Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1238:
Tương Tư Hoành đá vào đầu gối của nó, nhân lúc nó ăn đau lảo đảo quỳ xuống thì cậu ấy cắn vào cổ nó.
Xương khô đã hóa thành thân máu thịt nháy mắt bắn máu tung tóe!
Hai mắt Bách Minh Tư giật giật.
Năm người đạo diễn Mạc nhăn mày, hét chói tai vì hoảng sợ.
“Á á á á!”
Ối mẹ ơi!
Trong đội ngũ của bọn họ có cương thi hút máu á á á á!
Hút máu chân chính í!
Hoắc Trầm Vân: “…”
Thôi xong!
Xong thật rồi!
Thân phận cương thi của Tiểu Hoành không giấu được nữa rồi!
Không được!
Tuyệt đối không được!
Nếu như mà anh hai biết chuyện anh ấy dẫn theo hai đứa nhỏ đi quay gameshow không cẩn thận làm lộ thân phận thật sự của chúng thì chắc chắn anh ấy sẽ bị anh hai đấm chết.
Hoắc Trầm Vân nuốt nước miếng, vội chộp lấy cánh tay của đạo diễn Mạc mà giải thích: “Không phải, không phải đâu! Hiểu lầm, hiểu lầm thôi! Đó là…”
Tiếng hét của đạo diễn Mạc càng to hơn: “Á á á.”
Không chỉ đạo diễn Mạc mà đến cả phó đạo diễn, nhà làm phim, Hứa Liệt cùng với A Vong cũng sợ mất mật.
Không những thế, họ còn lùi lại theo bản năng, kéo giãn khoảng cách với anh ấy.
Hoắc Trầm Vân: “…”
Tình huống này là như thế nào đây?
Đạo diễn Mạc lắp bắp thành tiếng: “Trầm Vân… Trầm Vân, tôi… tuy rằng tôi không được tính là người tốt trăm phần trăm… nhưng tôi cũng không phải người làm chuyện gì xấu xa lắm đâu mà! Ví dụ như là quy tắc ngầm gì gì đó, tôi tuyệt đối không hề làm! Đừng… Đừng cắn tôi nhé!”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Hoắc Trầm Vân lại nhìn về phía mấy người chỗ phó đạo diễn, bốn người phó đạo diễn sắc mặt trắng bệch, vội kéo giãn khoảng cách với anh ấy.
Hoắc Trầm Vân: “…”
Hoắc Trầm Vân vừa không biết nói gì cũng chẳng biết phải làm sao, lại càng thêm sốt ruột.
“Tôi…”
Bỗng nhiên Hứa Liệt cất lời.
“Mặt đất chuyển động kìa!”
Hoắc Trầm Vân vội cúi đầu thì nhìn thấy có bàn tay xương xẩu trắng bệch vươn lên từ mặt đất.
Anh ấy vội hét lên với đám người đạo diễn Mạc: “Đạo diễn Mạc, các ông mau qua đây nhanh lên, cẩn thận mặt đất đấy!”
Anh ấy không nói thì thôi, anh vừa mới dứt lời thì đám người chỗ đạo diễn Mạc lại càng chạy ra ngoài.
Chỉ hận không thể cách anh ấy tám trượng!
Hoắc Trầm Vân: “…”
Mà năm người bên đạo diễn Mạc như đã nhất trí với nhau vậy.
Tiểu Hoành là cương thi, thì tám mươi tới chín mươi phần trăm Hoắc Trầm Vân cũng thế!
Có khi toàn bộ nhà họ Hoắc cũng vậy!
Bảo sao khi đó giám đốc Hoắc bảo cho bọn họ mỗi người một trăm triệu, hơn nữa còn bảo bọn họ không cần lo lắng vấn đề an toàn của mấy đứa nhỏ.
Mẹ nó hóa ra là tình huống này, người cần được lo lắng về vấn đề an toàn là bọn họ đây này!
Đạo diễn Mạc gân cổ lên kêu to: “Mọi người mau chạy đi!”
Ông ấy vừa mới dứt lời thì một hàng năm người nhấc chân chạy như điên.
Hoắc Trầm Vân: “…”
Đù!
****
Hoắc Trầm Vân sắp nổi điên rồi!
Đây là vận mệnh gì của anh ấy vậy!
Không chỉ phải bận tâm lo sợ thân phận thực sự của hai đứa nhỏ bị lộ ra ngoài mà còn phải lo lắng cho năm đứa lớn có thể bị ma quỷ giết chết nữa.
Mà điều khủng khiếp nhất chính là... Anh ấy đã nhắc nhở năm người kia nhiều lần nhưng lại bị năm người kia coi thành hồng thủy mãnh thú!
Mẹ nó chứ…
Cuộc đời này vừa kích thích vừa chó má mà!
Hoắc Trầm Vân hít vào một hơi, nhanh chóng đuổi theo nhóm người đạo diễn Mạc.
A Vong thấy thế thì bị dọa xém chút nữa hồn bay phách tán.
"Không ổn rồi, đạo diễn Mạc, anh Trầm Vân, anh ấy đang đuổi theo ạ!"
Cả người đạo diễn Mạc căng cứng, ông ấy vừa định nói chuyện thì lại bị một đôi mắt màu vàng lớn nhưng đục ngầu xuất hiện ở bên ngoài đền thờ dọa cho ngây ra tại chỗ.
Phó đạo diễn và nhà sản xuất ở phía sau ngẩng đầu nhìn lên theo, cũng đờ người ra.
"Fuck!"
Rốt cuộc Hứa Liệt là người lấy lại lý trí đầu tiên, dù sao anh ấy cũng chỉ tin vào khoa học.
Nhưng khi nhìn thấy đôi đồng tử to lớn màu vàng đục trong đôi mắt lớn bằng cả cơ thể mình, anh ấy shock toàn tập.
"Như thế này không khoa học!"
Đang nói, anh ấy vô thức hỏi A Vong.
"A Vong, có phải bây giờ chúng ta đang cùng mơ một giấc mơ không?"
A Vong lắc đầu theo bản năng.
"Anh Hứa, tôi không biết."
Hứa Liệt lại đưa tay ra, thẳng thừng ngắt đùi A Vong một cái, A Vong đến mức gào lên.
"Ôi ôi ôi! Đau, đau, đau quá!"
Hứa Liệt: "..."
Không!
Đây không phải thật!
A Vong nhìn vẻ mặt của anh ấy, cũng dũng cảm véo một cái thật mạnh trên đùi Hứa Liệt.
Hứa Liệt đau đến mức nhe răng trợn mắt, nhưng vẫn cố gắng kìm nén để không la lên.
Thế nhưng sự đau đớn trên đùi đã nhắc nhở rằng anh ấy đang ở hiện thực, không phải đang ở trong mơ.
Làm sao bây giờ?
Trước mặt họ là một đôi mắt màu vàng đục to bằng bọn họ chặn đường, đằng sau lại là chú ba cương thi đang đuổi theo đến cùng!
Thật kinh khủng!
Phó đạo diễn giật mình tỉnh táo lại, bỗng nhiên mở miệng.
"Rút lui về thôi!"
Nhà sản xuất: "Nhưng mà đằng sau có cương thi!"
Phó đạo diễn: "Dù sao cương thi cũng là người quen, nhưng ông xem con ngươi lớn ở đằng trước kìa, nhìn xem có phải ánh mắt đó dường như đang muốn nuốt chửng chúng ta ngay lập tức không?"
Nhà sản xuất: "..."
Lúc mấy người họ còn chưa đưa ra được quyết định, một giọng nói non nớt đầy quen thuộc vang lên trước mặt họ.