Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1251:
Bạn nhỏ Tương Tư Hoành ho khan cất lời: “Anh Minh Tư, anh Nam Khê, lúc nãy em dẫn mấy người chú Mạc đã không cẩn thận làm rơi mất bùa định hồn ạ.”
Bốn mắt Bạch Nam Khê và Bách Minh Tư trừng lớn, vẻ mặt khiếp sợ
“Bị rơi mất bùa định hồn á? Thế thì thần hồn của họ đáng ra phải rời khỏi thân thể lâu rồi chứ không phải vẫn dính lên người như thế này đâu.”
Tể Tể cầm chúa tể Quỷ Vực nhào qua nhào lại trong tay, bay từ trên trời xuống đáp xuống bên cạnh Bách Minh Tư.
Tể Tể liếc mắt nhìn sang bên chú Mạc, chớp đôi mắt, đôi tay béo mập khẽ nhấc lên.
Năm người đạo diễn Mạc chỉ thấy thần hồn run lên, đại não thấy có chút hoảng hốt.
Lại nhìn lên thì không thấy năm cái bóng kia đâu nữa.
Đồng thời, trái tim mới ngừng đập cũng bắt đầu đập trở lại.
“Thình thịch!”
“Thình thịch!”
…
Năm người đạo diễn Mạc: “…”
Tể Tể nhìn đám bọn họ há hốc mồm hình như không hô hấp thì vội vàng nhắc nhở: “Chú Mạc, mọi người mau hít thở đi ạ! Không thì lại chết thêm lần nữa đó.
Chú âm dương mà Tể Tể lưu lại giữa mày mọi người chỉ có thể giữ lại thần hồn của mọi người nếu nó không cách thân thể quá xa đúng một lần thôi.”
Năm người đạo diễn Mạc: “Hít hà!”
Bách Minh Tư nhìn Tể Tể mặt mày đầy máu, khóe miệng chảy đầy máu tươi đã biến thành màu đỏ sậm thì vội bé cô bé lên: “Tể Tể, em sao rồi?”
Tể Tể thấy đầu óc choáng váng, có hơi buồn ngủ.
Tuy đã bắt được chúa tể Quỷ Vực nhưng cái tên này rất là gian manh, dám nhân lúc cô bé đang thu thập gã ta mà cắn rơi luôn một bên mắt khác của bản thân
Mắt của chúa tể Quỷ Vực có thể trở thành hung thần!
“Tể Tể vẫn còn ổn, anh Minh Tư đừng lo ạ.”
Tương Tư Hoành vội truyền lực lượng qua cho Tể Tể, cô bé lại hơi buồn bực mà nhắc nhở cậu ấy: “Anh Tiểu Tương, anh quên là lực lượng của chúng ta không giống nhau hả?”
Tương Tư Hoành: “…”
Tương Tư Hoành tức tới mức giậm chân: “Nếu ngày xưa anh không bị thi biến thì có phải tốt không! Thế thì anh sẽ là quỷ, lực lượng giống như của em!”
Tể Tể cố nuốt máu tươi đã trào tới tận cổ họng xuống, nhẹ nhàng nhắc nhở cậu ấy: “Nhưng mà nếu lúc đó anh Tiểu Tương biến thành quỷ thì đã bị nhân viên địa phủ mang về địa phủ để đầu thai chuyển thế rồi.”
Tương Tư Hoành: “…”
Bách Minh Tư nhìn Tương Tư Hoành đang bực dọc đủ đường thì vội vàng cái xoa đầu đỏ của cậu một cách nhẹ nhàng: “Tiểu Tương đừng lo, Tể Tể sẽ khá lên thôi.”
Tể Tể gật đầu cật lực: “Đúng! Bản Tể Tể chính là trữ quân địa phủ! Bất tử bất diệt!”
Tương Tư Hoành cũng vui hơn hẳn: “Tể Tể, cương thi cũng bất tử bất diệt!”
Tể Tể cũng cười rộ lên: “Cho nên chỉ là bị thương mà thôi.
Chờ bổn Tể Tể tiêu hóa hết đống âm khí trong cơ thể là được rồi.”
Tương Tư Hoành nhớ lại chuyện Tể Tể đúng là đã hít không ít âm khí thì cảm xúc táo bạo lúc này mới chậm rãi lắng xuống.
Hoắc Trầm Vân vội đón lấy Tể Tể từ trong lòng Bách Minh Tư, nhỏ giọng nhắc nhở Bách Minh Tư: “Minh Tư, ngực của cháu…”
Lúc này Bách Minh Tư mới nhớ ra ngực mình còn đổ máu, vội vàng hạ bùa chú để áp xuống.
“Chú Trầm Vân, cháu không sao ạ.”
Hoắc Trầm Vân nhìn Bách Minh Tư, nhìn Tể Tể rồi lại nhìn Tương Tư Hoành cùng với Bạch Nam Khê, trong chốc lát không biết nên nói cái gì.
Đây là còn chưa quay chụp gì đâu đó!
Mới tới xem hiện trường thôi mà, kết quả…
Tâm trạng của Hoắc Trầm Vân một lời khó nói hết…
“Mọi người không việc gì là tốt rồi, không việc gì là tốt rồi.”
Bằng không mà ầm ĩ tới mức có mạng người, còn là một lúc năm người thì hình ảnh kia…
Hoắc Trầm Vân không nhịn được mà rùng mình.
Chắc chắn anh ấy sẽ bị anh hai hố chết.
Cái show này… chết mất thôi!
Nhìn Tể Tể trong lòng mình miệng đầy máu, trái tim Hoắc Trầm Vân đau xót vô cùng.
Thế là anh ấy vội lấy khăn giấy ra dịu dàng lau khóe miệng cô bé.
“Có phải Tể Tể vẫn còn đau lắm không?”
Đám người Bách Minh Tư vội vàng nhìn qua.
Tể Tể nhìn lại, chớp đôi mắt ngập nước, nhe răng cười.
Cái con bé này!
Mồm đỏ lòm lòm, mà cười tươi quá thế là máu tươi nghẹn trong cổ họng không có gì cản lại cứ thế trào hết vào mặt Hoắc Trầm Vân đang ôm lấy cô bé.
Đám người Hoắc Trầm Vân trĩu lòng luôn.
“Tể Tể, cháu…”
Tể Tể có hơi chột dạ mà vẫy cái tay béo mập.
Chúa tể Quỷ Vực bị Tể Tể vân vê trong lòng bàn tay nãy giờ tràn lan oán khí, âm khí tản ra tứ phương, giọng nói thê lương làm cho người ta sởn tóc gáy: “Nó sắp chết rồi! Cái gì mà bất tử bất diệt! Đây là vực! Ông đây là nhất! Nó sẽ chết!”
Lúc này đám người Hoắc Trầm Vân nghe mà nhũn hết cả người.
Tể Tể tức giận ném chúa tể Quỷ Vực xuống mặt đất, sau đó lại nhảy bồm bộp giẫm lên chỗ âm khí đang trào ra của chúa tể Quỷ Vực.
“Này thì nói linh ta linh tinh này, bản Tể Tể dẫm chết mày!”
Tương Tư Hoành liếc mắt đã xác định được Tể Tể không cần lo lắng về tính mạng, lại nghĩ tới lời mà chúa tể Quỷ Vực vừa mới nói thì nhảy tới hung hăng dẫm lên người chúa tể Quỷ Vực.
“Này thì nói linh tinh dọa tụi tao này! Dẫm chết mày!”
Đám người Hoắc Trầm Vân: “…”
Đù!
Dám dọa bọn họ!
“Tể Tể, bọn chú có đánh được không?”