Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1245:
Về âm khí vô tận trong Quỷ Vực, Tể Tể không hề lãng phí chút nào.
Cô bé vừa chạy vừa nuốt.
Có bao nhiêu cô bé nuốt bấy nhiêu.
Cho dù là ào ạt bất tận thì cô bé càng mừng.
Dù gì thì những âm khí này đang tiêu thụ từ sức mạnh của bản thân Chúa tể Quỷ Vực.
Sau khi một con mắt Quỷ Vực bị vỡ nát thì con mắt còn lại lập tức biến mất khỏi bầu trời.
Những con mắt nhỏ màu vàng tự nổ để tấn công Tương Tư Hoành cũng biến mất theo, thế là Tương Tư Hoành được rảnh rỗi, cậu ấy nhắm chuẩn vị trí của Tể Tể rồi nhanh chóng đuổi theo.
“Tể Tể, anh…”
Ngay khi cậu ấy định nói đi cùng với Tể Tể thì cơ thể nhỏ bé lại cứng đờ giữa không trung.
Tể Tể đang chạy như điên gần như cũng cùng lúc cảm nhận được luồng sát khi vô tận ở phía đông.
“Chú ba và những người khác đang gặp nguy hiểm!”
Hoắc Trầm Vân và nhóm bảy người quả thật đang gặp nguy hiểm.
Đầu tiên là mặt đất tự dưng rung chuyển như động đất vậy.
Sau đó, Bạch Nam Khê khẳng định rằng đó là do rễ cây hoè lớn ở cửa thôn bạo động, nhưng không hề có ý làm hại họ, thế là mọi người cũng mặc kệ và tiếp tục đi về phía đông.
Họ cứ đi mãi rồi bỗng dưng đến một nghĩa địa.
Nghĩa địa này hẳn đã có từ rất nhiều năm rồi, xét từ góc nhìn của những căn nhà quê không quá rõ ràng, nếu không phải có những tấm bia đá dựng đứng lên thì gần như không thể nhận ra đó là một nghĩa trang.
Vừa bước vào nghĩa trang chưa đến nửa giây, Bách Minh Tư và Bạch Nam Khê đồng loạt lên tiếng.
“Nguy hiểm! Mọi người lùi về sau!”
Chúa tể Quỷ Vực Dương Tiến vừa bước ra khỏi nghĩa trang, ngạo nghễ cười lớn khi nhìn thấy bảy tám người sống.
“Ha ha ha! Đúng là buồn ngủ cũng có người đưa gối!”
“Các người… chết hết cho bổn toạ!”
Dứt lời, gã ta lao nhanh về phía Hoắc Trầm Vân.
Còn hai con quỷ nhỏ được gã ta thả ra từ tay áo lại lao về đám người đạo diễn Mạc.
Đạo diễn Mạc gần như tê liệt.
Đạo diễn Mạc hét lớn: “… Đệt! Quỷ mà không nói đạo đức! Lại chơi trò đánh lén!”
****
Bạch Nam Khê đã đi tới và không bị tấn công.
Đạo diễn Mạc là người đứng đằng trước nhất trong năm người, Hứa Liệt đứng sau cùng, tiếp theo là Hoắc Trầm Vân và Bách Minh Tư.
Vào khoảnh khắc chúa tể Quỷ Vực lao tới thì người đứng mũi chịu sào là đạo diễn Mạc.
Phó đạo diễn, nhà sản xuất, Hứa Liệt và A Vong đồng thời bước lên, nhanh chóng chĩa cánh tay do nhà tài trợ nhí để lại.
Đúng vậy!
Chĩa thẳng lên!
Chĩa vào mặt Chúa tể Quỷ Vực!
Chúa tể Quỷ Vực hơi khựng lại khi ngửi thấy mùi cơ thể cương thi u ám nồng nặc sát khí.
“Cương thi?”
Đạo diễn Mạc thừa cơ hét lên.
“Đồ ma quỷ, tao nói cho mày biết, bọn tao có người bảo kê đấy! À đúng rồi! Còn có cương thi nữa! Mày khôn hồn thì mau chóng cút đi, nếu không…”
Thứ đáp lại ông ấy là đôi mắt lạnh lùng khát máu của chúa tể Quỷ Vực.
Họ thậm chí còn chưa kịp phản ứng lại chuyện gì đã xảy ra thì năm người họ đã bị sức mạnh mãnh liệt của chúa tể Quỷ Vực đánh bay ra ngoài.
Sát khí đáng sợ ập tới, năm người đồng tử mở to, đáy mắt ngập tràn vẻ sợ hãi, phản chiếu ra nụ cười mỉa mai và nhất quyết giành được trên khuôn mặt tái nhợt chết chóc của chúa tể Quỷ Vực.
Hai từ đồng thời lóe lên trong đầu năm người.
Toi đời!
“Chạy mau!”
Bách Minh Tư và Bạch Nam Khê cùng lúc sử dụng bùa chú, hai người bốn tay nhanh chóng tạo kết ấn.
Đạo diễn Mạc và bốn người còn lại cũng không biết tại sao mình có thể thấy được ánh sáng vàng khi sử dụng thuật pháp Huyền Môn, dù sao thì họ cảm thấy các loại bùa chú thuật pháp đặc biệt tinh xảo và đẹp mắt.
Đồng thời còn mang theo khí Thiên Cương mạnh mẽ.
Nhưng chúa tể Quỷ Vực quá mạnh!
Và hiện cũng đang ở trong lãnh thổ của gã ta!
Chúa tể Quỷ Vực lạnh lùng nhìn những trận pháp khổng lồ được ngưng tự bởi từng đợt thuật pháp Huyền Môn, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khát máu đầy khinh bỉ.
“Chỉ vậy thôi à?”
Dứt lời, con mắt trái còn lành lặn của chúa tể Quỷ Vực khẽ chớp một cái, một nhãn cầu màu vàng bay khỏi hốc mắt và đến vị trí trung tâm của trận pháp.
“Ầm” một tiếng vang lên, Bạch Nam Khê lập tức bị thổi bay.
Bách Minh Tư phun ra một ngụm máu và loạng choạng lùi lại vài bước.
Đáy mắt của chúa tể Quỷ Vực lóe lên vẻ kỳ lạ, nhìn chằm chằm vào Bách Minh Tư và quan sát từ trên xuống dưới rồi nở ra nụ cười u ám.
“Còn nhỏ tuổi mà thuật pháp lại khá lợi hại!”
Nói đến đây, trên khuôn mặt tái nhợt chết chóc của chúa tể Quỷ Vực thậm chí còn lộ ra vài phần tiếc nuối.
“Thật đáng tiếc khi phải mất mạng ở đây!”
Tuy ngoài miệng nói đáng tiếc nhưng Chúa tể Quỷ Vực đột nhiên giơ hai tay lên.
Một tay vươn thẳng đến cổ của Bách Minh Tư, tay còn lại thì năm ngón hóa thành móng vuốt đưa về phía đạo diễn Mạc và bốn người còn lại.
Hoắc Trầm Vân vẫn chưa bị động đến thấy vậy thì hai chân nhanh chóng chạy điên cuồng, sau đó giang hai tay ra chặn ở trước mặt đạo diễn Mạc và bốn người còn lại, đồng thời điên cuồng hét lớn với đám người đạo diễn Mạc ngã xuống đất lưng đau nhói.
“Mau chạy đi! Đi tìm Tể Tể và Tiểu Tương!”
Đạo diễn Mạc và bốn người còn lại giật mình và nhanh chóng từ dưới đất bò dậy.