Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1244:

Anh ta “phụt” một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi, đám quỷ xung quanh thấy vậy thì rục rịch.

Chúa tể Quỷ Vực nhìn anh ta, tuy ánh mắt vô cùng tàn nhẫn nhưng gã ta vẫn chưa hành động tiếp.

“Đứa bé gái đó đã giải thoát cho cây hoè lớn mà tôi đã tiêu tốn linh hồn của ba mươi con dân để phong ấn. Hơn nữa, cây hoè lớn lại rất thích nó.”

Kỷ Lăng đau đớn nằm co giật trên mặt đất chợt trợn tròn mắt.

“Cây hoè lớn trăm tuổi ở cửa thôn sao?”

Chúa tể Quỷ Vực gật đầu: “Đúng vậy! Nó đã có ý thức rồi, chỉ vì không nắm bắt được thời cơ tốt nên nó không thể hóa thành hình dạng con người!”

Kỷ Lăng lẩm bẩm nói.

“Cây hòe là quỷ của các cây, là loài cây âm tính, là loài cây yêu thích nhất của đám quỷ, thứ thích nó nhất cũng chỉ có quỷ, mà Minh Tể Tể là con người… à không!”

Con ngươi của Kỷ Lăng không ngừng mở to.

“Không thể nào! Minh Tể Tể rõ ràng là con người! Ông cụ Mặc còn gọi nó là bà cô tổ mà!”

Nhà họ Mặc đứng đầu trong Huyền Môn, ông cụ Mặc với tư cách là người cầm quyền của nhà họ Mặc, ông ta chắc chắn sẽ không kêu sai.

Con mắt còn lại của chúa tể Quỷ Vực đột nhiên mở to, như thể đã nhìn thấy cảnh tượng khó tin gì đó.

“Cửu U Minh Hỏa!”

Kỷ Lăng tưởng mình đã nghe lầm.

“Cái gì?”

Giọng nói của chúa tể Quỷ Vực lạnh lùng đến cực điểm.

“Đứa bé gái đó là chủ nhân của địa phủ!”

Kỷ Lăng vừa mới bò dậy, lập tức loạng choạng lại ngã xuống đất sau khi nghe thấy lời của chúa tể Quỷ Vực.

Máu tươi trên người anh ta văng lên trên người hai con quỷ bên cạnh. Hai con quỷ vừa nhìn thấy máu thì lập tức không nhịn được lao về phía anh ta.

Vào giây tiếp theo, hai con quỷ đó cũng giống như hai vợ chồng ông ba Mã trước đây, bị chúa tể Quỷ Vực biến thành làn khói đen và tan biến, linh hồn bị gã ta ăn mất.

Kỷ Lăng bắt đầu cảm thấy sợ hãi khi nhìn chúa tể Quỷ Vực nhờ vào việc hấp thu linh hồn của quỷ để gia tăng sức mạnh.

Anh ta chưa bao giờ nhìn thấy Quỷ Vực.

Trước đây, anh ta cũng chưa từng thấy qua chúa tể Quỷ Vực.

Anh ta biết chuyến đi này rất nguy hiểm, nhưng vì phải tiêu diệt Minh Tể Tể, Tương Tư Hoành và Hoắc Trầm Vân, nên anh ta buộc phải sử dụng tà thuật Huyền Môn, thậm chí lập ra trận Tụ Âm.

Hết tám mươi phần trăm ở khắp thôn Quỷ Khóc đều là cây hòe.

Vào mười mấy năm trước, một trận dịch hạch gần như đã cướp hết mạng sống của cả thôn làng, những người còn sống cũng đã chuyển đi nơi khác từ lâu.

Nhưng những năm gần đây, luôn luôn có người đến đây để thám hiểm.

Dương Tiến với tư cách là thủ lĩnh của đám quỷ, lần nào gã ta cũng lên kế hoạch để sát hại những con người đến đây thám hiểm.

Tuy sẽ có người chết, nhưng lần nào gã ta cũng kiểm soát được số lượng người thiệt mạng.

Bằng cách này thì sẽ không gây chú ý đến các sư phụ Huyền Môn, mà đồng thời có thể đảm bảo rằng hàng năm chúng đều có linh hồn và máu tươi để ăn, từ đó gia tăng sức mạnh của bản thân.

Điều khiến Kỷ Lăng kinh ngạc hơn là Dương Tiến, thủ lĩnh của đám quỷ từng là sư đệ của anh ta.

Tuy Dương Tiến mới chết cách đây chưa tới năm năm, nhưng vì gã ta từng là đệ tử của Huyền Môn nên sức mạnh tăng lên rất nhanh sau khi chết.

Cộng thêm việc được máu thịt tươi nuôi dưỡng trong thời gian dài, nên khi Kỷ Lăng gặp lại gã ta thì gã ta đã trở thành Quỷ Vương.

Bởi vì họ quen biết nhau và cũng vì trừ khử ba người của nhà họ Hoắc, thế là Kỷ Lăng và Dương Tiến đã hợp tác với nhau.

Anh ta lập trận Tụ Âm ở đền thờ, còn Dương Tiến thì điên cuồng nuốt chửng đám quỷ bị giam giữ ở thôn Quỷ Khóc.

Đến khi đám người Minh Tể Tể bước vào thôn Quỷ Khóc thì Dương Tiến đã trở thành chúa tể Quỷ Vực có thể kiểm soát không gian Quỷ Vực.

Kỷ Lăng nhìn sát ý điên cuồng trong mắt Dương Tiến, trong đầu anh ta lại lóe lên quẻ bói mà anh ta tự bói cho mình.

Đại hung!

Đám quỷ ở bên cạnh nhìn thấy Vương đã liên tiếp nuốt chửng bốn đồng loại của mình, chúng nhất thời không khỏi run rẩy.

Có con quỷ gan dạ nhanh chóng lên tiếng.

“Vương! Đây là lãnh thổ của ngài, cho dù chủ nhân của địa phủ đến Quỷ Vực thì ngài mới là chúa tể!”

Một con quỷ khác cũng nói thêm.

“Đúng vậy! Vương, nếu có thể nhân cơ hội nuốt chửng luôn chủ nhân của địa phủ, thế thì sức mạnh của ngài chắc chắn sẽ tăng lền nhiều hơn nhanh hơn so với việc nuốt chửng hàng vạn con quỷ.”

Nghe vậy, chúa tể Quỷ Vực đột nhiên bật cười ngông cuồng.

“Đúng! Các người nói rất đúng!”

“Đây là lãnh thổ của bổn tọa! Bổn toạ là chủ nhân của lãnh thổ này!”

Nói đến đây, chúa tể Quỷ Vực bỗng nhiên nhìn Kỷ Lăng trên mặt đất.

“Kỷ Lăng, anh hãy đợi đó! Sau khi tôi xử lý xong chủ nhân của địa phủ thì tôi sẽ lại tính sổ với anh!”

Dứt lời, chúa tể Quỷ Vực biến thành một màn sương đen rồi biến mất.

Vào giây tiếp theo, Tể Tể đã từ dưới đất trồi lên sau khi một đấm đánh mù một con mắt Quỷ Vực dưới sự chỉ dẫn của rễ cây hoè lớn.

“Bác cây hòe, chúa tể Quỷ Vực đó ở đâu vậy?”

Cây hoè lớn không biết nói chuyện, nhưng những chiếc rễ theo Tể Tể trồi lên khỏi mặt đất đều cùng chỉ về một hướng.

Tể Tể thấy vậy thì nhanh chóng lao về hướng đó.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free