Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1234:

Phó đạo diễn và nhà sản xuất bốn mắt nhìn nhau, lại quay sang nhìn hai “sếp nhỏ”, cảm giác bất an dần tan biến.

Sợ cái khỉ khô!

Sếp nhỏ cũng đang có mặt ở đây đó thôi, sao giám đốc Hoắc thật sự nỡ lòng để hai đứa nhỏ ngã xuống tại chỗ này chứ?

Khả năng cao là vì muốn để hai sếp nhỏ của chúng ta tin vào hiệu ứng của chương trình, nên cố tình mời mấy người trẻ tuổi trong Huyền Môn đến giả thần giả quỷ, lừa gạt hai đứa nhỏ thôi.

Nghĩ vậy, nhà sản xuất phim và phó đạo diễn liếc mắt nhìn nhau, đồng thời tỏ thái độ.

“Tới cũng tới rồi, phải quay cho xong chứ.”

“Không cần biết chỗ này là chỗ này, chương trình chắc chắn phải được quay! Tuyệt đối không đổi.”

Hoắc Trầm Vân: “... ”

F*ck!

Cái đám não úng nước này, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ đúng không?!

Chờ tới khi nhìn thấy thật ….

Đến lúc đó đừng có mà tìm anh ấy khóc lóc!

Trong tay anh ấy có bùa hộ mệnh đó!

Năm tên này…

Hoắc Trầm Vân sầu muốn chết giùm họ luôn rồi!

“Mấy người...”

Hoắc Trầm Vân nghiến răng, nhìn thoáng qua hai bên, thấy tới cả mấy ngọn cỏ dại ven đường cũng bị âm khí bao trùm thì lại do dự, cuối cùng vẫn chủ động gật đầu.

Nói thế nào thì anh ấy cũng có máu Minh Vương do Tể Tể cho bảo vệ. Nếu thật sự đụng trúng quỷ, so với năm người đạo diễn Mạc, anh ấy vẫn còn một lớp phòng ngự.

Con đường lát đá trong thôn gần như đã không còn thấy rõ, khe hở giữa các tảng đá bị cỏ dại chiếm trọn, mọc lan tràn.

Bách Minh Tư ôm Tể Tể đi tuốt đằng trước, Bạch Nam Khê trầm ngâm, sau đó ôm bạn nhỏ Tương Tư Hoành nhích người sang một bên, ra hiệu cho nhóm đạo diễn Mạc đi trước.

Năm người đạo diễn Mạc trố mắt nhìn nhau, không chần chờ do dự mà vội vàng đuổi kịp bước chân của Bách Minh Tư.

Đến lượt Hoắc Trầm Vân, anh ấy lại lắc đầu: “Mọi người đi trước đi, tôi chặn phía sau cho.”

Bạch Nam Khê muốn nói gì đó, nhưng bạn nhỏ Tương Tư Hoành đã giành trước, cất giọng non nớt: “Anh Nam Khê cứ đi đi ạ, Tiểu Tương sẽ bảo vệ cho chú ba mà.”

Sau khi họ tiến vào thôn, quỷ mới xuất hiện, thế nên biểu cảm của Bạch Nam Khê lúc này vô cùng nặng nề, không dám chậm trễ thời gian, chỉ muốn mau chóng chạy tới chỗ Kỷ Lăng, xem thử rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao thôn cổ vốn chỉ bị quỷ gây rối lại bỗng dưng biến thành quỷ vực.

Mười phút sau, nhóm Bách Minh Tư đã tới cổng từ đường. Đó là một căn nhà gỗ hai tầng nho nhỏ, nhìn bề ngoài trông khá cũ nát.

Ngói đen trên trần nhà chỉ còn lưa thưa vài miếng, không ít chỗ ngoài mái hiên đã mục rữa, thậm chí, vì mưa dầm kéo dài mà trên xà nhà đã có mọc không ít nấm dại.

Hai cánh cổng chỗ ra vào từ đường mở rộng, được giữ lại bằng hai thanh sắt rỉ sét. Gió thổi qua, cánh cổng mục nát khẽ lung lay như sắp đổ.

Tể Tể tiến vào trong xem thử, âm khí ở bên trong còn dày đặc hơn cả bên ngoài, thậm chí thoang thoảng mùi máu.

“Anh Minh Tư, Tể Tể có thể tự đi.”

“Được.”

Bách Minh Tư xoay người, đặt Tể Tể xuống đất. Tương Tư Hoành ở đằng sau thấy vậy cũng vội vàng giãy khỏi lòng Bạch Nam Khê, sau khi chân chạm đất thì nhanh chóng chạy tới bên cạnh Tể Tể.

Tể Tể nghiêng đầu nhìn cậu bé: “Anh Tiểu Tương, anh ở lại bảo vệ mấy chú đạo diễn, Tể Tể sẽ vào trước xem sao.”

Bách Minh Tư lại không đồng ý: “Tể Tể, để anh vào cùng em.”

Bạch Nam Khê quan sát cẩn thận cánh cổng đổ nát ngoài từ đường, cứ có cảm giác nó tựa như cái miệng há rộng của con quái thú đang nằm chờ họ chui đầu vô lưới.

Anh ấy vội vàng bảo: “Anh sẽ ở ngoài trông chừng.”

Hoắc Trầm Vân thấy Tể Tể đi như bay, sắp tới cổng từ đường, vội nói với theo: “Chú cũng ở lại trông chừng luôn!”

Năm người đạo diễn Mạc: “Bọn tôi…”

Giọng nói non nớt của Tể Tể truyền từ trong ta: “Chờ Tể Tể vào kiểm tra trước đã rồi mấy chú đạo diễn hẵng vào.”

Nhóm đạo diễn Mạc gật đầu lia lịa: “Được.”

Không phải họ không muốn giúp, mà là… có lòng nhưng không có sức. Thế nên ai cũng nghĩ rằng chỉ cần không gây thêm phiền phức cho người trong Huyền Môn đã là sự trợ giúp lớn nhất rồi.

Một trăm triệu này đúng là… một lời khó nói hết.

Bên trong từ đường càng thêm hoang tàn, vô số cửa sổ đã bị mục rữa hoàn toàn, chỉ còn lại mỗi cái khung.

Nhưng trong sân lại không có quá nhiều cỏ dại, thậm chí còn có thêm một đống lửa.

Bách Minh Tư cau mày, mặt mày càng thêm khó coi: “Có người tới trước chúng ta rồi.”

Tể Tể ngây ngô hỏi anh ấy: “Anh Minh Tư nè, có khi nào là Kỷ sư thúc mà anh Nam Khê nhắc tới không?”

Bách Minh Tư lắc đầu: “Chắc không phải đâu, người trong Huyền Môn rất hiếm khi đốt lửa ở những nơi như thế này, khả năng cao là người thường, ví dụ như nhà thám hiểm hay một số streamer chuyên phát sóng về đề tài thám hiểm chẳng hạn.”

Đúng lúc này, Tể Tể ngửi thấy mùi máu tươi lan tỏa trong không khí, đôi mắt đen láy lập tức nhìn về một hướng.

Bách Minh Tư quan sát xung quanh, không phát hiện con quỷ nào hết. Mãi tới khi nhìn thấy trận pháp nằm trong một góc sân hẻo lánh, tăm tối, ấn đường của cậu ấy lập tức giật giật.

Lại là trận Tụ Âm!

Dám bày trận Tụ Âm ở nơi âm khí dày đặc thế này, rõ ràng là muốn chết đây mà!

Bỗng, Tể Tể quát khẽ: “Anh Minh Tư, nhìn bên kia kìa.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free