Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1248:

“Dù là quỷ trăm ngàn vạn năm gì cũng đều phải chịu sự quản lý của Địa phủ, mày đã là quỷ thì dù ở trong Quỷ Vực mày cũng chỉ là quỷ.”

Giọng nói của Tể Tể càng lúc càng lạnh lùng vô tình.

“Bất kể con quỷ nào cũng đều phải tuân theo luật của Địa phủ.”

Chúa tể Quỷ Vực phát hiện sau khi Minh Tể Tể nói xong thì sức mạnh của cô bé đột nhiên tăng mạnh lên.

Nguồn sức mạnh vốn đang bị gã ta chèn ép đột nhiên muốn phá tan sức mạnh của gã.

Chúa tể Quỷ Vực lạnh lùng nói.

“Nếu đã có Vực tồn tại thì nó có lý do để tồn tại. Người mạnh mất trong Vực chính là chúa tể. Bổn toạ chính là chúa tể ở đây, ở trong Quỷ Vực này, mọi thứ đều phải tôn bổn toạ là Vương.”

Nói tới đây, chúa tể Quỷ Vực lộ ra vẻ điên cuồng và tự cao tự đại.

“Ở trong này, bổn toạ là Vương, dù Phong Đô đại đế có tới đây thì cũng phải quỳ xuống dưới chân bổn tọa. Bổn toạ là chủ Vực, đây là Vực của bổn toạ.”

“Giống như ở Địa phủ vậy, địa phủ có quy tắc riêng, thì Vực cũng có quy tắc riêng của Vực. Mà bổn toạ, chính là quy tắc.”

Ngay lập tức, sức mạnh của chúa tể Quỷ Vực tăng lên gấp đôi, đè nặng sức mạnh vừa mới muốn phá tan gông xiềng của Tể Tể xuống.

Gã ta đắc ý nhìn Minh Tể Tể với ánh mắt châm chọc.

Quả nhiên, máu từ chảy ra từ trong khóe miệng của Minh Tể Tể càng lúc càng nhiều, thân hình trắng trẻo mập mạp dường như sắp không thể giữ được hình người, vô số âm khí bắt đầu tràn ra từ trong người cô bé.

Trên bầu trời xám xịt, gió thổi ào ào, thậm chí còn có tiếng sấm đánh.

Tiếng sấm mới đầu khá xa, sau lại càng lúc càng gần.

Một tia sét xé rách vùng trời xám xịt đánh thẳng xuống người Minh Tể Tể.

Bùa an thần trên trán Tương Tư Hoành lập tức biến thành tro bụi, cậu ấy nhanh chóng bay thẳng về phía sấm sét.

Hoắc Trầm Vân giật mình hét lên: “Tiểu Tương!”

Bách Minh Tư và Bạch Nam Khê nhìn chằm chằm về phía Tể Tể, lúc thấy vô số âm khí tràn ra ngoài cơ thể cô bé thì mặt hai người lập tức trắng bệch.

Bách Minh Tư thì thào nói: “Không, không đâu!”

Tể Tể là trữ quân của Địa phủ, nhất định sẽ không sao.

Trong đầu cậu ấy nghĩ như vậy, nhưng cơ thể lại không nhịn được mà phát run.

Bách Minh Tư đột nhiên nghĩ tới gì đó, một tay kết ấn trước ngực, đầu ngón tay sáng lên, phun ra một ngụm máu tươi.

Cậu ấy nhanh chóng nhắm mắt lại, tay kia bắt đầu kết ấn gọi hồn.

“Lấy máu tim của ta, thờ phụng chúa tể Cửu U, truyền nhân thứ ba mươi mốt của tộc thông linh Bách Minh Tư, xin mời chúa tể Cửu U – Phong Đô đại đế đích thân tới.”

Minh Vương đang ở Địa phủ đột nhiên nhíu mày.

Chú niệm gọi hồn này nghe hơi quen.

Minh Vương lập tức nhớ ngay tới thằng nhóc nhà họ Bách.

Lần trước thằng nhóc nhà họ Bách gọi hồn mình hình như là vì Tể Tể gặp chuyện, lần này…

Minh Vương vừa nghĩ tới đó thì có một nhân viên công tác vội vã chạy tới báo cáo.

“Vương, không xong rồi, ở khu vực biên giới Tây Nam xuất hiện Quỷ Vực.”

Minh Vương nhíu mày: “Quỷ Vực?”

Nhân viên công tác của Địa phủ lập tức bối rối.

“Vâng! Hơn nữa còn là Quỷ Vực đã mở, không có chúa tể Quỷ Vực cho phép thì nhân viên công tác của địa phủ chúng ta không thể vào được.”

Mặt Minh Vương lập tức lạnh xuống, nhanh chóng thử liên lạc với con gái cưng.

Kết quả phát hiện ra không thể liên lạc được.

Tể Tể nhất định đi vào trong Quỷ Vực rồi.

Minh Vươnggiật mình, hồn rời khỏi xác, lập tức biến thành một làn khói đen bay theo dây máu gọi hồn của Bách Minh Tư.

****

Trong Quỷ Vực của thôn Quỷ Khóc.

Bách Minh Tư nhận ra được hơi thở quanh người mình có thay đổi nên vội mở bừng mắt, có điều cậu ấy vẫn không thấy Phong Đô Đại Đế - cha ruột của Tể Tể ở đâu cả.

Ngay lúc cậu ấy còn tưởng rằng nghi thức gọi hồn của mình không thành công, chuẩn bị dùng máu tim gọi lại một lần nữa thì giọng nói của Minh Vương chợt truyền đến từ nơi sâu bên trong thức hải của cậu ấy.

“Thằng nhóc nhà họ Bách, bởi vì quy tắc của Quỷ Vực đã hoàn thiện cho nên tôi không vào Quỷ Vực được đâu.”

Bách Minh Tư vô cùng căng thẳng, vội vàng giải thích tình hình hiện tại cho đối phương nghe ngay trong thức hải.

“Chú Minh ơi, tình hình bên Tể Tể bây giờ đang gay cấn lắm, chúng ta...”

Linh hồn của Minh Vương bị chặn bên ngoài Quỷ Vực, ngoài ông ấy ra thì ở đây còn có không ít nhân viên công tác của địa phủ nữa.

Minh Vương vô cùng sốt sắng chạy tới đây, nhưng khi nhìn đến tình trạng của Quỷ Vực xong thì lập tức không còn nóng ruột hay lo lắng gì nữa, thậm chí trong giọng nói còn lộ ra vẻ nhàn tản: “Không sao! Đây chỉ là tạm thời mà thôi!”

Bách Minh Tư: “Là sao ạ?”

Giọng nói trong thức hải của Minh Vương lại càng thêm lười biếng: “Thằng nhóc nhà họ Bách, nhóc chỉ cần nói cho Tể Tể biết là, bất kỳ không gian nào, nếu nó muốn tồn tại thì phải có quy tắc đàng hoàng, nếu Quỷ Vực là một khu vực, như vậy nó cũng sẽ có quy tắc của riêng mình!

Nhưng vì Quỷ Vực vẫn thuộc về Minh giới, cho nên dù nó có quy tắc riêng thì quy tắc này vẫn phải nằm dưới cơ của quy tắc địa phủ!”

Bách Minh Tư không hiểu vì sao Minh Vương lại đột nhiên nhắc tới chuyện này, nhưng nhìn Tể Tể trên không trung đang hộc máu ngày càng nhiều, cậu ấy theo bản năng gật đầu: “Vâng! Để cháu đi nói cho Tể Tể ngay!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free