Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1235:

Bách Minh Tư nhìn theo hướng Tể Tể đang chỉ, sau đó con người thoáng rung lên, vì đập vào mắt anh ấy lúc này là một khung cảnh vô cùng khủng bố.

****

Bốn phía quanh sảnh lớn nằm ngay chính giữa khu từ đường tàn tạ đến khó tin, chỉ duy nhất bệ thờ nằm giữa là bắt mắt nhất. Nơi ấy đặt một cái bàn màu đen, một cặp nến Long Phụng đang cháy.

Đằng trước bàn đặt một cái bồ đoàn màu đỏ sậm, trông cứ như từng bị máu tươi nhuộm đỏ, sau đó máu khô nên dần chuyển thành màu đen vậy.

Lúc nhìn thấy tấm bồ đoàn này, Tể Tể lập tức nhăn mặt: “Thối quá!”

Bách Minh Tư vội nắm bàn tay nhỏ của cô bé, đi vào trong, khi chỉ còn cách tấm bồ đoàn khoảng ba bước dài, cậu ấy chợt nhận ra trước bệ có bày trận pháp, thế là nhanh chóng dừng bước.

Tể Tể ngó cái bồ đoàn màu đỏ sắp hoá đen kia một lúc: “Anh Minh Tư, tấm bồ đoàn này từng bị nhiễm máu tươi của ít nhất hai mươi người đó.”

Bách Minh Tư cũng đã đoán trước được chuyện này, nhưng lúc nghe Tể Tể nói vậy, tâm trạng vẫn như rớt thẳng xuống đáy cốc.

“Tức là đã có ít nhất hai mươi người thiệt mạng đúng không?”

Tể Tể lắc đầu: “Sợ là còn nhiều hơn gấp mấy lần nữa kìa, lúc mới đặt chân tới thôn này, Tể Tể phát hiện số lượng các con quỷ không chỉ có hai mươi, mà phải từ một trăm trở lên lận.”

Bách Minh Tư mím môi, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

Tể Tể thả tay cậu ấy ra, nhấc đôi chân cũn cỡn của mình, nhảy một bước dài vào trong.

Bách Minh Tư giật mình, vội đuổi theo sau: “Tể Tể, không được.”

Tể Tể không để ý tới cậu ấy, giơ chân dẫm mạnh một phát xuống cái bồ đoàn đỏ đen, bốc mùi thối hoắc kia.

Cái bồ đoàn như vật sống, nó bỗng dựng phần viền lên, muốn nuốt lấy Tể Tể.

Bách Minh Tư tung ra một lá bùa đuổi quỷ, bên cạnh bồ đoàn bốc lên luồng khói đen đúa, tanh tưởi, khắp sảnh lớn đột ngột vang lên tiếng cười kỳ quái, rợn tóc gáy.

“Lũ ranh con, muốn sống thì mau quỳ xuống đệm bồ đoàn… cầu xin tao… bằng không… sẽ khiến chúng mày thi cốt cũng không còn… A a a!”

Tể Tể vốn đang rất bực bội vì không nhìn thấy con quỷ nào, thế mà nó lại dám buông lời đe doạ bé, còn bắt bé quỳ xuống cái bồ đoàn hôi thối khiến bé súyt ói kia, thật sự không thể nào nhịn nổi nữa!

Nghĩ vậy, Tể Tể vung bàn tay nhỏ của mình lên không trung, giận dữ nắm chặt.

Thế là trong mắt Bách Minh Tư hiện lên cảnh con quỷ mới nãy còn vô hình bất ngờ bị Tể Tể bóp lấy, làm nó đau tới mức kêu gào khóc lóc thảm thiết.

Quanh người con quỷ tràn ngập âm khí, đôi mắt đỏ rực tới cùng cực. Vừa thấy rõ hình dáng của nó, Bách Minh Tư càng thêm cau chặt mày.

Nó là một con quỷ già gầy đét như que củi, thoạt nhìn đã tầm bảy mươi, tám mươi tuổi, quần áo trên người vô cùng mộc mạc, đôi chỗ còn có mảnh vá, chắc là dân làng trong thôn Quỷ Khốc.

Tể Tể nắm cổ đối phương, rõ ràng lúc đứng còn chưa cao tới đùi con quỷ, vậy mà khí thế lại vô cùng hơn người.

“Tất cả đám quỷ bọn ông đang núp ở đâu đấy hả?”

Con quỷ già gầm rú liên hồi, trong đôi mắt đỏ rực không mảy may sợ hãi, trái lại còn vô cùng hưng phấn!

“Ha ha ha… Không nói cho… A a a a!”

Tể Tể lập tức mất hết kiên nhẫn, trực tiếp sưu hồn.

Lúc thần thức của bé xuyên tới linh đài của con quỷ già, ấn đường tức khắc giật mạnh, gần như ngay lập tức hất vang con quỷ già kia ra ngoài.

Bách Minh Tư thấy tình hình không ổn, vô thức đứng chắn trước người Tể Tể.

Kèm theo tiếng “bùm” cực lớn khi con quỷ già tự cho nổ thần hồn của mình là giọng nói âm trầm lại phấn khích đầy quỷ dị.

“Nơi này là lãnh địa của Vương, dù có là Phong Đô đại đế tới cũng phải quỳ xuống bái lạy! Kiểu gì… chúng mày… cũng sẽ trở thành thức ăn cho Vương thôi… Ha ha ha…”

Âm thanh u ám, quái lạ của con quỷ già truyền ra thật xa, đến cả nhóm người đạo diễn Mạc đứng chờ bên ngoài từ đường cũng nghe rõ mồn một.

Trong một khoảnh khắc, da gà da vịt thi nhau nổi lên.

A Vong: “Đó là…”

Hứa Liệt: “Bên trong có đoàn phim khác đang quay hả?”

Đạo diễn Mạc: “Thầy Kỷ có nói với tôi trong thời gian này chỉ có mình đoàn phim của chúng ta tới đây quay thôi.”

Hứa Liệt: “Trừ khi nhìn thấy tận mắt, không thì tôi nhất quyết không tin!”

Nhà sản xuất phim: “Cần gì phải vậy chứ? Lỡ thấy thật…”

Phó đạo diễn: “Có khi không lấy được một trăm triệu đâu.”

Nghe vậy, Tương Tư Hoành bỗng ngẩng đầu lên: “Chú phó đạo diễn ơi, một trăm triệu gì cơ?”

Phó đạo diễn: “...”

Ông ấy cũng đâu thể nói thẳng với sếp nhỏ là vì để hai đứa được tham gia đóng phim, giám đốc Hoắc đã trực tiếp sử dụng sức mạnh của đồng tiền để mời bọn chú tới quay cho hai đứa, đúng không?

Đúng lúc này, Bạch Nam Khê bỗng mở miệng: “Mau vào trong, có thứ gì đó đang tới!”

Nhóm đạo diễn Mạc lập tức vận dụng tốc độ bàn thờ, gần như nhảy bổ vào cổng từ đường cùng một lúc.

Hoắc Trầm Vân đi cuối cùng, khoảnh khắc khí lạnh ẩm ướt, u ám bốc lên từ nền đất, anh ấy vô thức nhấc chân lui về sau, nhanh nhẹn né tránh.

Nhưng luồng khí lạnh kia như có ý thức, cứ bám riết lấy anh ấy không buông.

Hoắc Trầm Vân ỷ vào chuyện trong người ông đây có máu Minh Vương do Tể Tể do, thế là giơ chân, nhắm đúng mục tiêu đạp một phát thật mạnh.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free