Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1236:
Một tiếng khóc thê lương của trẻ sơ sinh bỗng vọng tới từ khắp bốn phương tám hướng.
“Oe oe oe… oe oe oe…”
Đầu Hoắc Trầm Vân như muốn nổ tung, thấy đạp trúng đích rồi thì vội vàng chạy ù về phía cổng.
Sau lưng truyền tới tiếng khóc la thảm thiết xen lẫn lời đe doạ của trẻ sơ sinh: “Hu hu hu… chú xấu xa, dám đánh tôi, tôi muốn ăn chú!”
Hứa Liệt vừa bước qua cổng đã nghe thấy tiếng khóc chói tai, thế là vô thức xoay người, lùi một bước đặng nhìn cho rõ.
Lúc thấy một đứa bé sơ sinh tầm bốn, năm tháng tuổi, mặt mày xanh mét, khoé miệng còn vương máu đỏ tươi thì con ngươi lập tức dãn rộng.
Nhóm đạo diễn Mạc cũng quay đầu, sau đó hai chân lập tức mềm nhũn như cọng bún. Nhà sản xuất thẳng thừng phun ra “lời chào quốc tế”.
“F*ck!”
“Trời má!”
Đạo diễn Mạc vừa nuốt nước miếng vừa lẩm bẩm: “Quỷ thần ơi, đúng là tạo hình của mấy diễn viên thủ vai ma quỷ trong phim chúng ta không ổn chút nào, chẳng trách lại rất khó tạo cho người ta cảm giác khủng bố, rùng rợn! Nếu được như vầy…”
Con quỷ mới sinh như biết đạo diễn Mạc đang nhìn mình, đôi mắt xanh xám đỏ ngầu còn đang nhỏ máu tí tách lập tức quay ngoắt về phía ông ấy.
Đạo diễn Mạc sợ tới mức lảo đảo, luống cuống bám lấy vai của nhà sản xuất và phó đạo diễn đứng bên cạnh:“Đệt, làm ông đây sợ muốn chết.”
Khóe miệng còn vương máu tươi của con quỷ sơ sinh bỗng nhếch lên đầy quỷ quái, sau đó nó chợt lao thẳng về phía đạo diễn Mạc.
Đạo diễn Mạc: “Đệt, Đệt, Đệt!”
Hoắc Trầm Vân vội vàng chạy về phía đạo diễn Mạc, vừa chạy vừa hét: “Đạo diễn Mạc, mau núp ra phía sau tôi.”
Đạo diễn Mạc: “...”
Đệt!
Ông ấy đã nhận tiền của nhà họ Hoắc, nếu còn đẩy em trai ruột của giám đốc Hoắc ra làm lá chắn cho mình, tới lúc về kiểu gì cũng sẽ bị giám đốc Hoắc giết chết.
Thế là đạo diễn Mạc vừa gàp thét vừa co giò chạy như điên vào trong từ đường: “Cứu mạng! Thầy Kỷ cứu mạng!”
Không một ai chú ý tới, trong lúc quỷ sơ sinh bỗng chuyển mục tiêu sang đạo diễn Mạc, Tương Tư Hoành nãy giờ vẫn ngoan ngoãn đứng bên cạnh Bạch Nam Khê bỗng biến mất một cách kỳ lạ.
Mọi người ùa vào trong, sau đó giật mình phát hiện Tương Tư Hoành đang lơ lửng giữa không trung, vừa hay chắn ngang trước mặt đạo diễn Mạc, thế là đoàn người ngây ra như phỗng.
Không đúng, Tiểu Tương tới đây từ khi nào vậy?
Đúng lúc này, cậu bé đẹp như tượng tạc, trông vô cùng ngoan ngoãn trong ấn tượng của họ chợt mở miệng, giọng nói rét lạnh khiến tất cả mọi người ở đây phải rùng mình: “Cút!”
Quỷ sơ sinh vẫn còn nhỏ, chuyện gì cũng làm theo cảm tính.
Đối diện với sự ngăn cản của Tương Tư Hoành, quỷ sơ sinh lập tức há miệng phát ra tiếng rít ai oán, đồng thời liếc nhìn Tương Tư Hoành đầy ác độc.
Bạch Nam Khê hoảng loạn, vội dùng hai tay kết ấn, đồng thời tung ra bùa đuổi quỷ: “Diệt tà!”
Quỷ sơ sinh chẳng hề sợ bùa đuổi quỷ, vẫn lao thẳng một mạch về phía Tương Tư Hoành.
Tương Tư Hoành há miệng, để lộ hàm răng cương thi màu xanh biếc. Thấy vậy, mặt Hoắc Trầm Vân lập tức tái mét: “Tiểu Tương! Có người!”
Tương Tư Hoành khựng lại.
Quỷ sơ sinh lập tức nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, năm ngón tay xanh trắng mọc ra móng vuốt đỏ sắc nhọn, bấu lấy hai vai cậu bé, rồi cúi đầu nhắm thẳng về phía đỉnh đầu cậu bé.
Nghe thấy tiếng động, Tể Tể tức tốc chạy ra khỏi sảnh lớn, vừa nhìn thấy cảnh này đã nổi trận lôi đình.
“Dám bắt nạt anh Tiểu Tương của Tể Tể, xem Tể Tể xé nát mày đây.” Vừa nói, Tể Tể vừa giơ chân nhỏ đạp một phát, thân thể béo mập lập tức nhảy bật ra sau lưng quỷ sơ sinh, sau đó ấn mạnh nó xuống đất.
Quỷ sơ sinh trở tay không kịp, lập tức ngã nhào ra đất.
Một chân Tể Tể dẫm lên sống lưng nó, sau đó cúi đầu, há miệng cắn.
Hoắc Trầm Vân: “...”
Hoắc Trầm Vân vội vàng xông lên, cản trở tầm mắt của mọi người. Anh ấy vừa lo cho sự an toàn của hai đứa nhỏ, lại sợ hai đứa nó cứ thế bại lộ!
Mẹ kiếp!
Tuyệt đối đừng có nhìn thấy đấy, bằng không lúc về anh ấy biết ăn nói sao với người nhà đây!
****
Sắc mặt của đạo diễn Mạc, phó đạo diễn, nhà làm phim, Hứa Liệt cùng với A Vong người sau trắng hơn người trước.
Nhưng nhìn thấy Hoắc Trầm Vân bỗng nhiên đi qua đó, năm người họ gần như là cùng tiến tới.
Hoắc Trầm Vân vội nói: “Đứng lại, không được nhúc nhích!”
Năm người đạo diễn Mạc: “…”
Đạo diễn Mạc là người mở miệng đầu tiên, trong đầu ông ấy toàn tiếng khóc lóc thảm thiết của trẻ sơ kinh: “Trầm Vân, Tể Tể…”
Hoắc Trầm Vân vội trả lời: “Tể Tể không làm sao cả. Con bé có bùa bảo mệnh bên người nên sẽ không sao cả! Nhưng mọi người bên chỗ đạo diễn thì bảo trọng!”
Phó đạo diễn thấy có gì đó không đúng, hình như ông ấy mới thấy có cái gì đó bay qua bay lại giữa không trung thì phải.
Hơn nữa, phó đạo diễn nhớ rõ là nhà tài trợ nhí Tương Tư Hoành còn đang ở đằng sau bọn họ, hơn nữa quỷ trẻ sơ sinh kia hướng về phía đạo diễn Mặc cơ chứ không phải là nhà tài trợ nhí.
“Trầm Vân, Tiểu Hoành…”
Hoắc Trầm Vân: “Tiểu Hoành vẫn ổn.”
Khóe mắt nhìn xuống dưới thấy Tương Tư Hoành cùng với Tể Tể đã bắt đầu hung hắng cắn xé quỷ sơ sinh kia, khóe miệng Hoắc Trầm Vân giật giật.
Đạo diễn Mạc mà nhìn thấy hai đứa nhóc hung tàn như thế này hình như còn khủng bố hơn là quỷ trẻ sơ sinh kia nhỉ?