Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1252:
Giọng nói đáng yêu của Tể Tể vang lên: “Dạ được!”
Thế là mọi người nhìn thấy bỗng nhiên Tể Tể lại dừng lại, sau đó nhảy xuống khỏi người Quỷ Vực, di chuyển xung quanh gã ta.
Cô bé vừa di chuyển vừa kéo thân thể gã ta ra bốn phương tám hướng.
Chẳng mấy chốc một “Chúa tể Quỷ Vực” to bằng cái bánh xuất hiện.
Tể Tể đưa tay lau máu tươi chảy chỗ khóe miệng: “Chú Mạc đánh đi ạ, giờ đánh được rồi đó! Thần hồn của gã ta còn ở trong tay Tể Tể, mọi người cứ đánh đi, gã ta không chết được đâu!”
Chúa tể Quỷ Vực: “…”
****
Chúa tể Quỷ Vực nhìn thấy thân thể mình bị kéo thành cái bánh nướng siêu to khổng lồ, rồi lại nhìn thấy đám người kia tay đấm chân đá mình thì thần hồn thất khiếu mà bốc khói.
Tể Tể lại giơ tay béo mập lên lau máu tươi vẫn đang chảy chỗ khóe miệng.
“Này thì hại người này! Xứng đáng bị đánh!”
Nếu không phải trước đó đã hao phí quá nhiều lực lượng chống lại chúa tể Quỷ Vực thì Tể Tể cũng chả thèm vo thần hồn nó lại thành cục như thế mà ném thẳng vào miệng xử lý luôn rồi.
Còn hiện tại thì…
Lực lượng đã bị tiêu hao nhiều, những âm khí hút vào lúc trước cũng chưa chuyển hóa hoàn toàn, giờ mà nuốt thêm thần hồn của chúa tể Quỷ Vực nữa thì cô bé sợ mình tiêu hóa không nổi mà phun ra mất.
Những ma quỷ kia nôn ra thì thôi, nhưng chúa tể Quỷ Vực trong tay này thì không được. Tuy nó hiện tại không thể làm gì được cô bé nhưng vẫn có thể điều khiển toàn bộ Quỷ Vực như trước.
Có đồ ăn ngon mà không được ăn, Tể Tể vô cùng buồn bực.
Còn có một nguyên nhân quan trọng khác.
Nếu như Tể Tể cứ thế ăn mất chúa tể Quỷ Vực thì Quỷ Vực sẽ sập xuống trong nháy mắt.
Nếu bên trong Quỷ Vực vẫn còn có người bình thường, họ sẽ chết theo chúa tể Quỷ Vực.
Tể Tể vẫn chưa kiểm tra được hết Quỷ Vực, không xác định được là có người bình thường ở trong đó hay không.
Cho nên khi mọi người tay đấm chân đá thân thể của chúa tể Quỷ Vực thì thi thoảng Tể Tể cũng đá hai, ba cái.
Chúa tể Quỷ Vực: “…”
Bạch Nam Khê thấy cơ thể đã tốt lên đôi chút thì vội bước tới trước mặt Tể Tể hỏi: “Tể Tể, hỏi thử xem gã ta có nhìn thấy Kỷ sư thúc không?”
Giờ Tể Tể mới nhớ ra bước vào trong vực lâu thế rồi mà không thấy được Kỷ sư thúc của anh Nam Khê đâu: “Vâng, thế anh Nam Khê cứ hỏi gã ta đi ạ.”
Bạch Nam Khê nhìn thần hồn rách nát của chúa tể Quỷ Vực đang tính dò hỏi gã ta thì uy nghiêm vô hình đột nhiên đâm thẳng vào trái tim của anh ta.
Sắc mặt anh ta trắng bệch, phun ra ngụm máu tươi.
Tể Tẻ nhìn mà vừa sợ vừa giận.
“Anh Nam Khê ơi, anh làm sao thế ạ?”
Bách Minh Tư cũng bị dọa nhảy dựng, vội đi tới đỡ lấy Bạch Nam Khê
Bạch Nam Khê quỳ gối trên mặt đất, ôm ngực, cố nuốt máu tươi vào trong cơ thể.
Anh ta ngảng đầu, lộ ra nụ cười an ủi với Tể Tể.
Anh ta không dám nhếch môi nên trông cười vô cùng miễn cưỡng.
Nụ cười này Tể Tể thừa hiểu.
Mới nãy mấy người chú ba hỏi cô bé như thế nào, cô bé quên trong miệng còn đầy máu tươi nên nhếch khóe miệng cười tươi, thế là bắn máu tùm lum.
Anh Nam Khê bị thương nặng lắm đó!
Tể Tể nhìn về phía thân thể chúa tể Quỷ Vực bị đám người chú ba hành hung ác liệt: “Chú ba, mọi người lùi ra sau chút đi, để Tể Tể tới!”
Đã đến mức này rồi còn không thành thật, dám làm người khác bị thương!
Xem cô bé có đánh chúa tể Quỷ Vực đến mức kêu cha gọi mẹ hay không?
Đám người Hoắc Trầm Vân vội lùi ra sau, Tể Tể nhét thần hồn của chúa tể Quỷ Vực vào trong thân thể gãy tay gãy chân của gã ta.
Thần thức của Tể Tể đảo qua linh đài của chúa tể Quỷ Vực, lập tức xác định được tên họ lúc sinh thời của đối phương.
Tể Tể hừ lạnh ra tiếng: “Dương Tiến! Bổn Tể Tể muốn mày sống không được chết không xong!”
Tể Tể vừa mới nhấc cái tay nhỏ, thân thể gãy tay gãy chân của chúa tể Quỷ Vực bị nâng lên.
Tể Tể nhìn thấy thế rồi lại hơi khua tay.
Bách Minh Tư và Bạch Nam Khê nhìn thấy có một loại lực lượng phá không mà tới, chẳng mấy chốc có một giá sắt xuất hiện tại đó.
Giá sắt có treo một cái xích sắt thô to bằng cánh tay nhỏ của người trưởng thành.
Khi giá sắt xuất hiện, cái tay béo mập của Tể Tể vung lên về phía chúa tể Quỷ Vực. Trong nháy mắt, chúa tể Quỷ Vực bị xích sắt khóa chặt cổ cùng với tứ chi.
Tiếng xích sắt nặng nề vang lên. Ngón tay của Tể Tể nhẹ nhàng chạm tới giữa mày của bản thân, Cửu U Minh Hỏa lại bốc cháy hừng hực.
Chúa tể Quỷ Vực nhìn thấy thế thì cười ha hả điên cuồng: “Ha ha ha! Lấy mấy thứ này ra đối phó bổn toạ ư? Nhãi ranh, đừng quên bổn toạ là chủ nhân của cái vực này! Mệnh lệnh của bổn toạ vẫn hữu hiệu như cũ, mấy thứ này căn bản không thể thương tổn tới…”
Gã ta còn chưa dứt lời, bỗng nhiên có hai cái xích sắt đột nhiên bay tới, một cái đập vào ngực gã ta, một cái đập vào linh đài của gã ta.
Tể Tể khẽ búng tay, Cửu U Minh Hỏa ly thể, nháy mắt bám lên xích sắt.
Trong nháy mắt xích sắt to bằng cánh tay nhỏ người trưởng thành bốc cháy hừng hực.
Chúa tể Quỷ Vực đang cười ha hả phát ra tiếng kêu thống khổ vô cùng thàm thiết.