Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1246:

Chúa tể Quỷ Vực thờ ơ nhìn họ và nở nụ cười lạnh lùng.

“Hôm nay các người không ai có thể thoát được!”

Gió tà ập thẳng vào đám người Hoắc Trầm Vân, khi gã ta đang chờ đợi thu hoạch năm sáu linh hồn sống thì hai lòng bàn tay đang mở ra bỗng xuất hiện vết nứt.

Ngay sau đó, lòng ngực đau nhói, chúa tể Quỷ Vực không thể tin được nhìn hai bàn tay của mình, lại kinh ngạc nhìn sang Hoắc Trầm Vân chỉ là một con người bình thường.

Hoắc Trầm Vân và Bách Minh Tư bị cơn gió tà lạnh thấu xương thổi đến liên tục lùi về sau.

Hai người rõ ràng cảm thấy giữa trán lạnh toát, có thứ gì đó đã lập tức chặn lại đòn tấn công chí mạng của chúa tể Quỷ Vực.

Máu Minh Vương của Tể Tể!

Hai người nhìn nhau, nhân lúc chúa tể Quỷ Vực đang ngơ ngẩn thì họ vội vàng đỡ đám người đạo diễn Mạc và Bạch Nam Khê dậy rồi chạy ra khỏi khu rừng bằng tốc độ nhanh nhất.

Chúa tể Quỷ Vực nhìn vào đôi tay bị máu Minh Vương đâm thương, thế là những giọt nước mắt máu đỏ lòm từ từ chảy ra từ đôi mắt của gã ta.

“Máu Minh Vương sao?”

“Hay lắm!”

Lệ khí trong mắt chúa tể Quỷ Vực càng dày đặc hơn và sát khí cũng mạnh hơn.

“Tuy nhiên, đây là lãnh thổ của bổn tọa. Bổn toạ! Là! Vương!”

Chúa tể Quỷ Vực từ từ chắp hai tay lại, giọng nói lạnh lùng đến nghẹt thở vang vọng khắp bốn phương tám hướng.

“Bổn tọa tuyên bố…”

Gã ta còn chưa kịp nói xong thì Tể Tể và Tương Tư Hoành chạy đến đã mỗi người tung một cước vào cơ thể đen thùi lùi của gã ta.

Đầu ngón tay mũm mĩm đồng thời ấn vào giữa trán, Cửu U Minh Hỏa tung tăng lập tức bùng cháy và bao trùm chúa tể Quỷ Vực chỉ trong nháy mắt.

Linh hồn bị Cửu U Minh Hỏa thiêu đốt khiến cho chúa tể Quỷ Vực đau đến điên cuồng gào thét.

“Á á á á!”

Tương Tư Hoành nhân cơ hội đi kiểm tra tình trạng của đám người chú ba.

“Chú ba, anh Minh Tư, mọi người sao rồi? Có bị thương ở đâu không?”

Đạo diễn Mạc và bốn người còn lại đồng loạt lên tiếng.

“Họ đã đỡ cho tụi chú, nếu không thì tụi chú đã ngủm rồi!”

Tương Tư Hoành nhìn họ và chợt nhớ đến trên người của chú ba và anh Minh Tư đều có máu Minh Vương do Tể Tể cho.

Hoắc Trầm Vân lên tiếng trước.

“Chú không sao, Tiểu Tương, cháu đi xem Nam Khê đi.”

Bách Minh Tư nén chân khí trong cơ thể xuống, giơ tay lên lau vết máu ở khóe miệng.

“Anh cũng không sao, anh Nam Khê đã bị thương nặng.”

Hứa Liệt đang đỡ lấy Bạch Nam Khê, còn Bạch Nam Khê thì đang không ngừng hộc máu.

Tương Tư Hoành nhìn đến lo lắng, thế là cậu ấy giơ tay lên định truyền khí cho Bạch Nam Khê.

Bách Minh Tư thấy vậy thì lập tức giật mình.

“Tiểu Tương, không được!”

Tương Tư Hoành nghiêng đầu, con ngươi đỏ tươi lộ ra vẻ bối rối.

Bách Minh Tư vội vàng đi tới dán một tấm bùa tụ khí lên lưng Bạch Nam Khê, sau đó truyền chân khí cho anh ta.

Sau khi tình trạng của Bạch Nam Khê khẽ dịu đi thì Bách Minh Tư mới rút tay lại và giải thích với Tương Tư Hoành.

“Tiểu Tương, em là cương thi, nếu em truyền khí chữa trị cho anh Nam Khê thì đó không phải là chữa trị nữa, mà là trực tiếp tăng tốc đưa anh ấy về trời!”

Tương Tư Hoành: “Hả? Nhưng trước đây Tể Tể bị thương…”

Mặc dù cậu ấy cảm thấy Tể Tể dường như không hấp thụ được bao nhiêu khi truyền khí cho Tể Tể, nhưng cô bé cũng không có bị thương gì cả.

Bạch Nam Khê đã thấy đỡ hơn, khóe miệng nhếch ra một nụ cười và yếu ớt giải thích.

“Đó là do Tể Tể và Tiểu Tương giống nhau, đều không phải người.”

Nhà sản xuất nhìn ngọn lửa màu xanh đang bùng cháy ở giữa trán nhà tài trợ nhí ở đằng kia, sau đó lại nhìn nhà tài trợ cương thi nhỏ này và chân thành hỏi.

“Cho nên Tiểu Tương à, cháu và Tể Tể đều là cương thi sao?”

Phó đạo diễn lắc đầu bác bỏ.

“Tiểu Tương quả thật là cương thi, nhưng Tể Tể thì chưa chắc, ông nhìn xem, Tể Tể đến bây giờ cũng không lộ ra răng cương thi.”

Tương Tư Hoành lập tức lắc đầu.

“Tể Tể không phải là cương thi! Tể Tể mạnh hơn cương thi nhiều!”

Đạo diễn Mạc: “Nghe đồn cương thi là bất tử, là sinh vật ở ngoài sáu cõi, còn có sự tồn tại nào lợi hại hơn cả cương thi sao?”

Ngay khi Tương Tư Hoành chuẩn bị trả lời thì giác quan nhạy bén khiến cậu ấy nhận ra có điều gì đó không ổn.

“Không hay rồi, đi mau!”

Dứt lời, cậu ấy dùng sức mạnh của bản thân nhấc hết đám người chú ba và đạo diễn Mạc lên rồi nhanh chóng rời đi.

Vào giây tiếp theo, Cửu U Minh Hỏa đang bùng cháy ở giữa trán Tể Tể bỗng nhiên biến mất.

Tể Tể có chút hoang mang.

“Ủa?”

Chúa tể Quỷ Vực gần như không thể duy trì được hình dạng con người nữa, giọng nói thảm thiết tàn khốc vang lên từ bốn phương tám hướng của Quỷ Vực.

“Bổn toạ tuyên bố: Trong lãnh thổ của bổn toạ, mọi thuật pháp thuộc về cư dân chính thức của địa phủ và cương thi đều mất đi hiệu lực!”

Vào khoảnh khắc gã ta tuyên bố, giọng nói non nớt nhưng lạnh lùng đến thấu xương của Tể Tể cũng cùng lúc vang lên.

“Bản Tể Tể nhân danh trữ quân của Địa phủ tuyên bố: Bất kỳ ma quỷ nào chưa đăng ký ghi danh ở địa phủ đều không được giết hại người bình thường, nếu không, linh hồn sẽ bị hủy diệt và không có kiếp sau!”

Hai mệnh lệnh đồng thời vang lên, hai luồng sức mạnh vô hình cùng lúc va chạm vào nhau.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free