Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1241:

“Cháu không cho phép bất kỳ ai làm hại Tể Tể!”

Cùng với sức mạnh ngày một tăng lên, cậu ấy đã biết được nguồn gốc của trận Tụ Âm.

Một trận pháp mà chỉ có người trong Huyền Môn mới có thể bố trí, hơn nữa còn lợi dụng quỷ để hại người, Tể Tể lại bị thương ở đền thờ, thế nên cậu ấy đương nhiên phải đề phòng bất trắc rồi.

Lỡ như?

Lỡ như cái người được gọi là Kỷ sư thúc gì đó là kẻ xấu thì sao?

Bạch Nam Khê há miệng, nhìn luồng lệ khí bao quanh cơ thể không có cách nào tiêu tán của Tương Tư Hoành, nhất thời không biết nên nói gì.

Bách Minh Tư lại rất hiểu suy nghĩ của Tiểu Tương.

Nhìn mái tóc đỏ chói, đôi mắt đỏ tươi và khuôn miệng lộ ra những chiếc răng nanh sắc nhọn của Tương Tư Hoành, Bách Minh Tư nhẹ nhàng lên tiếng.

“Tiểu Tương, bình tĩnh lại đi.”

Bách Minh Tư muốn nói rằng, bộ dạng hiện tại của cậu ấy rất dễ khiến đám người đạo diễn Mạc sợ hãi.

Có điều nhìn thấy dáng vẻ gần như điên dại của Tiểu Tương, Bách Minh Tư lại nuốt lời muốn nói vào trong bụng.

Dù sao thì Tể Tể bị thương cũng là sự thật.

Trên thực tế, Bách Minh Tư càng lo cho Tể Tể hơn.

Đây là lần đầu tiên sau bao nhiêu lâu nay cậu ấy nhìn thấy má của Tể Tể bị quỷ làm bị thương.

Hay là vì ở đây là Quỷ Vực, cho nên sức mạnh của mấy con quỷ đó đều tăng vọt, thế nên Tể Tể mới bị thương?

Lúc Bách Minh Tư đang suy ngẫm thì Tương Tư Hoành mím môi.

Cậu ấy mới không thèm quan tâm đến mấy điều này.

Chẳng phải đã được dán bùa trấn hồn rồi sao?

Có lẽ trong thời gian ngắn không thể bị hù chết được đâu!

Mà nếu bị hù chết thật!

Đến lúc đó cậu ấy đi tìm bác Minh Vương cứu người là được rồi.

Bốn người đạo diễn Mạc nhìn sự xuất hiện của Tể Tể giống hệt như một cây cột trụ cao chót vót, lại nhìn Tương Tư Hoành bộc lộ bản tính cương thi, bọn họ không khỏi nuốt nước bọt.

Hoắc Trầm Vân nhìn về phía bọn họ, không nhịn được mà nói móc.

“Tôi đã nói thôn Quỷ Khóc này không được bình thường, bảo mấy người đổi địa điểm quay phim rồi mà các người không chịu nghe, bây giờ nhìn đi...”

Đạo diễn Mạc: “Không phải là chúng tôi không muốn đổi!”

Phó đạo diễn: “Hợp đồng đã ký kết xong hết rồi, chúng tôi không trả nổi tiền vi phạm hợp đồng!”

Nhà sản xuất: “Là tiền đó!”

Hứa Liệt: “Nếu không đến thôn Quỷ Khóc, có lẽ chúng tôi sẽ không biết được Tể Tể và Tiểu Tương ấy vậy mà... không phải là con người.”

Hoắc Trầm Vân: “...”

Hoắc Trầm Vân không biết nên nói gì, trực tiếp giữ im lặng.

Bỏ đi!

Đã như vậy rồi, còn có thể làm gì nữa?

Thời gian cũng không thể quay trở lại!

Vẫn là tìm cách bảo vệ mạng sống trước đã!

“Đạo diễn Mạc, mấy người phải theo sát chúng tôi đấy.

Nhớ kỹ, dù đi đâu cũng phải đi ở giữa chúng tôi.”

Đạo diễn Mạc: “Cậu không nói thì chúng tôi cũng định làm như vậy. Lúc ký hợp đồng, giám đốc Hoắc đã nhiều lần nhắc nhở chúng tôi là phải theo sát Tể Tể và Tiểu Tương.”

Mí mắt của Hoắc Trầm Vân giật giật, có chút không dám tin.

“Anh nói cái gì?”

Hoắc Trầm Vân nghi ngờ mình đã bị anh hai gài bẫy rồi!

Đạo diễn Mạc ngẩng đầu nhìn Tể Tể khổng lồ, không nhìn anh ấy.

Phó đạo diễn quay đầu nhìn đám cỏ dại bị gió lạnh thổi bay tứ phía ở đằng xa.

Nhìn một hồi, ông ấy chợt thấy những bộ xương đen ngoằn ngoèo trong đám cỏ dại.

Phó đạo diễn lập tức nhắm mắt lại.

Nhà sản xuất ho khan một tiếng.

“Chúng tôi cũng không biết tại sao giám đốc Hoắc lại nói như vậy, chỉ tưởng rằng ngài ấy lo Tể Tể và Tiểu Tương sẽ không thích ứng được trong lần quay đầu tiên mà thôi.”

Hoắc Trầm Vân: “Ông cảm thấy tôi sẽ tin sao?”

Nhà sản xuất không thèm giải thích thêm nữa.

“Tin hay không tùy cậu! Nếu thật sự không tin, cậu cứ gọi điện thoại hỏi giám đốc Hoắc cũng tức là anh hai của cậu thử đi.”

Hoắc Trầm Vân thật sự móc điện thoại ra gọi.

Kết quả là điện thoại phát ra tiếng “tút tút”.

Hoắc Trầm Vân cầm điện thoại lên xem, được lắm, trực tiếp hiển thị không có dịch vụ!

Bốn người đạo diễn Mạc vội vàng lấy điện thoại ra kiểm tra, cũng không có tín hiệu!

Bạch Nam Khê thấy vậy nhắc nhở họ.

“Chúng ta đang ở trong Quỷ Vực nên không có cách nào liên lạc với người bên ngoài Quỷ Vực.”

Bách Minh Tư bổ sung: “Cho dù chúng ta chỉ cách người bên ngoài một bức tường thì họ cũng không nhìn thấy, nghe thấy hay cảm nhận được sự tồn tại của chúng ta.”

Bốn người đạo diễn Mạc: “...”

Cảm giác này... tồi tệ quá đi mất!

Khi bốn người đang chán nản thì trên bầu trời u ám đột nhiên vang lên một tiếng thét chói tai.

“A!”

Kèm theo đó là giọng nói lạnh lẽo đến thấu xương của Tể Tể.

“Chết đi cho bản Tể Tể!”

Tể Tể vừa dứt lời, Tương Tư Hoành đột ngột ngẩng đầu lên, hoảng hốt la hét.

“Tể Tể, cẩn thận!”

Con ngươi khổng lồ của Tể Tể chợt giãn ra, lập tức di chuyển nhanh như gió.

Nhưng vừa chạy được một bước, lại nhớ đến chú ba và những người khác, Tể Tể mạnh mẽ đạp đôi chân to lớn như cây cột cao chót vót xuống đất, trong tích tắc lún xuống đất ba thước, nhấc bổng tất cả mọi người trên mặt đất lên rồi nhanh chóng rút lui.

****

Trong con mắt vàng đục khổng lồ gần như đang bao phủ đất trời có vô số con mắt nhỏ như những lưỡi dao sắc bén đang lao về phía Minh Tể Tể.

Nhưng hễ đến gần Minh Tể Tể nửa bước thì nó lập tức tự nổ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free