Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1260:

Đập chứa nước khá lớn, trời lại tối đen, bởi vậy khung cảnh đập vào mắt họ trông có vẻ rộng vô ngần, như thể không có điểm cuối vậy.

Bốn phía là những cây cỏ tranh còn cao hơn người họ, còn trên bờ cách đó không xa thì mọc đủ loại cây liễu và cây hòe.

Chỉ cần gió đêm vừa thổi qua một cái là cành liễu lại bắt đầu phất phơ trong gió, hình ảnh này khiến bầu không khí trở nên càng khủng bố hơn.

Tống Hoan và Trương Thủy cùng mở miệng nói.

“Cây liễu và cây hòe bên kia... đáng sợ lắm, mọi người tuyệt đối đừng đến gần nhé.”

“Đúng vậy! Chúng nó đều là… cây quỷ trong truyền thuyết đấy, bọn quỷ rất thích trú ngụ ở đó.”

Tể Tể nghe xong thì ngoan ngoãn gật đầu: “Đúng vậy! Tể Tể cũng thích cây hòe lắm!”

Năm người đạo diễn Mạc: “...”

Trương Thủy và Tống Hoan: “Hả? Thích… cây hòe…?”

Tể Tể mím môi, cô bé đã cảm nhận được âm khí nồng nặc bên trong đập chứa nước, bởi vậy trong giọng nói non nớt không giấu được vẻ hưng phấn.

“Quỷ nào cũng siêu thích luôn á ~”

Trương Thủy và Tống Hoan: “...”

Ủa... Rốt cuộc là sao thế này?

Năm người đạo diễn Mạc: “...”

À ừ... Đúng quá thì sao mà cãi cho được.

Người ta là công chúa nhỏ của địa phủ, vốn dĩ là quỷ rồi còn gì!

Thích cây hòe là chuyện thường ở huyện thôi ấy mà!

Năm người đạo diễn Mạc đồng thanh nói: “Cây hòe hay cây liễu gì cũng tốt hết, vô cùng tốt! Bọn tôi cũng thích!”

Trương Thủy và Tống Hoan: “...”

Cho nên... Đám người đều là quỷ hết hả?

Tống Hoan nhìn tay mình đang nắm lấy tay của A Vong, thế là theo bản năng sờ sờ để cảm nhận.

A Vong bị sờ tới mức da gà da vịt nổi hết cả lên, theo bản năng muốn rụt tay về, nhưng khi nhớ tới lời mà Tể Tể từng nói thì anh ấy lại cắn răng nhịn xuống.

“Đệt mợ! Sờ ông đây làm gì thế hả? Ông đây là người! Là người hẳn hoi đấy nhé!”

Tống Hoan xấu hổ, bởi vì tay của A Vong có độ ấm thật.

“À ừ... Xin lỗi anh.”

A Vong hít sâu một hơi: “Thiệt tình chứ... Thôi! Mọi người đều là anh em cùng cảnh ngộ, tôi bỏ qua cho anh đó.”

Tống Hoan thở phào nhẹ nhõm, sau đó theo bản năng nghiêng đầu nhìn về phía Trương Thủy, lúc này mới phát hiện không biết Trương Thủy đã thả tay của anh ta ra từ lúc nào.

Tống Hoan theo bản năng muốn giơ tay lên nắm lấy, nhưng đột nhiên trong đầu lại nhớ tới lời bé mập bên kia từng nói với Hoắc Trầm Vân.

“Chú ba và mấy chú khác ơi, mọi người nắm tay nhau đi ạ, chút nữa cho dù thấy cái gì cũng không được buông tay đối phương ra đâu nhé.”

“Bởi vì khi mọi người nắm lại thì bàn tay đó chưa chắc là tay người đâu!”

Ngón tay của Tống Hoan cứng đờ, anh ta có chút chần chừ không dám nhìn về phía Trương Thủy.

Nhưng đúng lúc này, Trương Thủy lại đột nhiên nhìn về phía anh ta: “Ủa anh Tống, sao anh buông tay ra rồi?”

Tống Hoan vội nói: “Tôi có buông đâu.”

Trương Thủy vừa định giơ tay lên cho Tống Hoan xem thì giọng nói non nớt nhưng lạnh như băng của Tể Tể chợt vang lên.

“Hai người chưa hề buông tay, đó là ảo giác đấy!”

Tống Hoan và Trương Thủy đột nhiên cảm thấy trên người nhẹ hẫng, dường như có một thứ gì đó vẫn luôn đè trên người họ đã rời đi.

Cả hai cúi đầu nhìn xuống, phát hiện tay mình vẫn đang nắm chặt lấy tay của người kia, rõ ràng chưa hề tách ra.

Trương Thủy và Tống Hoan: “...”

Tể Tể hút thẳng ngụm âm khí mỏng manh kia vào trong miệng, vừa nhai tóp tép vừa nhăn mày nói:“To gan phết đấy!”

Cô bé đang đứng ở ngay đây mà cũng có quỷ dám giở trò.

Không coi trữ quân Địa phủ ra gì hết hả?

Tể Tể mím môi tuột xuống khỏi vòng tay của Hoắc Trầm Vân, đôi chân béo múp đáp xuống mặt đất.

Cô bé chỉ mới ngẩng đầu nhìn về phía đám người đạo diễn Mạc một cái thôi mà bọn họ đã đột nhiên ngồi xổm xuống để tầm mắt của hai bên ngang bằng nhau.

“Công chúa nhỏ, cháu có việc gì cần thì cứ ra lệnh cho bọn chú đi.”

Thấy không cần phải ngẩng đầu, Tể Tể rất thoải mái: “Chú Mạc, trừ bỏ việc không cần buông tay thì chút nữa cho dù thấy bất kỳ hình ảnh nào, mọi người cũng không cần phải sợ hãi đâu, đều là giả cả đó!”

Nói đến đây, dường như Tể Tể nhớ tới gì đó, thế là cô bé chuyển tầm mắt nhìn sang Tống Hoan và Trương Thủy.

A Vong kéo Tống Hoan một cái, anh ta nghe lời ngồi xổm xuống, Trương Thủy bị kéo theo cho nên cũng ngồi xổm luôn.

Tể Tể ngoan ngoãn dặn dò họ: “Nhất là hai người đó, có lẽ hai người sẽ thấy cảnh bạn bè mình bị quỷ hại chết, nhưng mà không cần sợ đâu, đều là chuyện quá khứ cả rồi.”

Tống Hoan và Trương Thủy run bần bật.

Tể Tể thấy bọn họ như thế thì không nhịn được thở dài: “Thật đó, không cần phải sợ, có Tể Tể ở đây kia mà!”

Đám đạo diễn Mạc không chút do dự gật đầu hùa theo: “Phải đó!”

Tể Tể nhìn chằm chằm đám người đạo diễn Mạc, phát hiện trừ Tống Hoan và Trương Thủy có hơi thiếu dương khí, trên đầu cũng hơi âm u ra thì đám người đạo diễn Mạc ai nấy đều được bao phủ trong chính khí, thế là hai mắt không khỏi sáng rực lên.

“Chú Mạc, chờ chút nữa khi Tể Tể đi đến đập chứa nước ở bên kia, nếu mọi người cảm thấy có gì đó không ổn thì cứ hát thật to vào nhé!”

Đạo diễn Mạc nghe lời răm rắp: “Được thôi, nhưng công chúa nhỏ à, bọn chú nên hát bài gì bây giờ?”

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free