Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1243:

Cùng với sự truyền vào sức mạnh của Tể Tể, rễ cây hoè lớn hoạt động càng mạnh mẽ hơn.

Bởi vì cây hoè lớn đã ở cửa thôn hàng trăm năm nên rễ của nó đã bám sâu vào thôn Quỷ Khóc từ rất lâu.

Bất cứ nơi nào mà rễ của nó vươn tới, từ dưới lòng đất lên mặt đất, thậm chí là tảng đá cũng bắt đầu nới lỏng ra rồi từ từ rung chuyển.

Giống như một đứa trẻ bị giam cầm lâu năm đã có được tự do vậy.

Từ sự khó tin ban đầu đến sự vui mừng ngất ngây ở cuối, đàn con mừng rỡ chạy nhảy tung tăng.

Toàn bộ thôn Quỷ Khóc lại bị gió tà quét ngang, khắp nơi trên mặt đất lần lượt nứt ra.

Trong một khu rừng hoang cách đó vài cây số, chúa tể Quỷ Vực đang ngồi trên ghế chợp mắt đột nhiên mở to đôi mắt lạnh lùng.

“Ai đã giải trừ sự giam cầm của cây hoè lớn ở cửa thôn?”

Đám quỷ nhận được lệnh trở về nghĩa trang đều đồng loạt lắc đầu.

“Vương, bọn tôi không biết, bọn tôi lập tức quay lại sau khi nhận được mệnh lệnh của ngài.”

Có con quỷ hét lên.

“Vương, đứa bé của nhà ông ba Mã không có ở đây!”

Hai vợ chồng ông ba Mã lập tức theo bản năng giải thích cho đứa con trai vài tháng tuổi của mình.

“Vương, bé nó chỉ mới vài tháng tuổi, sức mạnh lại cao hơn hai vợ chồng tôi rất nhiều, bọn tôi không thể khống chế được nó, nó chắc chắn lại nghịch ngợm chạy đi đâu chơi rồi.”

Chúa tể Quỷ Vực giơ tay lên, một luồng âm khí vô tận tràn ra từ đầu ngón tay của gã ta rồi rơi xuống hai vợ chồng ông ba Mã.

Sau đó, đôi mắt lạnh lùng của gã ta lóe lên một tia kinh ngạc.

“Nó đã tan biến rồi!”

Sắc mặt của hai vợ chồng ông ba Mã từ hoảng sợ đến không thể tin được, cuối cùng là vẻ mặt đau buồn dữ tợn đến tái mặt.

“Sao có thể như vậy được chứ?”

“Bảo Bảo là đứa bé quỷ, sức mạnh của nó gần như chỉ ở dưới Vương thôi. Quỷ Vực đã hình thành, Vương là chúa tể của Quỷ Vực, còn Bảo Bảo là con dân của ngài, sao nó có thể tan biến khi không có sự cho phép của ngài chứ?”

Chúa tể Quỷ Vực cũng rất bất ngờ.

Nhưng gã ta cũng vừa mới trở thành chúa tể Quỷ Vực, có lẽ đứa bé đã chạy ra ngoài khi gã ta đang phong tỏa cả thôn Quỷ Khóc, sau đó gặp phải hai đứa bé không phải người đó, cuối cùng đánh lén thất bại và tan biến?

Đôi mắt lạnh lùng của chúa tể Quỷ Vực tràn ngập lệ khí, cả người gã ta bị âm khí vây quanh, giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ.

“Ông đang chất vấn năng lực của bổn tọa sao?”

Hai vợ chồng ông ba Mã còn định nói thêm gì nữa, nhưng bàn tay của chúa tể Quỷ Vực đã nhẹ nhàng nắm lại.

Vào khoảnh khắc gã ta thu tay lại thì hai vợ chồng ông ba Mã lập tức biến mất.

Linh hồn của họ lập tức bị chúa tể Quỷ Vực hấp thu.

Đám quỷ rõ ràng cảm nhận được sức mạnh của Vương lại tăng vọt.

Chúa tể Quỷ Vực rũ mắt xuống nhìn bàn tay nhợt nhạt ngập tràn hơi thở chết chóc vô tận của mình.

“Các người…”

Đám quỷ đồng loạt cúi đầu xuống.

“Chúng tôi tuyệt đối tuân theo mệnh lệnh của Vương!”

Chúa tể Quỷ Vực nhìn bọn chúng và nở ra nụ cười nham hiểm.

“Tốt!”

Vào giây tiếp theo, mắt Quỷ Vực mà gã ta vẫn chưa thành thạo đột nhiên truyền đến cảm giác đau nhói.

Ngay sau đó, gã ta kêu lên thảm thiết.

“Á!”

Đám quỷ nhanh chóng nhìn gã ta.

“Vương, ngài sao vậy?”

Chúa tể Quỷ Vực che mắt phải lại, dòng máu đỏ lòm rỉ ra qua kẽ hở giữa các ngón tay của gã ta.

Gã ta nghiến răng nghiến lợi gầm lên.

“Đem loài người Huyền Môn đó lên đây cho bổn tọa!”

“Vâng!”

****

Kỷ Lăng biết chúa tể Quỷ Vực có tính khí thất thường, khát máu tàn bạo.

Nhưng anh ta không ngờ cuộc hợp tác giữa cả hai còn chưa hoàn thành thì anh ta đã bị đám quỷ đột nhiên mang đến trước mặt chúa tể Quỷ Vực và bị ném phịch xuống đất.

Kỷ Lăng nhanh chóng bò dậy, tức giận nhìn về phía chúa tể Quỷ Vực.

“Dương Tiến, cậu có ý gì đây?”

Chúa tể Quỷ Vực buông tay ra và để lộ con mắt phải bê bết máu.

“Ý gì ư? Tôi còn muốn hỏi anh, rốt cuộc anh có ý gì?”

Khi nhìn thấy mắt phải đang không ngừng chảy máu của chúa tể Quỷ Vực, Kỷ Lăng vô cùng kinh ngạc.

“Cậu…”

Chúa tể Quỷ Vực ngập tràn sát ý, cả nghĩa trang gió tà gầm thét, giống như địa phủ vậy.

“Mắt Quỷ Vực của tôi vừa mới hình thành mà giờ đã bị thương mất một con rồi!”

Kỷ Lăng còn chưa kịp lên tiếng thì chúa tể Quỷ Vực lập tức dùng con mắt trái còn lành lặn nhìn chằm chằm vào Kỷ Lăng.

“Anh nói cho tôi biết, rốt cuộc hai đứa trẻ mà anh muốn đối phó là thứ gì vậy?”

Kỷ Lăng cau mày: “Hai đứa đó đều là con cháu của nhà họ Hoắc, chỉ là những đứa trẻ bình thường, cho dù không phải trẻ con bình thường thì cũng chỉ là hậu duệ của Huyền Môn.”

Chúa tể Quỷ Vực vừa giơ tay lên thì Kỷ Lăng lập tức bay ra ngoài.

Anh ta va vào quan tài đằng sau, trán lập tức bị rách.

Ngay khi máu tươi vừa chảy ra thì các con quỷ ở bốn phương tám hướng đều chảy nước miếng.

Chúa tể Quỷ Vực nhìn chằm chằm vào anh ta và đưa ra thông báo cuối cùng.

“Không nói sao?”

Kỷ Lăng biết được tình hình bất ổn.

“Dương Tiến, tôi đã nói ra hết những gì tôi biết rồi, cho dù bây giờ cậu có giết chết tôi thì tôi cũng không biết thêm gì nữa.”

Chúa tể Quỷ Vực lại giơ tay lên, Kỷ Lăng lại bay ra ngoài, té mạnh vào một chiếc quan tài khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free