Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1240:
Trong nháy mắt, nó lập tức nâng lên biến thành Tể Tể khổng lồ, cô bé đang nuốt những con mắt màu vàng nhỏ kia, sau khi nhai nuốt xong thì cúi đầu nhìn xuống.
Bây giờ đây, sức chiến đấu của cô bé đang dâng cao, giọng nói non nớt dịu dàng cũng trở nên vô cùng lạnh lẽo.
"Hửm?"
A Vong: "..."
A Vong cảm giác như anh ấy bị một ác quỷ đang đứng ở bên bờ vực thẳm âm u lạnh lẽo nhìn chằm chằm, hai mắt trợn lên, mất ý thức ngay tại chỗ.
Bách Minh Tư vội vàng xem xét tình hình, rồi thở phào.
Chỉ là ngất đi thôi, không phải là hồn rời khỏi xác.
Còn may còn may.
Để đề phòng chuyện không may, Bách Minh Tư lấy năm tấm bùa trấn hồn từ trong túi ra, nhanh chóng dán lên người của nhóm người đạo diễn Mạc và cả A Vong đang hôn mê.
Bốn người còn lại trong nhóm đạo diễn Mạc vẫn đang duy tư thế ngửa mặt lên nhìn trời, miệng thì há thành chữ O.
Hoắc Trầm Vân cũng đang nhìn, anh ấy gần như chết lặng rồi.
****
Hai đứa nhỏ, thân phận cương thi của Tương Tư Hoành vừa bị lộ. Chưa đầy hai phút, dường như thân phận của Tể Tể cũng không giấu nổi nữa.
Rốt cuộc anh ấy đã tạo nghiệp gì vậy trời?
Đợi khi về gặp anh hai…
Hoắc Trầm Vân gần như muốn khóc.
Không chỉ có anh hai, mà còn có anh cả, còn có cha mẹ ruột…
Đặc biệt là mẹ ruột!
Vừa nghĩ đến mẹ mình, anh ấy chợt cảm thấy cái mông mới bắt đầu đỡ đau được vài ngày của bản thân lại đau âm ỷ nữa rồi.
Thấy chú A Vong ngất đi, Tể Tể nuốt hết nhãn cầu màu vàng trong miệng xuống.
“Anh Minh Tư, anh dán bùa trấn hồn cho các chú á hả!”
Mặc dù vẫn là âm thanh lạnh lẽo rùng rợn, nhưng bởi vì chữ “á hả” mà đầu óc trống rỗng của bốn người đạo diễn Mạc lập tức trở nên tỉnh táo.
Đạo diễn Mạc: “Đây là... Tể Tể?”
Phó đạo diễn: “Việc này... mắt tôi có vấn đề rồi sao?”
Hứa Liệt: “Có phải tôi đã ngất đi và bây giờ đang nằm mơ hay không?”
Nhà sản xuất nuốt nước bọt lia lịa, hai chân mềm nhũn, lặng lẽ nhích sát vào người đạo diễn Mạc.
“Các anh em, hãy tin vào đôi mắt của mình nào!”
Đạo diễn Mạc: “Đừng… đừng dựa vào tôi, tôi… cũng không sắp đứng hết nổi rồi đây.”
Phó đạo diễn: “Tôi cũng vậy!”
Còn Hứa Liệt thì đứng khá thẳng tắp, nhưng trong đầu tràn ngập dấu chấm hỏi.
Tôi là ai?
Đây là đâu?
Đã xảy ra chuyện gì?
Trái lại là Bạch Nam Khê, lúc nhìn thấy Tể Tể đột nhiên từ dưới mặt đất ngoi lên, gần như che đi con mắt vàng đục khổng lồ đang ùn ùn kéo đến thì ánh mắt của anh ta lóe lên sự kinh ngạc.
Tiếp đó anh ta nhìn sang Bách Minh Tư, thấp giọng hỏi.
“Tình huống của Tể Tể là sao vậy? Cô bé... trông không giống cương thi lắm.
”
Bách Minh Tư thấy đập vào mắt mình là thân hình to lớn của Tể Tể thì không khỏi ho khan một tiếng.
“Đợi lát nữa anh trực tiếp đi hỏi Tể Tể đi.”
Bạch Nam Khê: “...”
Được thôi!
Chút nữa anh ta sẽ trực tiếp hỏi cô bé.
Bạch Nam Khê nhìn hai chân của đám người đạo diễn Mạc nhũn cả ra, phải đỡ lấy nhau mới có thể đứng vững, lại nhìn về phía trận Tụ Âm đã bị Tương Tư Hoành đập vỡ trong góc đền thờ.
Cứ có cảm giác có gì đó sai sai.
Chỉ những người trong Huyền Môn mới biết trận Tụ Âm. Bởi vì trận Tụ Âm là một trong những tà thuật trong Huyền Môn, cho nên các đệ tử Huyền Môn đều bị cấm tu luyện.
Mà trong thôn Quỷ Khóc lại xuất hiện trận Tụ Âm, chắc hẳn là kiệt tác của tà thuật sư.
Nhưng toàn bộ thôn Quỷ Khóc đã trở thành Quỷ Vực, vả lại còn là sau khi họ tiến vào mới hình thành, điều này khiến anh ấy không thể không nghĩ nhiều.
Trước khi họ vào, Kỷ sư thúc Lăng đã ở đây.
Cơ mà cho đến hiện tại, Kỷ sư thúc Lăng - người đã hẹn sẽ tụ họp ở trong đền thờ này lại không thấy bóng dáng đâu.
Bạch Nam Khê bị suy nghĩ trong đầu làm giật cả mình, lập tức lắc đầu phủ nhận.
Sẽ không đâu!
Ông Kỷ và Kỷ sư thúc đối xử với anh ta rất tốt, bao nhiêu năm qua, nhà họ Mặc làm mưa làm gió, nhiều lần nhắm vào nhà họ Bạch bọn họ, là ông Kỷ và ông Tôn đã cùng nhau đứng ra bảo vệ nhà họ Bạch của bọn họ.
Kỷ sư thúc cũng là một nhân vật có tiếng tăm trong Huyền Môn. Hiện nay nhà họ Mặc đã suy tàn, Kỷ sư thúc không cần thiết phải mạo hiểm lợi dụng tà thuật luyện quỷ hại người.
Nghĩ đến đây, hàng lông mày của Bạch Nam Khê cau chặt đến mức suýt giết chết một con muỗi.
“Có thể là Kỷ sư thúc đã xảy ra chuyện gì đó rồi.”
Thấy vậy, Bách Minh Tư lấy một lá bùa truy hồn ra.
“Anh Nam Khê muốn thử không?”
Bạch Nam Khê nhìn thấy bùa truy hồn, có hơi do dự nhưng cuối cùng vẫn cầm lấy.
Trên người anh ta có một lá bùa bình an cao cấp do Kỷ sư thúc đưa cho trước khi xuất phát. Trên đó có còn lưu lại hơi thở của Kỷ sư thúc.
Bạch Nam Khê thu hơi thở ấy vào bùa truy hồn rồi nhanh chóng cắn ngón tay, lấy máu làm vật dẫn, hai tay kết ấn và đọc khẩu quyết.
“Nghìn dặm truy hồn thuật, bách quỷ mau rút lui! Truy!”
Tương Tư Hoành quan sát rồi đột nhiên híp mắt, giơ tay ra.
Trong phút chốc có một luồng khí lạnh thấu xương bám vào bùa truy hồn, tiếp đó nhanh chóng biến mất trước mắt mọi người.
Bạch Nam Khê kinh ngạc nhìn về phía Tương Tư Hoành.
“Tiểu Tương, cháu...”
Ánh mắt của Tương Tư Hoành đỏ ngầu và u ám, giọng nói cũng vô cùng lạnh lùng.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ