Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1239:

"Đó là mắt Quỷ Vực, những sinh vật hễ bị mắt Quỷ Vực nhìn thấy thì đều sẽ bị nó nuốt chửng! Chú đạo diễn, trước tiên thì mọi người đi theo nhóm anh Tiểu Tương đi ạ."

Nhóm người đạo diễn Mạc cúi đầu nhìn, hay lắm, Minh Tể Tể - một trong những thành viên của nhà họ Hoắc đã đi đến bên phía họ từ lúc nào không hay.

Nhóm người đạo diễn Mạc: "..."

Tròng mắt cực lớn của mắt Quỷ Vực khẽ di chuyển, đáy mắt hiện lên một màu đỏ tươi âm u lạnh lẽo và khát máu.

Nhóm người đạo diễn Mạc chỉ cảm thấy ớn lạnh toàn thân, lùi lại theo bản năng.

Hoắc Trầm Vân đến rồi.

"Đạo diễn Mạc, các anh... Hộc... Các anh..."

Tể Tể giơ bàn tay nhỏ mũm mĩm của mình lên rồi chạm vào giữa hàng lông mày của từng người trong nhóm đạo diễn Mạc, tốc độ nhanh đến mức nhóm người đạo diễn Mạc còn chưa kịp phản ứng lại thì cô bé đã kết thúc hành động của mình.

"Chú ba, chú và anh Tiểu Tương, anh Minh Tư, anh Nam Khê bảo vệ cho nhóm người mấy chú đạo diễn nha."

Hoắc Trầm Vân nhìn mắt Quỷ Vực lớn cực kỳ bên ngoài địa giới của đền thờ, gật đầu với vẻ mặt nghiêm túc.

"Tể Tể yên tâm."

Đạo diễn Mạc bỗng nhiên nhìn về phía Tể Tể.

"Tể Tể, vậy còn cháu?"

Tể Tể cười một cái, ánh mắt đầy trong sáng và ngây thơ.

Nhưng hai bên trên mặt của cô bé đều bị thương, trông có chút thảm thương.

Giọng nói bi bô của cô bé hết sức nhẹ nhàng.

"Tể Tể định đi ăn cơm ạ!"

Hoắc Trầm Vân nhìn vẻ mặt bị thương của Tể Tể mà có chút đau lòng, đồng thời cũng càng lo lắng thêm.

"Nhưng mà Tể Tể, cháu..."

Tể Tể biết chú ba đang lo lắng chuyện gì, non nớt lên tiếng.

"Chú ba đừng lo lắng, Tể Tể ăn no là sẽ ổn thôi ạ!"

Hoắc Trầm Vân: "..."

Mắt Qủy Vực ở bên ngoài địa giới của đền thờ dường như hiểu được ý của Minh Tể Tể, trong đôi mắt to lớn ấy xuất hiện sự khinh thường và u ám.

Ở bên ngoài gió lớn nổi lên khắp chung quanh, gió tà càn quấy.

Bách Minh Tư vừa đến, cậu ấy củng cố lần nữa cho lớp kết giới, lúc nhìn thấy mắt Quỷ Vực thì sắc mặt càng trở nên khó coi.

"Mắt Quỷ Vực à, không phải thứ này chỉ xuất hiện ở địa phủ thôi sao?"

Bạch Nam Khê và Tương Tư Hoành cũng đã đến nơi rồi.

Bạch Nam Khê cau mày, nét mặt nặng nề.

"Nơi này là Quỷ Vực, cũng giống một địa phủ nhỏ."

Chăm chú quan sát mắt Quỷ Vực, sự bất an trong lòng Bạch Nam Khê ngày càng lớn.

"Ở đây, chúa tể Quỷ Vực là lớn nhất cho nên cũng tồn tại thứ mắt Quỷ Vực mà đáng lẽ ra không được xuất hiện ở nhân gian."

Nhóm người đạo diễn Mạc nghe xong thì như chết lặng.

Mặc dù không hiểu những lời nói địa phủ gì kia nhưng mà theo ý của Bạch Nam Khê, mặc dù người đứng đầu của địa phủ đến rồi nhưng vẫn phải gọi chúa tể Quỷ Vực là cha.

Chuyện này. . .

Thế này không phải lẽ thường tình sao?

Trên răng nanh của Tương Tư Hoành vẫn còn dính máu tươi, đôi mắt đỏ ngầu của cậu ấy hung ác nhìn về phía đôi mắt đục ngầu vô cùng to lớn, vô số lệ khí biến thành sự căm phẫn bay thẳng về phía đôi mắt to lớn kia.

"Grào!!!"

Dừng như đôi mắt vàng đục to lớn đã bị chọc giận, mi mắt nó khẽ động đậy, trong con ngươi màu vàng hiện ra vô số con mắt kỳ lạ giống hệt nhau.

Nhóm người đạo diễn Mạc nhìn thấy thế thì nổi da gà cả người.

Đạo diễn Mạc:”Đệt!"

Phó đạo diễn:”Đệt! Tôi mắc hội chứng sợ lỗ!"

Hứa Liệt: "Tôi bị hội chứng sợ những vật thể khổng lồ!"

A Vong bỗng nhiên nhớ đến những gì anh ấy đã thấy trên Internet gần đây thì nói theo.

"Tôi sợ hãi kẻ ngốc!"

Trong nháy mắt, vô số đôi mắt màu vàng đục giống nhau trong đôi mắt đục ngầu to lớn lúc này đột nhiên lấy lại sự tỉnh táo, tất cả những con mắt màu vàng chứa đầy tham lam và ác ý đều nhắm vào A Vong.

A Vong: "..."

Đệt!

Họa từ miệng mà ra, người xưa không hề lừa anh ấy!

Nhà sản xuất: "Chuyện này... Tình huống này, có phải A Vong bị nhắm vào rồi không?"

A Vong: "..."

Cảm ơn nhé!

Cũng không cần phải thông báo cho anh ấy đâu, bây giờ cả người ấy túa mồ hôi ra kể từ lúc nhận ra điều này rồi, hoàn toàn bùng nổ rồi.

Vô số con mắt nhỏ màu vàng bỗng nhúc nhích cùng lúc, sau đó bay ra khỏi đôi mắt lớn như một lưỡi dao màu vàng lao đến chỗ A Vong.

Hai tay A Vong ôm lấy đầu, anh ấy la gào loạn xạ, chạy như điên rồi lại bị Hoắc Trầm Vân nắm được cổ áo.

"A a a a! Cứu mạng với!"

Cùng lúc đó, tiếng thở hổn hển của những người trong nhóm đạo diễn Mạc cũng truyền đến bên tai A Vong.

Hứa Liệt: "Hít!"

Phó đạo diễn:”Đệt!"

Nhà sản xuất: "Má ơi!"

Đạo diễn Mạc: "Chết tiệt... Tôi... sắp chết rồi!"

Tiếng la của Hoắc Trầm Vân gần như vỡ òa.

"Tể Tể! Đừng!"

A Vong nhanh chóng quay đầu lại nhìn.

Sau đó, anh ấy phát hiện vô số những con mắt màu vàng nhỏ muốn tấn công mình chẳng thấy đâu nữa rồi, đập vào trong mắt chỉ là bức tường trắng gần như phát sáng.

A Vong ngây người.

Bức tường này ở đâu ra vậy?

Không phải bọn họ đang ở trong đền thờ sao?

Nhưng đền thờ đã bị thằng nhóc cương thi Tương Tư Hoành phá rồi mà.

Đám mắt màu vàng đâu cả rồi?

A Vong lại ngẩng đầu lên trong vô thức.

Bức tường to lớn trắng phát sáng kia không ngờ lại có đường cong, hơn nữa vì nó thoạt nhìn khá đặc biệt nên anh ấy không kiềm được mà chạm một ngón tay lên nó.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free