Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1232:

Cả Quỷ Vực bắt đầu rung chuyển bởi sự va chạm của hai luồng sức mạnh to lớn hùng vĩ này.

****

Đám người đạo diễn Mạc ở đằng xa nghe Tể Tể nói thì đều giật mình.

Trữ quân Địa phủ?

Là cái gì vậy?

Trên đời này thật sự có Địa phủ sao?

Không, không đúng, không đúng.

Ngay cả cương thi còn có.

Quỷ cũng có thật.

Thì sao lại không có Địa phủ được chứ?

Nếu như không có địa phủ quản lý quỷ thì quỷ sẽ phá tung trần gian mất, thế thì sao loài người bọn họ sống nổi chứ.

Đám người đạo diễn Mạc hít sâu một hơi, sau đó bọn họ phát hiện sau khi Tương Tư Hoành thả bọn họ xuống dưới đất thì cả khu vực này đều đang run lắc dữ dội.

Hơn nữa độ run lắc còn mạnh hơn lần trước rất nhiều.

Hoắc Trầm Vân nhíu mày.

“Chẳng lẽ lại sắp có cái gì chui ra từ dưới lòng đất nữa sao?”

Bách Minh Tư và Bạch Nam Khê đều đồng loạt lắc đầu.

Bách Minh Tư: “Không phải.”

Bạch Nam Khê nhìn về phía hai luồng sức mạnh mạnh mẽ đang chạm vào nhau.

“Là sức mạnh của Tể Tể và chúa tể Quỷ Vực đụng vào nhau gây ra run lắc, hai người họ, một người là trữ quân của Địa phủ, người còn lại là chúa tể Quỷ Vực. Ở trong Quỷ Vực thì chúa tể Quỷ Vực là người mạnh nhất, dù là Phong Đô Đại Đế thì cũng sẽ bị hạn chế, Tể Tể…”

Bách Minh Tư nghĩ tới mỗi lần sức mạnh của Tể Tể tăng mạnh lên thì hơi ngập ngừng.

“Có thể là do gần đây Tể Tể hấp thu quỷ khá nhiều, cho nên sức mạnh tăng nhiều, mới có thể đánh ngang tay với chúa tể Quỷ Vực.”

Bạch Nam Khê lắc đầu.

“Không. Ở trong Quỷ Vực thì chúa tể Quỷ Vực mới là người mạnh nhất. Nó có thể quyết định được sự sống chết của bất kì sinh mạng nào ở trong đó, nếu đã là Vực của nó thì phải theo quy tắc của nó.”

Nói xong thì anh ta cũng rất lo lắng.

Bách Minh Tư định chạy qua chỗ Tể Tể.

Hoắc Trầm Vân cũng giật mình, mặt tái nhợt.

“Tể Tể đã là trữ quân Địa Phủ, vì sao lại có thứ còn mạnh hơn cả trữ quân của Địa Phủ chứ?”

Bạch Nam Khê cũng bó tay.

“Bởi vì đây là Vực! Giống như chúng ta ngủ mơ đấy, mỗi người chúng ta đều là thượng đế trong chính giấc mơ của chính mình.”

Xung quanh chợt yên tĩnh.

Bọn họ hiện đang ở một chỗ đất bằng, trên mặt đất đã bắt đầu xuất hiện vết nứt.

Không biết có phải là do có Tương Tư Hoành ở đây hay không mà đám người đạo diễn Mạc không thấy chân tay của quỷ thò lên từ dưới mặt đất nữa.

“Vậy bây giờ chúng ta có thể làm gì?”

Chuyện này thì Tương Tư Hoành biết.

“Tể Tể và chúa tể Quỷ Vực đang đánh nhau, chúng ta không thể xen vào được.”

Bây giờ ai mà xông vào thì người đó chết chắc.

Tương Tư Hoành không sợ chết.

Nhưng cậu ấy biết rằng dù có xông vào thì cậu ấy cũng không thể giúp gì Tể Tể được.

Mồ hôi sau lưng Hoắc Trầm Vân chảy như trút nước, sau lưng áo ướt nhẹp dán chặt vào trên người.

Anh ấy run rẩy nói.

“Tiểu Tương, cháu có thể liên lạc được với anh Minh không?”

Tương Tư Hoành lắc đầu.

Trước khi đánh nhau với con quỷ lúc nãy thì Tương Tư Hoành đã cố gắng liên lạc với cha cương thi.

Nhưng ở trong Vực, một khi Vực đã được hình thành thì người ở bên trong không thể nào liên lạc được với người ở bên ngoài.

Cũng chính là vì thế mà bây giờ Tương Tư Hoành vô cùng khó chịu và lo lắng.

Sức mạnh của Tể Tể bởi vì đang ở trong Vực nên bị giảm đi rất nhiều.

Lỡ chẳng may…

Không, không, không!

Không có lỡ chẳng may gì cả.

Tương Tư Hoành càng nghĩ càng sợ, càng nghĩ lại càng khó chịu.

Bản thân cậu ấy không nhận ra nhưng đám người Bách Minh Tư lại có thể nhận thấy được.

Hoắc Trầm Vân nhanh chóng đè vai cậu ấy lại.

“Tiểu Tương, cháu hãy bình tĩnh lại.”

Đám người đạo diễn Mạc đã bị lệ khí xung quanh người cậu ấy làm cho hộc máu, bọn họ định nói chuyện nhưng chỉ có thể há miệng phun máu mà thôi.

Bạch Nam Khê cũng bị ảnh hưởng không nhẹ.

Anh ta là người của Huyền Môn, sát khí được tạo ra từ sự thịnh nộ của cương thi đã đâm xuyên vào trong nội tạng anh ta.

Có lẽ là do Bách Minh Tư có máu của Minh Vương bảo vệ nên cậu ấy không bị ảnh hưởng, cậu ấy thấy thế thì nhanh chóng lấy ra một cái bùa an thần dán lên mặt Tương Tư Hoành.

“Tiểu Tương, Tể Tể không sao, chúng ta phải tin tưởng em ấy.”

Năm người đạo diễn Mạc thấy răng nanh của Tương Tư Hoành lại lộ ra lần nữa, đôi tay trắng noãn bé nhỏ dần dần biến thành màu xanh, móng tay dần dần dài ra, bọn họ yên lặng nuốt nước bọt.

Đừng nổi giận.

Đừng nổi giận.

Lỡ may nổi giận lên mất đi lý trí không nhận ra người nhà thì sao bây giờ?

Năm người bọn họ còn không phải là người nhà của cậu ấy nữa.

Lỡ may bị cương thi cắn thì làm sao bây giờ?

Sẽ biến thành cương thi chuyên đi hút máu mà thường đưa hai tay ra trước mặt rồi nhảy tưng tưng tưng như ở trong phim sao?

Lúc năm người họ còn đang mải tưởng tượng thì trên không trung đột nhiên truyền ra một tiếng hừ trầm thấp.

Chúa tể Quỷ Vực che ngực đang chảy máu, ánh mắt hung tượn ác độc nhìn về phía Minh Tể Tể cũng đang hộc máu không ngừng.

“Trữ quân Địa phủ? Ha ha ha! Ở trong Quỷ Vực của bổn toạ thì bộn toạ chính là chúa tể.”

Mặc dù Tể Tể đang không ngừng hộc máu nhưng giọng nói bập bẹ của cô bé vẫn tràn đầy sự uy nghiêm lãnh khốc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free