Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1262:
“Địa Long?”
Cơ thể của Địa Long còn khổng lồ hơn Cự Sâm Nhiêm đang nâng lên khỏi trung tâm vòng xoáy.
Khi nó xuất hiện, mặt nước vốn sâu gần mười mét lập tức hạ xuống bảy tám mét.
Đám người Hoắc Trầm Vân ở đằng xa thấy vậy, ai nấy đều một lần nữa kinh ngạc đến trợn mắt há hốc mồm.
Đạo diễn Mạc: “Đệt! Tại sao trong Quỷ Vực này ngoài ma quỷ ra thì toàn là thứ khổng lồ không vậy?”
A Vong ngẩng đầu lên nhìn thứ khổng lồ gần như che kín cả bầu trời, anh ấy hít sâu một hơi và lẩm bẩm.
“Nói thật, tôi quả thật có…”
Đám người phó đạo diễn đồng thanh nói.
“Hội chứng sợ vật khổng lồ, sợ tên ngốc khổng lồ!”
Địa Long vừa rời khỏi hồ chứa nước ngay lập tức nổi giận, cơ thể khổng lồ nhưng lại vô cùng mềm mại chợt lao về phía đám người đạo diễn Mạc giống như một thanh kiếm sắc bén vậy.
Tể Tể hét lớn.
“Chú ba, chú mau hát đi!”
Sau khi hét xong, Tể Tể lại sử dụng sức mạnh hoàng quyền tuyệt đối, mệnh lệnh vẫn như cũ.
“Bổn Tể Tể nhân danh trữ quân Địa phủ tuyên bố: Bất kỳ ma quỷ và thứ không phải người trong Quỷ Vực đều không được giết hại người bình thường, nếu không linh hồn sẽ bị hủy diệt và không có kiếp sau!”
Đám người đạo diễn Mạc gân cổ lên hét lớn.
“Đoàn kết là sức mạnh! Đoàn kết là sức mạnh!”
…
Địa Long khổng lồ đột nhiên mất hết toàn bộ sức mạnh: “…”
Địa Long điên cuồng gầm thét.
“Á á á!”
“Loài người chết tiệt và ngu xuẩn tụi mày!”
“Tao phải giết chết tụi mày!”
“Tao phải cho tụi mày chết một cách cực kỳ thê thảm!”
“Á á á!”
Tể Tể hít sâu một hơi, kìm nén máu lại trào lên miệng.
“Địa Long xấu xa, chết ngay cho bổn Tể Tể!”
Cửu U Minh Hỏa ở giữa trán Tể Tể lập tức bùng cháy và lao thẳng về phía linh đài của Địa Long.
Đối mặt với Minh Tể Tể, Địa Long cảm nhận được sức mạnh dồi dào trong cơ thể mình.
Nó lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Tể Tể, tia rụt rè trong đáy mắt bỗng chốc trở thành nỗi căm hận đến xương tủy, cơ thể khổng lồ lao về phía đối phương như cơn lốc vậy.
“Ngay cả khi mày có Cửu U Minh Hỏa thì sao, ranh con, mày bị thương quá nặng!”
Tể Tể nuốt ngụm máu trong miệng xuống, dùng bàn tay nhỏ mũm mĩm lau khóe miệng.
“Đủ để giết chết mày rồi!”
Dứt lời, Tể Tể hóa thành một làn sương mù dày đặc đối đầu với Địa Long có cơ thể gần như che phủ cả bầu trời.
Hoắc Trầm Vân ở đằng xa thấy vậy thì cảm thấy bất an.
“Tể Tể!”
Đám người đạo diễn Mạc nhìn thấy những cành cây hòe và cây liễu chuyển động mà không có gió, thế là họ càng ra sức hét lớn.
“Đoàn kết là sức mạnh! Đoàn kết là sức mạnh!”
Sát khí do Địa Long mang đến muốn xuyên thủng họ đang quanh quẩn không tiến lên do tiếng gào thét của họ.
Những cành cây hòe và cây liễu từ từ chuyển động, tụ lại thành một tường rào màu xanh khổng lồ, bảo vệ đám người đạo diễn Mạc ở đằng sau tường rào.
Đám người đạo diễn Mạc kinh ngạc.
Nhưng không ai dám nói gì nữa, vì sợ sẽ khiến Tể Tể phân tâm mà quay lại nhắc nhở họ.
Tiếng hát gắng sức gào thét vô cùng hùng hồn sôi nổi, cộng thêm sự che chắn của tường rào do cành cây hòe và cây liễu tạo thành.
Cho dù Tể Tể và Địa Long đánh đến trời đất mù mịt, gió tà kinh khủng như cơn lốc đi qua thì đám người đạo diễn Mạc cũng không hề bị ảnh hưởng.
Hoắc Trầm Vân lòng đau như cắt.
Anh ấy cứ nhìn chằm chằm vào làn sương đen do Tể Tể hóa thành.
Làn sương đen quá dày đặc, cho dù anh ấy có sự hỗ trợ của máu Minh Vương thì anh ấy vẫn không thể nhìn rõ hướng chuyển động cụ thể của Tể Tể.
Thay vào đó, anh ấy lại có thể thấy được cơ thể khổng lồ đang lăn lộn dữ dội của Địa Long, cả hồ chứa nước bất giác trở thành một đống đổ nát.
Tể Tể!
Tuyệt đối đừng xảy ra bất kỳ chuyện gì!
Tiếng gầm nham hiểm của Địa Long lại vang lên.
“Ranh con! Mày không thể giết được tao đâu! Ha ha ha ha!”
“Các anh em! Giết chết ranh con này đi!”
Hoắc Trầm Vân nhìn kỹ vào bên trong, sau đó con ngươi run rẩy.
Ban đầu chỉ có một con Địa Long, nhưng bây giờ lại biến thành bốn con!
Hoắc Trầm Vân rất sốc.
“Tể Tể!”
Làn sương đen như mây trôi nước bắn vẫn quấn chặt bốn con Địa Long, nhưng Hoắc Trầm Vân rõ ràng nhìn thấy làn sương đen thỉnh thoảng có máu bắn ra tung tóe.
Hoắc Trầm Vân tim đau xót, nhanh chóng chạy đến bên kia.
Anh ấy mới chạy được hai bước thì hai chân đột nhiên vướng phải thứ gì đó rồi ngã uỵch xuống đất.
Anh ấy cúi xuống thì vừa hay nhìn thấy cành liễu đang nhanh chóng rút về.
Cành liễu run lên, trông có hơi bối rối.
Một rễ cây hòe từ dưới đất chui lên, nhanh chóng giương cao, tiện thể dùng phần đầu kéo Hoắc Trầm Vân ngã dưới đất dậy, sau khi đảm bảo anh ấy đã đứng vững thì nó mới nhanh chóng thu lại.
Cành liễu nhanh chóng cong mình và gật đầu ba cái với Hoắc Trầm Vân, sau đó trở về cây liễu.
Hoắc Trầm Vân chợt nghĩ ra điều gì đó, nhanh chóng nhìn chúng.
“Cây hòe, cây liễu, xin hãy mau giúp Tể Tể!”
Những cành lá của cây hòe và cây liễu xào xạc vang lên.
Hoắc Trầm Vân vội vàng nhìn sang, phát hiện chúng đều đang đung đưa qua lại.
Nếu quan sát chúng theo hình dạng con người thì có lẽ là đang lắc đầu.
Sắc mặt của Hoắc Trầm Vân trắng bệch.
“Tại sao?”
Cây hòe và cây liễu không thể nói chuyện nên chỉ im lặng bất động.