Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1242:

Hết cái này đến cái khác, gần như vô tận.

Tể Tể sải một bước hơn nghìn mét, sau khi đưa đám người chú ba đến nơi an toàn rồi cô bé mới nhanh chóng xoay người lại.

Cô bé ngay lập tức từ kích thước của người khổng lồ trở về dáng vẻ ba tuổi rưỡi bình thường.

Vô số con mắt nhỏ màu vàng lập tức mất đi mục tiêu và nổ bừa.

Bách Minh Tư và Bạch Nam Khê vội vàng củng cố lá chắn bảo vệ khi nhìn thấy vô số âm khí từ trên bầu trời rơi xuống do vụ tự nổ của con mắt màu vàng.

Tương Tư Hoành muốn sát cánh chiến đấu với Tể Tể, nhưng Hoắc Trầm Vân nhắc nhở cậu ấy.

“Tiểu Tương, cháu ở bên đây để đề phòng!”

Tuy anh ấy có thể lấy cơ thể của mình ra chặn, nhưng nếu thực sự gặp phải quỷ lợi hại thì anh ấy cũng chỉ có thể chặn được một đòn.

Bách Minh Tư đột nhiên lên tiếng.

“Không sao, Tiểu Tương, em qua giúp Tể Tể đi, bên đây có bọn anh.”

Bạch Nam Khê ước tính lại thực lực của mình rồi nhanh chóng gật đầu.

“Đúng! Tiểu Tương, cháu mau đi đi! Đánh nhanh thắng nhanh!”

Suy cho cùng Tương Tư Hoành vẫn lo lắng chú ba và những người bình thường khác sẽ xảy ra chuyện, thế là cậu ấy đột nhiệt giật đứt một bên tay của mình rồi nhét vào tay đạo diễn Mạc.

“Cầm lấy!”

Dứt lời, cậu ấy biến mất ngay tại chỗ.

Khi Hoắc Trầm Vân nhìn lại thì phát hiện bóng dáng của cậu nhóc đã ở cách xa trăm mét, sau đó lao vào vô số con mắt nhỏ màu vàng.

Đám mắt màu vàng chi chít đó, ai nhìn thấy cũng cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Đạo diễn Mạc nhìn cánh tay của Tiểu Tương trong tay mình mà không ngừng nuốt nước bọt.

“Cái này… cái này… cái này…”

Bách Minh Tư và Bạch Nam Khê cùng lúc lên tiếng nhắc nhở ông ấy.

“Không sao đâu, đây là một phần cơ thể của Tiểu Tương, nếu các người gặp phải nguy hiểm thì cánh tay này có thể đỡ được đòn chí mạng cho các người.”

Đạo diễn Mạc và ba người còn lại: “…”

A Vong vừa mới tỉnh lại đã nhìn thấy Tương Tư Hoành giật đứt cánh tay của mình rồi nhét qua: “…”

Anh ấy lại toi rồi!

Chuyện này đã vượt quá nhận thức tò mò của anh ấy rồi!

Đạo diễn Mạc nhéo mạnh vào đùi của anh ấy.

“Không được xỉu nữa, nếu không chúng tôi không thể chạy thoát được khi vác theo cậu!”

A Vong: “…”

A Vong đau đến nghiến răng chịu đựng, sau đó mọi người cùng nhau nhìn vào vết rách trên cánh tay do Tương Tư Hoành kéo đứt.

Hay lắm!

Không phải màu đỏ tươi, mà là màu xanh lá!

Bách Minh Tư cảm thấy chỗ này cách trung tâm trận chiến của Tể Tể và Tương Tư Hoành không xa lắm nên chưa chắc thật sự an toàn.

“Anh Nam Khê, chúng ta di chuyển sang phía đông chút đi!”

Bạch Nam Khê cũng có ý đó.

“Được!” Họ hợp lực lại với nhau.

Bạch Nam Khê đi ở đằng trước, theo sau là đạo diễn Mạc và bốn người còn lại, tiếp theo mới đến Hoắc Trầm Vân và Bách Minh Tư.

Tể Tể đang luồn lách giữa vô số con mắt nhỏ màu vàng nhìn thấy đám người chú ba đã đi xa, sau khi xác định họ đã ở khoảng cách an toàn thì cô bé không còn nỗi lo lắng gì nữa.

Mắt Quỷ Vực à?

Tự xưng là Vương sao?

Vậy thì để xem coi rốt cuộc một trữ quân chính hiệu của địa phủ như cô bé lợi hại, hay là cái thứ Quỷ Vực tự xưng là Vương lợi hại!

Tể Tể vốn luôn né tránh các đòn tấn công của những con mắt màu vàng, lúc này cô bé đang định ra tay thì đột nhiên cảm nhận được anh Tiểu Tương đã tới.

“Anh Tiểu Tương?”

Tương Tư Hoàng biến mười ngón tay thành móng vuốt sắc nhọn, các con mắt nhỏ màu vàng bị cậu ấy chạm vào đã hóa thành bột trước khi chúng tự nổ.

“Tể Tể, để anh!”

Khi Tể Tể chuẩn bị từ chối thì phát hiện mặt đất lại rung chuyển.

“Anh Tiểu Tương, anh hãy cẩn thận, Tể Tể đi xuống xem thử!”

Giọng nói trẻ con của Tương Tư Hoành tràn ngập vô số lệ khí.

“Được!”

Bóng người của Tể Tể lóe lên và cô bé đã đến mặt đất chỉ trong nháy mắt.

Như thể cảm nhận được luồng khí thế đáng sợ của cô bé, vô số xương trắng khiến mặt đất rung chuyển đều khóa lại như chim sợ cành cong vậy.

Tể Tể không quan tâm đến chúng, mà cô bé giậm mạnh xuống đất.

Mặt đất vô hạn chìm xuống, thân hình mũm mĩm của cô bé cũng theo mặt đất chìm xuống, chẳng mấy chốc đã biến mất trong bóng tối vô tận.

Tể Tể trợn tròn mắt nhìn xung quanh tối đen như mực, phát hiện âm khí dưới lòng đất còn nồng nặc hơn âm khí trên mặt đất.

Thậm chí còn nhìn thấy rễ cây hòe mà cô bé thích.

Tể Tể hai mắt sáng lên và ngây ngô hét lớn.

“Cây hèo lớn!”

Rễ của cây hèo lớn khẽ chuyển động, như thể đang đáp lại cô bé.

Tể Tể nhìn kỹ lại thì phát hiện có gì đó không đúng.

Cây hòe lớn như thể bị thứ gì đó giam cầm, hoàn toàn không thể tự do di chuyển được.

Tể Tể chớp đôi mắt to, bàn tay nhỏ mũm mĩm đột nhiên tích tụ sức mạnh, sau đó nhẹ nhàng rơi vào nhánh rễ thô to của cây hòe ở gần cô bé nhất.

Tể Tể cảm nhận được luồng âm khí nồng nặc bám trên rễ cây hoè lớn, thế là cô bé vừa há miệng ra ăn, vừa truyền sức mạnh vào nơi sâu trong rễ cây hoè lớn.

Phần rễ không thể cử động tự do của cây hoè lớn như thể chợt hoạt động trở lại, bắt đầu sung sướng chuyển động.

Sau đó cả mặt đất bắt đầu rung chuyển.

Ban đầu là một cơn rung nhẹ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free