Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1233:

Trên đường tới đây, năm người đã cam đoan sẽ không để lộ chuyện giám đốc Hoắc tài trợ kinh phí để họ diễn kịch theo hai sếp nhỏ, cho nên thái độ rất kiên quyết.

"Không sao! Mạng chúng tôi lớn mà!"

Hoắc Trầm Vân: "..."

Bạch Nam Khê bỗng nhiên mở miệng: "Trận pháp của Kỷ sư thúc dường như đã được chuẩn bị xong rồi, trước hết, chúng ta đi qua xem một chút đi."

Bách Minh Tư cũng muốn đi xem thử, trừ địa phủ ra, đây là lần đầu tiên cậu ấy nhìn thấy một nơi thôn quê mà có âm khí dày đặc như vậy.

"Đi!"

Tể Tể thấy Bách Minh Tư và Bạch Nam Khê đều đi vào bên trong thì cựa quậy, trượt ra khỏi ngực Hoắc Trầm Vân.

"Anh Minh Tư, anh Nam Khê, chờ Tể Tể một chút!"

Bách Minh Tư dừng lại, rồi bế thẳng cô bé lên.

Tương Tư Hoành ngó ngó, nhanh chân chạy lại ôm lấy bắp chân Bạch Nam Khê.

Bạch Nam Khê: "..."

Bạch Nam Khê bất đắc dĩ, đành phải bế cu cậu lên để đuổi kịp bước chân của Bách Minh Tư.

Hoắc Trầm Vân: "..."

Nhóm năm người đạo diễn Mạc thấy thế cũng vội vàng chạy theo.

"Đi! Mau đuổi theo đi! Tuyệt đối đừng để bị tụt lại phía sau!"

Thậm chí đạo diễn Mạc còn la lên.

"Tiểu Tương, Tể Tể, chúng tôi bế hai đứa cho!"

Nhà sản xuất, phó đạo diễn cũng la to hết cỡ.

"Đúng! Để chúng tôi bế!"

Hoắc Trầm Vân: "..."

Không đúng!

Não của mấy người này... Đều bị nước vào sao?

Đang đâm đầu vào chỗ chết đó!

"Các anh..."

Hoắc Trầm Vân vừa định nói gì đó nhưng bỗng nhìn thấy cây liễu và cỏ dại phất phơ dù trong thôn bỏ hoang chẳng có miếng gió nào, trong lòng giật mình thon thót, người cũng chạy theo.

"Tể Tể, Tiểu Tương, chờ chú ba với!"

Tể Tể tựa vào đầu vai của Bách Minh Tư, vừa nhân cơ hội mọi người không để ý mà nhanh chóng hút bớt âm khí xung quanh, vừa quơ bàn tay bé nhỏ với chú ba đang đi ở cuối.

"Chú ba đi chậm thôi, đừng để bị ngã nha ~ "

Hoắc Trầm Vân lại càng chạy nhanh hơn.

Bởi vì anh ấy đã thấy Tể Tể đang ăn âm khí, thế nhưng những âm khí kia càng hút lại càng nhiều hơn.

Mẹ ơi!

Rốt cuộc trong cái thôn rách nát này có bao nhiêu ma quỷ vậy!

Lúc Hoắc Trầm Vân đang lo lắng, Bách Minh Tư với vẻ mặt nghiêm túc mở miệng.

"Thôn này..."

Tể Tể nhòm ngó xung quanh, sau khi dừng lại một lúc, cô bé mới cất giọng nói non nớt nhưng đầy sự thận trọng.

"Thành quỷ vực rồi!"

Hoắc Trầm Vân: "..."

****

Nhóm người đạo diễn Mạc vô thức chạy về phía hai bạn nhỏ Tể Tể và Tương Tư Hoành theo bản năng.

Lúc này hai đứa nhỏ đang được Bách Minh Tư và Bạch Nam Khê ôm vào lòng, thế là nhóm đạo diễn Mạc chỉ có thể dựa lại gần hai người họ.

Qua một lúc lâu sau, Hoắc Trầm Vân mới hoàn hồn.

Anh ấy đưa mắt nhìn quanh, bốn phía dày đặc âm khí, cộng thêm cảm giác lạnh lẽo, u ám như có gì toát ra từ dưới nền đất khiến anh ấy cảnh giác lùi nhanh về sau, đồng thời tiến lại gần chỗ đám người Tể Tể đang đứng.

“Tể Tể, là loại quỷ nào vậy?”

Tể Tể bi bô giải thích: “Là một con quỷ cực kỳ lợi hại, nó chiếm lấy vùng này, tự xưng mình là vương!”

Bạch Nam Khê bổ sung thêm: “Không chỉ tự xưng là vương thôi đâu, ở trong khu vực này, nó chính là chúa tể!”

Lúc này, Bách Minh Tư bắt đầu thò tay vào túi móc ra một xấp bùa, sau đó phát cho từng người: “Đây là bùa bình an, nhớ rõ tuyệt đối không được để nó rời khỏi người.”

Nhóm đạo diễn Mạc: “...”

Hình như nơi này còn khủng bố hơn những gì họ nghĩ.

Sau khi nhận lấy bùa bình an, đạo diễn Mạc lên tiếng hỏi: “Giờ chúng ta tới từ đường trước nhé? Thầy Kỷ đang ở bên đó.”

Bạch Nam Khê và Bách Minh Tư cùng lúc gật đầu, sau đó lần lượt ôm Tương Tư Hoành và Tể Tể tiếp tục tiến về phía trước.

Hoắc Trầm Vân hỏi Tể Tể: “Tể Tể này, giờ chú rút lui có còn kịp không?”

Mặc dù biểu cảm trên gương mặt mũm mĩm của Tể Tể có phần thận trọng, nhưng trong đôi mắt to tròn, đen láy lại tràn ngập sự phấn khích: “Chú ba ơi, sao phải rút lui ạ?”

Hoắc Trầm Vân: “Vì chú tiếc mạng đó!”

Lúc này, nhóm người đạo diễn Mạc bỗng nhớ tới bảo hiểm tai nạn ngoài ý muốn cũng như một trăm triệu, lại thấy cảnh vật trong cái thôn bỏ hoang này có hơi khác so với lúc mới bước vào thì lập tức nhận ra một điều: Tiền của giám đốc Hoắc thật sự không dễ moi chút nào!

Chỉ cần bất cẩn một giây thôi là có thể bỏ mạng ngay!

Mọi người quay sang nhìn nhau, như đang bàn tính xem nên làm gì.

“Hay là chúng ta quành về mấy thôn lân cận đi? Giám đốc Hoắc cũng nói rồi, không nhất thiết phải là thôn này, ở lại mấy thôn kế cận cũng được mà.”

Nhưng đạo diễn Mạc lại nhớ tới mẹ già ốm đau đang nằm trên giường, lại nghĩ tới từ lúc bước vào giới giải trí này, chưa một lần đạt được thành tích xuất sắc gì, thì lại cắn răng, lắc đầu đầy dứt khoát: “Tôi không đi.”

Hứa Liệt không tin trên đời này thật sự có ma quỷ tồn tại, trừ khi nhìn thấy tận mắt, bằng không anh ấy tuyệt đối không tin.

Nếu ở đây có ma quỷ, vậy nhất định anh ấy phải gặp cho bằng được, thế nên ngay lập tức đồng ý: “Tôi cũng không đi.”

Về phần A Vong, chỉ đơn giản là có niềm hứng thú to lớn với mấy chuyện liên quan tới quỷ thần, hơn nữa anh ấy thấy mình là người không sợ trời, không sợ đất, dù quỷ có tồn tại thật thì cũng chẳng thể khiến mình sợ, vậy là cũng hùa theo: “Tôi cũng không đi.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free