Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1249:

Minh Vương cười trấn an cậu ấy: “Không sao đâu, nhìn tình hình ngoài kết giới hiện giờ của Quỷ Vực thì hẳn là Tể Tể cũng đã mơ hồ nghĩ tới chuyện này rồi, có điều do con bé đang bận chống lại sức mạnh của chúa tể Quỷ Vực cho nên không rảnh suy nghĩ cặn kẽ mà thôi.”

Bách Minh Tư lập tức hiểu ý của Minh Vương ngay.

“Cháu biết rồi chú Minh.”

Giọng nói của Minh Vương lại vang lên trong thức hải của Bách Minh Tư: “Thằng nhóc nhà họ Bách, sau này đừng lạm dụng nghi thức gọi hồn để gọi bổn tọa nữa! Sẽ giảm thọ đấy!”

Dứt câu, Bách Minh Tư cảm nhận được linh hồn của Minh Vương đã biến mất khỏi thức hải của mình.

Bách Minh Tư không màng đến phần ngực đang ứa máu, cậu ấy đột nhiên ngẩng đầu hét to với Tể Tể đang đứng giữa không trung.

“Tể Tể! Cha Minh Vương của em nói Quỷ Vực là một khu vực cho nên cũng có quy tắc của nó! Nhưng vì Quỷ Vực vẫn thuộc về Minh giới cho nên quy tắc của Quỷ Vực vẫn nằm trong sự quản lý của quy tắc địa phủ!”

Dưới sự áp chế của quy tắc Quỷ Vực, tầm mắt của Tể Tể có hơi mơ hồ, nhưng cũng vì thị lực giảm sút cho nên các giác quan khác trên thân thể của cô bé lại càng thêm nhạy bén.

Khi nghe anh Minh Tư nói như thế, tầm mắt mơ hồ của Tể Tể dần lấy lại ánh sáng, còn chúa tể Quỷ Vực - kẻ luôn lợi dụng quy tắc của Quỷ Vực để áp chế Tể Tể - thì lại vô cùng giận dữ.

“Quỷ Vực là Quỷ Vực, địa phủ là địa phủ! Quy tắc của địa phủ không thể áp đảo hoàn toàn quy tắc của Quỷ Vực được! Ở trong Quỷ Vực, bổn toạ chính là Vương!”

Tể Tể không chút do dự phản bác gã ta: “Đúng là mày có thể xưng vương ở Quỷ Vực, nhưng đó là trong trường hợp mày không phải quỷ, nếu không thì mày vẫn phải tuân theo quy tắc của địa phủ mà thôi!”

Chúa tể Quỷ Vực vừa định cãi lại thì đột nhiên phát hiện sức mạnh đang áp chế Minh Tể Tể bắt đầu không nghe theo mình khống chế và dần dần giảm bớt.

Chúa tể Quỷ Vực giận dữ: “Đây là Quỷ Vực, bổn toạ là vương của nơi này! Chết đi!”

Đôi mắt của Tể Tể đen sẫm như mực nước lâu năm, vừa đặc vừa cứng, hoàn toàn không thể tan rã.

Cô bé dùng giọng nói non nớt nhưng lạnh băng nói chuyện với chúa tể Quỷ Vực, áp lực trong lời nói xông thẳng vào chỗ sâu trong linh hồn của gã ta.

“Mày có thể làm Vương, nhưng trước đó mày phải vứt bỏ thân phận quỷ của mình đã! Mày đồng ý không?”

Chúa tể Quỷ Vực: “...

Gã ta đã chết rồi!

Nếu vứt bỏ thân phận quỷ thì sẽ như thế nào đây?

Thậm chí cho dù là khi còn sống thì gã ta cũng chỉ là một tên đệ tử quèn của nhà họ Kỷ trong Huyền Môn mà thôi!

Một thân phận như thế sao có thể sở hữu được một lãnh địa riêng, sau đó tùy ý không chế tất cả ở đó như khi trở thành quỷ giống bây giờ cơ chứ?

Cho dù chỉ mới trở thành chúa tể Quỷ Vực không bao lâu, nhưng cảm giác đứng trên hết thảy, có thể khống chế vận mệnh của tất cả người và vật thật sự là quá tuyệt vời.

Sao gã ta có thể vứt bỏ nó cho được?

“Tuyệt đối không thể!”

Tể Tể lạnh lùng nhìn chằm chằm gã ta, sau đó hỏi lại một lần nữa: “Mày chắc chứ?”

Chúa tể Quỷ Vực không trả lời, thừa lúc Minh Tể Tể còn chưa hoàn toàn chống cự được sức mạnh của mình, gã ta lại tuyên bố mệnh lệnh thuộc về chúa tể Quỷ Vực một lần nữa: “Bổn toạ tuyên bố: Ở Quỷ Vực...”

Không đợi gã ta nói xong, đôi mắt đen nhánh tỏa ra vô cùng vô tận âm khí của Tể Tể dần mất đi tiêu cự, tại nơi sâu nhất trong đáy mắt bắt đầu xuất hiện từng dòng chữ phồn thể được ngưng tụ từ âm khí.

Những con chữ này không ngừng chuyển động và lập lòe, theo sát sau đó là giọng nói vô tình và lạnh lẽo như máy móc của Tể Tể: “Hoa Quốc chỉ có một địa phủ thôi, bất kể là con quỷ nào, chỉ cần nó không tuân theo quy tắc của địa phủ thì đều sẽ bị khiển trách!”

Tể Tể vừa dứt câu, cả Quỷ Vực lập tức run lên, dường như có thứ gì đó bắt đầu vỡ vụn từng tấc từng tấc một.

Đám người Bách Minh Tư cũng nhận thấy mặt đất lại rung lên một lần nữa, thậm chí lần này còn dữ dội đến mức như sắp nứt toạc ra.

“Đạo diễn Mạc, và cả những người khác nữa, mọi người mau nấp ở phía dưới Tể Tể đi!”

Đám đạo diễn Mạc đã đờ người ra từ nãy tới giờ, Bách Minh Tư thấy bọn họ chỉ biết ngẩng đầu, há hốc mồm và trừng mắt nhìn về phía Tể Tể đang đứng giữa không trung, như thể không hề nhận ra mặt đất đang không ngừng rung lắc vậy.

Bách Minh Tư hít sâu một hơi, Tương Tư Hoành thấy thế vội ra tay: “Anh Minh Tư, cứ để em.”

Vừa mới dứt câu, Tương Tư Hoành đã vung cánh tay nhỏ lên, năm người đạo diễn Mạc lập tức bị cậu ấy hất tung lên giữa không trung, thoắt cái đã cách Tể Tể chừng ba bước.

Bách Minh Tư và Bạch Nam Khê liếc nhau một cái, sau đó cũng nhanh chóng chạy như điên về phía Tể Tể.

Mới vừa đi được không bao lâu, mặt đất dưới chân chỗ bọn họ đứng nãy giờ đã dần sụp xuống.

Hai bên người của bọn họ đều là những gốc cổ thụ từ vài chục cho tới vài trăm năm, một thân cây nhỏ nhất cũng có đường kính to bằng một cái thùng nước, còn cây lớn thì chắc hai ba thùng nước gộp lại cũng chưa to bằng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free