Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1258:
Hoắc Trầm Vân không tự chủ được mà cười rộ lên, ánh mắt ngập tràn yêu chiều.
Hoắc Trầm Vân: “Thế bên chảo dầu…”
“Không sao đâu ạ. Có Cửu U Mình Hoả cháy hừng hực ở đó thì không có ma quỷ nào dám tới gần.
Để phòng ngừa, trước khi đi Tể Tể vẫn cần thận mà thêm cấm chế.
Hoắc Trầm Vân đi đón năm người đạo diễn Mạc.
“Đạo diễn Mạc, chúng ta đi tới đập chứa nước ở phía đông.”
Năm người đạo diễn Mạc đã lau chùi xong.
Nhìn qua như đội ngũ chạy nạn đói năm ấy vậy.
“Được!”
Hoắc Trầm Vân ôm lấy Tể Tể đi trước. Năm người đạo diễn Mạc sợ xảy ra chuyện, năm người đàn ông cao lớn tay nắm tay đi về đằng trước.
Tể Tể dựa vào vai Hoắc Trầm Vân nhìn ra đằng sau, không nhịn được mà cười rộ lên.
“Chú Mạc, mọi người giỏi quá, như thế thì càng an toàn.”
Năm người đạo diễn Mạc nhìn Tể Tể cười hì hì ở trước mắt nghĩ lại cảnh cô bé cả người toàn là âm khí, hai mắt lạnh băng vô tình, nhất thời tâm trạng phức tạp.”
Tuy thế, mọi người vẫn trăm miệng một lời mà khen Tể Tể: “Tể Tể giỏi nhất!”
Tể Tể cười hì hì, tựa cằm lên vai Hoắc Trầm Vân, mí mắt bắt đầu sụp xuống.
Không biết đã đi được bao lâu, sáu người Hoắc Trầm Vân nghe thấy tiếng người kêu cứu ở nơi xa xa.
Tể Tể vội mở mắt nhìn về hướng đó.
Tầm mắt có hơi mơ hồ nhưng chắc chắn không có âm khí.
“Chú ba, là người bình thường.”
Hoắc Trầm Vân chỉ “ừm” coi như đáp lại, ôm chặt lấy Tể Tể chạy ngay tới chỗ kêu cứu.
Năm người đạo diễn Mạc vội đuổi theo.
Tay lại càng nắm chặt hơn.
Không được thiếu ai hết!
****
Trong cánh đồng cỏ phía xa xa, Tống Hoan và Trương Thủy ngã xuống một cái hố lớn sâu tầm bốn mét, xung quanh mọc đầy bụi gai, khiến trên mặt, trên người cả hai chồng chất vết thương.
Trước đó họ bị thứ bên trong đập chứa nước dọa sợ ngây người, hoảng loạn tìm đường chạy thoát thân. Trên đường bỏ trốn, họ đã đánh mất ba người bạn thân thiết của mình, sau đó còn xui xẻo gặp phải động đất, núi non rung chuyển, cát bụi, đất đá bay ngập trời, cả hai hốt hoảng cắm mặt chạy bừa nên đã bất cẩn ngã xuống hố sâu.
May là bên dưới không có nước, chứ không sợ là với thể lực hiện tại, cả hai sẽ nhanh chóng chết đuối mất thôi. Dù vậy, họ lại không tài nào trèo lên nổi, bụi gai bám xung quanh thành hố khác hẳn với những loại thực vật họ gặp trước giờ, không chỉ to lớn hơn, mà gai mọc bên trên cũng vô cùng sắc bén, tựa như những lưỡi dao găm nhọn hoắt.
Thể lực cạn kiệt nghiêm trọng, hai người tuyệt vọng, ngồi thẫn thờ trong hố lớn, cuối cùng, không còn cách nào khác, chỉ đành thử gân cổ kêu cứu.
“Cứu mạng…”
“Cứu chúng tôi với…”
Họ không bao giờ… làm streamer thám hiểm nữa đâu.
Khủng khiếp quá!
Thế này thì vượt quá nhận thức của họ rồi còn gì.
Trên đời thật sự tồn tại thứ gọi là quỷ quái này sao!
Vừa nghĩ tới ba người bạn nhoáng cái đã biến thành xác khô ngay trước mắt mình, mặt mày Trương Thủy và Tống Hoan lập tức tái nhợt hẳn đi.
Lúc này, môi họ khô nứt không chịu nổi, vài nơi còn tét hẳn ra, chảy cả máu.
Hai người miệng khô lưỡi khô vừa hoảng loạn kêu cứu, vừa nuốt nước miếng liên hồi.
Từ khi ngồi dậy tới giờ, lúc nào họ cũng lưng tựa lưng, sợ đám quỷ quái kia sẽ đánh lén từ phía sau. Khoảnh khắc một luồng gió lạnh thổi qua miệng hố, dây thần kinh của cả hai lập tức kéo căng, vô thức nín thở, che kín miệng.
Kế tiếp, một làn sương đen bỗng hiện ra trước mặt họ, ngưng tụ lại thành gương mặt quỷ trắng bệch, chảy đầy nước mắt đỏ thẫm như máu. Cả người Tống Hoan và Trương Thủy run lên kịch liệt, gương mặt quỷ kia nhoẻn miệng cười đầy âm u, sau đó há lớn miệng nhào về phía hai người.
Cổ họng Tống Hoan và Trương Thủy ra sức chuyển động, rồi vô thức nhắm chặt mắt lại. Kế tiếp, tiếng kêu thảm thiết, bi thống vang lên, kèm theo phía sau là một loạt tiếng bước chân vội vã.
Tể Tể há miệng nuốt chửng con quỷ trong một ngụm, năm người đạo diễn Mạc thì tiến lại gần hố lớn.
“Người ở dưới này.”
Tống Hoan và Trương Thủy: “...”
Lúc này, họ thật sự không dám mở mắt, bởi một trong ba người bạn đã mất của họ từng gặp trường hợp tương tự. Con quỷ cố tình giả vờ làm người thường tới cứu anh ta, không may anh ta lại tin vào trò đùa dai đó của nó, kết quả là vừa quay người lại đã bị con quỷ hút cạn máu, biến thành cái xác khô.
Hai người nhắm chặt mắt lại, giả vờ như không nghe thấy gì hết, cả người không kiềm được mà run lên bần bật.
Nhóm đạo diễn Mạc thấy vậy thì cau mày: “Nè! Làm gì đó? Không phải là mấy người tự mở miệng cầu cứu sao?”
Tống Hoan và Trương Thủy vẫn im lặng không nói.
Hoắc Trầm Vân ôm Tể Tể thở dài: “Không nói gì thì thôi, chúng ta đi!”
Đạo diễn Mạc: “Đúng!”
Phó đạo diễn: “Bị sao vậy ta? Sợ quá câm luôn hả trời?”
Tể Tể chép miệng, cất giọng non nớt: “Hình như bị dọa sợ chết khiếp thật, linh hồn sắp rời khỏi thân xác luôn rồi.”
Nhóm đạo diễn Mạc: “...”
Thôi!
Hiểu rồi!
Có điều xung quanh toàn là bụi gai, trời cũng chẳng biết đã sẩm tối từ bao giờ. Dù họ có bật đèn pin trên điện thoại lên soi cũng sẽ bị bụi gia che khuất tầm mắt, căn bản không thể xác định được vị trí cụ thể của người dưới hố.
Nhưng dựa theo tiếng kêu cứu lúc trước, họ đoán cái hố này không sâu lắm.