Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1259:

“Nè! Không lên tiếng là bọn tôi sẽ bỏ đi đấy!”

Tống Hoan và Trương Thủy sợ vỡ mật, vừa nghe đoàn người muốn đi là lập tức bất chấp tất cả, vội vàng kêu cứu: “Đừng đi! Cứu mạng! Cứu chúng tôi với…”

Đạo diễn Mạc: “Đệt, nói sớm có phải tốt hơn không!”

Vừa nghe thấy tiếng chửi quốc dân thân thương kia, Tống Hoan và Trương Thủy lập tức xác định được đối phương là người. Nhất thời, cả hai rơi nước mắt như mưa, vẫn co ro trên đất: “Xin lỗi, xin lỗi, không phải bọn tôi không muốn lên tiếng, mà là sợ… sợ… mọi người là quỷ.”

Đạo diễn Mạc chặc lưỡi: “Quỷ mà cũng hóa người đùa giỡn với mấy cậu được hả?”

Trương Thủy vội vàng đáp: “Được chứ! Một người bạn của tôi vì tin lời hoang đường nó nói, tưởng nó là người thường vô tình gặp được bọn tôi, kết quả… lại bị nó hút sạch máu, thành xác khô đấy”

A Vong: “Hút thành xác khô? Chẳng lẽ không phải quỷ, mà là cương thi?”

Nhóm đạo diễn Mạc tức khắc nghĩ tới sếp nhỏ Tương Tư Hoành: “Tiểu Tương hả?”

Hoắc Trầm Vân và Tể Tể đồng thời phản bác: “Tuyệt đối không phải Tiểu Tương (anh Tiểu Tương)!”

Tể Tể lại bi bô nói thêm: “Anh Tiểu Tương không có thèm hút máu đâu!”

Hoắc Trầm Vân: “...”

Chuyện này… khó mà nói chắc lắm, bởi trước đó nhóm đạo diễn Mạc đã bắt gặp Tiểu Tương đang làm chuyện ấy rồi!

Hoắc Trầm Vân hắng giọng: “Được rồi, tạm thời bỏ qua việc này đi, kéo người lên quan trọng hơn.”

Đạo diễn Mạc gật đầu: “Đúng!”

Xung quanh là những mảng cỏ lau cao ngang người trưởng thành, cái hố nằm giữa đám cỏ, bên trong mọc đầy những bụi gai, nhóm đạo diễn Mạc nương theo ánh đèn điện thoại nhìn xuống, nhất thời không biết bắt đầu từ đâu.

Hoắc Trầm Vân cau mày, Tể Tể liếc nhìn, tay nhỏ khẽ phẩy một cái… Trương Thủy và Tống Hoan hét lên thảng thốt, đám đạo diễn Mạc thì trố mắt nhìn đầy ngạc nhiên.

Năm người như nhớ tới chuyện gì, đồng loạt ngoái đầu nhìn về phía sếp nhỏ đang được Hoắc Trầm Vân ôm trong tay. Tể Tể mím môi, nuốt ngụm máu sắp trực trào khỏi miệng về lại.

Kế tiếp, bé ủ rũ vùi đầu vào lòng Hoắc Trầm Vân, nhỏ giọng làm nũng với anh ấy: “Chú ba, cháu còn muốn tới đập chứa nước ở bên kia nữa.”

Hoắc Trầm Vân thấy Tể Tể ngày càng sa sút tinh thần, lại liên tưởng tới cảnh hai người dưới hố bỗng bay lên mặt đất, lập tức đau lòng không chịu nổi: “Tể Tể, đừng lãng phí sức lực nữa.”

Tể Tể cất giọng mềm nhũn trả lời: “Tể Tể biết rồi ạ…”

Nhất thời, Hoắc Trầm Vân không biết phải nói gì nữa, chỉ xoa nhẹ đầu cô bé, sau đó tiếp tục ôm cô bé, đi về hướng đập chứa nước.

Trương Thủy và Tống Hoan thoát được khỏi hố sâu thì vui tới nước mắt chảy ròng:

“Cảm ơn!”

“Cảm ơn mọi người nhiều!”

Cả năm người đạo diễn Mạc đồng thời nhắc nhở bọn họ: “Là Tể Tể cứu hai người đó, muốn cảm ơn thì nói với Tể Tể đi.

Trương Thủy và Tống Hoan vội hướng mắt nhìn theo phía họ chỉ, đúng lúc thấy Hoắc Trầm Vân ôm Tể Tể xoay người đi về phía đập chứa nước.

Mặt mày hai người lập tức biến sắc.

“Không được qua đó, bên đó là đập chứa nước, trong đập chứa nước có quỷ!”

“Đúng vậy, ba người bạn của chúng tôi đã bỏ mạng tại đó đấy!”

Tể Tể ghé đầu vào vai Hoắc Trầm Vân, nhìn hai người, nói: “Thế nên mới càng phải qua đó!”

Trương Thủy và Tống Hoan: “...”

Năm người đạo diễn Mạc thấy vậy cũng vội vàng đuổi theo. Lúc này, họ đã khắc sâu lời nhắc nhở của giám đốc Hoắc: Nhất định phải bám sát theo sau Tể Tể cùng Tiểu Tương, bằng không có khi đến chết cũng chẳng biết mình đã chết thế nào đâu.

Và những việc xảy ra trên đường tới đây đã chứng minh lời tổng giám đốc Hoắc nói là đúng!

Trương Thủy và Tống Hoan vừa thấy đám đạo diễn Mạc cũng tiến về phía đập chứa nước thì vừa ngạc nhiên vừa sợ: “Mấy người… Mấy người qua đó… sẽ chết đấy!”

Nhà sản xuất nhắc nhở bọn họ: “Hai người không đi mới chết đó! Không muốn chết thì mau đi theo chúng tôi.”

Tống Hoan và Trương Thủy: “...”

Hoắc Trầm Vân không muốn lát nữa Tể Tể lại phải quay ngược về cứu họ, thế nên chợt sa sầm mặt, lạnh lùng nhìn thẳng vào hai người họ: “Đuổi theo.”

Không chờ hai người đáp lại, Hoắc Trầm Vân đã thờ ờ nói tiếp: “Bằng không ném ngược hai người về lại hố.”

Trương Thủy và Tống Hoan: “...”

Hai người họ làm gì dám nói thêm câu nào, chỉ còn nước dìu dắt nhau bước thấp bước cao bám theo phía sau đội ngũ.

Càng đến gần đập chứa nước, tốc độ của cả hai càng chậm.

A Vong đi sau cùng lên tiếng nhắc nhở: “Nhớ theo sát bọn tôi đấy, chứ lỡ lát nữa bị quỷ xông tới kéo đi thì bọn tôi cũng không cứu kịp mấy người đâu.”

Trương Thủy và Tống Hoan nhớ tới cảnh ngộ của ba người bạn, phờ phạc bước vội tới bên cạnh Hoắc Trầm Vân.

Năm người đạo diễn Mạc: “...”

Đệt!

Vị trí tốt phải được chia theo thứ tự trước sau chứ, biết không hả?

Năm người đạo diễn Mạc còn chưa kịp lên tiếng, giọng nói mềm mại, non nớt của Tể Tể đã vang lên đầy nghiêm nghị: “Chú ba, các chú ở phía sau, mọi người nắm chặt tay nhau đi ạ, lát nữa dù gặp phải chuyện gì cũng tuyệt đối không được buông tay ra đấy nhé!”

A Vong: “Tể Tể nè, tại sao vậy?”

Chuyện này Hoắc Trầm Vân biết nên không cần Tể Tể giải thích đã giành mở miệng trước: “Bởi vì lúc mấy người nắm tay lại lần nữa, chưa chắc đã nắm trúng tay người.”

Tể Tể nghiêm mặt gật đầu: “Đúng!”

Bảy người đạo diễn Mạc: “...”

****

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free