Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1246:
Tể Tể xoa cằm, nhớ tới một bài hát mình từng nghe rất nhiều cô chú hát lúc còn ở dưới địa phủ.
“Hát bài ‘Đoàn Kết Là Sức Mạnh’ đi ạ.”
Hiện giờ, chỉ cần đám người chú Mạc đoàn kết lại thì sẽ không bị quỷ giở trò nữa.
Đạo diễn Mạc lập tức gật đầu: “Được thôi! Phó đạo diễn, mở đầu trước đi!”
Phó đạo diễn: “Đoàn kết là sức mạnh! Đoàn kết là sức mạnh! Sức mạnh này là sắt! Sức mạnh này là thép... Tiến lên nào!”
Đám người đạo diễn Mạc cũng bắt đầu hát theo.
Tể Tể nhìn bọn họ, muốn nói “thật ra không cần hát sớm như vậy đâu”, có điều khi thấy đám người chú Mạc hát dõng dạc và hùng hồn quá, cô bé chớp chớp đôi mắt to xong quyết định không nói nữa.
“Chú ba, chú cũng ở bên này đi, trong đập chứa nước có con quỷ siêu xấu xa, Tể Tể sẽ đi xử lý nó, chú ba nhớ canh chừng đám người chú Mạc giúp cháu nha.”
Tuy Hoắc Trầm Vân rất muốn đi chung với Tể Tể, nhưng anh ấy biết mình không có bản lĩnh đó, có đi cũng chỉ tổ thành gánh nặng mà thôi.
“Tể Tể nhớ chú ý an toàn nhé.”
Tể Tể cười thật ngọt: “Chú ba cứ yên tâm, trong Sổ Sinh Tử không có tên của Tể Tể, cho nên Tể Tể sẽ không có nguy hiểm về tính mạng đâu ạ!”
Lòng Hoắc Trầm Vân nặng trĩu.
Tuy sẽ không chết, nhưng Tể Tể vẫn có thể bị thương.
Khi trước Tể Tể đã hộc rất nhiều máu rồi.
Sợ Tể Tể lo lắng cho bọn họ, Hoắc Trầm Vân vội thẳng lưng cười gật đầu: “Tể Tể cứ yên tâm, chú ba nhất định sẽ canh chừng đám người đạo diễn Mạc.”
Tể Tể vẫy cánh tay mũm mĩm chào tạm biệt họ, sau đó lạch bà lạch bạch đi về phía đập chứa nước.
Đi được nửa đường, cô bé nhìn những cây hòe và cây liễu ở cách đó không xa rồi mềm giọng dặn dò chúng nó.
“Bác Hòe ơi, bác Liễu ơi, hai bác chăm sóc cho đám chú Mạc phụ chú ba của Tể Tể với nha ~”
Cành lá trên cây hòe và cây liễu tự lắc lư dù không có gió, lá cây cọ xát phát ra tiếng sột soạt.
Cây liễu ỷ vào việc cành của mình khá mềm dẻo cho nên uốn éo đến mức trông như cái bánh quai chèo.
Tể Tể nhìn thấy thì cười phì ra tiếng: “Ha ha... Ha ha ha... Cảm ơn bác Liễu và bác Hòe nha!”
Sau khi nói xong, Tể Tể còn tặng cho hai cái cây một nụ hôn gió.
“Moah! (*╯3╰)”
Cành lá của cây hòe và cây liễu càng run dữ dội hơn, tiếng sột soạt thiếu điều muốn vang khắp toàn bộ đập chứa nước.
Đám người đạo diễn Mạc: “...”
Nè nè... Đừng nói là nhà tài trợ nhí vừa mới đi thì quỷ đã tới rồi nha?
Nhìn cành lá của cây liễu và cây hòe xung quanh múa may điên cuồng dù không có gió, đám người đạo diễn Mạc sợ xám hồn.
Mỗi người đều gân cổ hát thật to, cứ như vừa uống xong mấy lon nước tăng lực vậy.
“Đoàn kết là sức mạnh!”
“Đoàn kết là sức mạnh!”
...
Mắt Quỷ Vực đang trốn trong đập chứa nước cũng nghe được âm thanh này, màu vàng trong đáy mắt của nó đã nhạt đi rất nhiều, thay vào đó là màu máu dần bao phủ cả tròng mắt khiến con mắt nó trở nên đỏ ngầu trông vô cùng đáng sợ.
Có điều khi nhận thấy hơi thở của Minh Tể Tể, mắt Quỷ Vực lập tức cứng đờ, sau đó dùng tốc độ ánh sáng sủi mất tăm.
Tể Tể cũng vừa đến bên mép đập chứa nước, nơi này có hơi thở của mắt Quỷ Vực nhưng bản thân nó đã chạy mất rồi, chỉ còn lại một thứ khác ở bên trong.
Giọng nói non nớt của Tể Tể lạnh như băng, đồng tử đen nhánh cũng trở nên rét buốt thấu xương.
“Cút ra đây!”
****
Mặt nước phẳng lặng dần dần thay đổi.
Từ sự tĩnh mịch ban đầu cho đến sự xuất hiện của những gợn sóng nhàn nhạt.
Những gợn sóng lăn tăn từ phía bên phải sang bên trái trong hồ chứa nước, từng vòng từng vòng đến gần chỗ của Minh Tể Tể.
Tể Tể thấy vậy, đáy mắt ngưng tụ ra tia sát khí lạnh lùng.
“Tự tìm đến cái chết!”
Bàn tay nhỏ mũm mĩm đập mạnh vào mặt đất toát ra sát khí lạnh băng trên bờ, mặt nước của hồ chứa nước vẫn đang gợn sóng lúc nãy lại trở về sự phẳng lặng.
Cô bé vẫn lờ mờ nghe thấy tiếng lách tách.
Tể Tể cau mày, đáy mắt lóe lên vẻ nghi ngờ.
Chẳng lẽ thứ quỷ trốn trong hồ chứa nước để hại người là con sâu dài sao?
Hình như không phải!
Mùi của sâu dài không phải là mùi mà cô bé ngửi thấy hiện giờ, hơn nữa, nếu thực sự là sâu dài, khi ở một nơi có âm khí nồng nặc như vậy trong một thời gian dài, hút linh hồn và máu của người sống, nó thậm chí đã tiến hóa thành trăn hoặc thuồng luồng.
Bất kể thứ gì đang trốn trong hồ chứa nước thì nó vẫn còn thua xa sức mạnh trên bàn tay nhỏ mũm mĩm của Tể Tể.
Vẻ nghi ngờ trong đáy mắt của cô bé đã biến mất, chỉ còn lại sát khí nồng nặc.
Âm khí ở nơi này vô cùng mạnh mẽ và có rất nhiều máu tươi, cô bé thậm chí còn nhìn thấy một vài bộ xương không toàn vẹn trên mép hồ chứa nước.
Nghiệp sát sinh nhiều như vậy!
Đáng chết!
Giữa hồ chứa nước không có bất kỳ động tĩnh nào đột nhiên xuất hiện một vòng xoáy khổng lồ, đồng thời có một giọng nói âm u kinh khủng phát ra từ trung tâm vòng xoáy.
“Muốn giết tao ư? Ha ha ha! Ngu ngốc!”
Tầm nhìn của Tể Tể xuyên qua lớp nước sâu gần mười mét, cuối cùng cô bé đã thấy được thứ xấu xa đang ẩn nấp dưới hồ chứa nước.
Đồng tử của cô bé hơi mở to.