Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1253:

“A a a!”

“Không! Không thể nào… A a a... Như vậy!”

“Bổn toạ chính là chúa tể Quỷ Vực! Mệnh lệnh của bổn toạ vẫn còn hiệu lực như cũ!

Gã ta chưa chết, Quỷ Vực cũng không hề tiêu tán.

Gã ta cũng có thể cảm nhận được lực lượng của gã vẫn còn như cũ, chỉ là mất đi hiệu quả trước mặt Tể Tể.

Tể Tể nhìn lạnh như băng, sắc mặt lạnh nhạt lạ kỳ.

“Chúa tể Quỷ Vực? Thế thì cũng phải nằm xuống trước mặt Tể Tể này!”

Tể Tể vừa mới dứt lời, chúa tể Quỷ Vực đang bị Cửu U Minh Hỏa đốt cháy hừng hực từ cơ thể cho đến thần hồn lại thấy hai đầu gối mềm nhũn, quỳ cái bùm xuống mặt đất.

“Mày…”

Chúa tể Quỷ Vực gần như hỏng mất, gian nan mà ngẩng đầu, gương mặt xanh trắng đan xen không biết xuất hiện vết rách từ khi nào.

Vết rách đó kéo dài từ đôi mắt tới mũi, miệng, từ ngũ quan lan ra cả mặt, rách toạc.

Máu màu đỏ sậm cũng chảy ròng ròng xuống, gặp Cửu U Minh Hỏa liền biến thành nhiên liệu, làm cho Cửu U Minh Hỏa lại càng cháy rực rỡ hơn.

Chúa tể Quỷ Vực thét chói tai vô cùng thê lương.

“A a a! Ranh con… A a a… Đau! Đau quá!”

Đám người đạo diễn Mạc nhìn mà không ngừng nuốt nước miếng.

Quá…… Quá dọa người!

Bộ đáng hiện tại của chúa tể Quỷ Vực quả thực… quá thê thảm.

Toàn bộ thân thể của gã ta bị ngọn lửa chỗ Tể Tể thiêu đốt hừng hực. Máu tươi chảy ra từ cơ thể đối phương dường như biến thành sáp đốt, làm cho ngọn lửa màu u lam kia lại càng rực rỡ hơn nữa.

Điều làm cho họ càng sợ hơn là cho dù chúa tể Quỷ Vực bị thiêu đốt mà cây cỏ dưới mặt đất và xung quanh không hề bị lan lửa.

Mặt đất là đất khô vàng, hoa cỏ xanh biếc, không hề bị lửa ngập trời chạm tới.

Còn có, bọn họ không cảm nhận được sức nóng từ ngọn lửa kia.

Cái này…

Đạo diễn Mạc nuốt nước miếng, cố lấy lá gan hỏi Tể Tể: “Tể Tể, à không, công chúa nhỏ, đây là lửa gì thế? Tại sao bọn chú không cảm nhận được sức nóng của nó?”

Tể Tể quay đầu, hàn ý trong mắt còn chưa tan hết, đạo diễn Mạc vừa nhìn thấy thì lảo đảo ngã cái bùm xuống mặt đất.

Làm cho Tể Tể bị dọa giật mình.

“Chú Mạc, chú sao thế ạ?”

Đạo diễn Mạc: “…”

Theo bản năng đạo diễn Mạc muốn chạy đi, ánh mắt của sếp nhỏ quá khủng bố.

Lạnh thấu tim, xương cốt như bị ngâm trong hầm băng.

Nhưng cô bé vừa gọi “chú Mạc” cái thì ông ấy không còn cảm giác này nữa.

Đạo diễnc Mạc: “…”

Phó đạo diễn và nhà sản xuất cũng sợ hãi, trước khi Tể Tể đi tới thì vội đỡ đạo diễn Mạc đứng dậy.

“Không sao cả, không sao cả, công chúa nhỏ à đạo diễn Mạc vẫn ổn lắm, chắc nình nịch này!”

Tể Tể vẫn có hơi lo lắng.

“Thật sao ạ?”

Đạo diễn Mạc: “…”

Đạo diễn Mạc không biết dây thần kinh nào của mình truyền tín hiệu nhầm, cứ thế nhảy thẳng dậy.

Phó đạo diễn và nhà sản xuất đồng thời phát ra tiếng: “Tể Tể nhìn kìa, chú Mạc còn ổn lắm.”

Tể Tể an tâm ngay.

Đạo diễn Mạc mông đau ơi là đau: “… vẫn ổn lắm, ổn lắm.”

Mẹ nó mới nãy không để ý, vừa nãy mông đập luôn lên tảng đá bén nhọn.

Tảng đá kia… còn nhắm đúng vào vị trí vô cùng xấu hổ.

Cái chỗ kia… nóng rát luôn.

Hoắc Trầm Vân nhìn thấy đạo diễn Mạc quay đi lộ ra vẻ mặt thống khổ thì theo bản năng mà nhìn xuống mặt đất.

Khi nhìn tháy tảng đá nhô lên dưới mặt đất thì hiểu ra trong nháy mắt: “Đạo diễn Mạc, anh…”

Đạo diễn Mạc kẹp chặt hai chân: “Tôi… Tôi vẫn ổn lắm!”

Hoắc Trầm Vân chỉ cục đá dưới mắt đất.

Hai tay đạo diễn Mạc nắm chặt thành quyền, cố gắng cắn răng, trừng mắt nhìn Hoắc Trầm Vân: “Cậu chưa nhìn thấy cái gì hết!”

Hoắc Trầm Vân: “…”

****

Đám người Bách Minh Tư nghe thấy thế thì nhìn xuống mặt đất theo bản năng.

Chờ tới khi nhìn thấy cục đá nhòn nhọn dưới mặt đất rồi lại nhìn đạo diễn Mạc đang kẹp chặt mông thì biểu cảm của mọi người trở nên vô cùng vi diệu.

Đạo diễn Mạc: “…”

Bỗng nhiên Tể Tể nhìn về phía bọn họ, hỏi: “Anh Minh Tư, anh đang nhìn gì thế ạ?”

Đạo diễn Mạc mồ hôi chảy ròng ròng, vội đáp: “Không… Không có gì, công chúa nhỏ, cháu còn chưa bảo đây là lửa gì đâu đó.”

Tể Tể vội giải thích: “Đây là Cửu U Minh Hỏa, chuyên đốt những kẻ không ngoan ngoãn nghe lời. Người bị dính sẽ không có việc gì, nhưng quỷ mà dính thì sẽ thần hồn đau đớn.”

Đạo diễn Mạc: “…”

Đã nhìn ra.

Chúa tể Quỷ Vực ban đầu kêu gào thảm thiết, đến lúc sau lại mắng loạn xà ngầu, thậm chí còn thăm hỏi tổ tông các loại chứ nào còn có kiểu kiêu ngạo điên cuồng như ban đầu cơ chứ?

Chúa tể Quỷ Vực đau tê tâm liệt phế, huyết lệ giàn giụa.

“Công chúa nhỏ, tôi… Tôi sai rồi… Công chúa nhỏ…”

“Tha…”

Lúc Tể Tể quay đầu nhìn về phía gã ta, vẻ mặt trở về vẻ lạnh lùng như trước.

“Cái loại ma quỷ như mày, bổn Tể Tể nhìn thấy nhiều rồi, ngoài miệng thì bảo mình nhận sai rồi, nhưng chỉ cần thả mày ra thì mày lại muốn lật trời!”

Chúa tể Quỷ Vực khóc lóc thảm thiết.

“Công chúa nhỏ, tôi… A a a… Tôi sẽ không như thế… Thật sự, ngài tin tôi…”

Bạch Nam Khê nhân cơ hội cất tiếng hỏi: “Vậy mày mau nói xem Kỷ sư thúc đang ở đâu?”

Hốc mắt trống rỗng liên tục chảy nước mắt máu của chúa tể Quỷ Vực chậm chạp nhìn về phía Bạch Nam Khê, nhìn một lát rồi bỗng nhiên cười ha hả.

Nhưng nghĩ lại tình cảnh của mình, lập tức ngậm miệng ngay.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free