Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1232:
"Tể Tể biết ở đâu sao?"
Tể Tể nhắm lại mắt, thần thức chuẩn bị thăm dò thì bỗng nhiên cô bé bị Hoắc Trầm Vân bế lên từ phía sau.
"Tể Tể, đừng chạy nữa, nhóm đạo diễn Mạc còn chưa có ai tới đây."
Tể Tể: "..."
Bạn nhỏ Tương Tư Hoành lên tiếng với giọng non nớt: "Chú ba, Tể Tể muốn ăn cơm ạ."
Ngay lập tức, Hoắc Trầm Vân ý thức được ‘ăn cơm’ mà cu cậu Tương Tư Hoành nhắc đến có nghĩa là gì, cả người anh ấy rùng mình.
"Chỗ này... Thật sự có quỷ?"
Tể Tể đang bị ấy bế trong ngực mới cười tủm tỉm gật đầu.
"Có! Hơn nữa còn rất nhiều ạ!"
Hoắc Trầm Vân ôm Tể Tể quay đầu bỏ chạy.
Vốn dĩ anh ấy tưởng đây chỉ là một chương trình thám hiểm bình thường, lẽ ra không nên có những thứ tào lao kia chứ.
Nhưng sau khi nghe Tương Tư Hoành bảo Tể Tể muốn ăn cơm xong thì anh ấy nhìn bốn phía theo bản năng.
Đến khi anh ấy muốn nhìn thấy mấy con quỷ kia, bởi vì có máu Minh Vương nên dĩ nhiên là có thể nhìn thấy.
Nhưng dù không thấy được quỷ thì cảm giác về một vùng thôn hoang vu, màu xanh bát ngát, râm mát cũng đã thay đổi.
Toàn bộ thôn dường như bị bao phủ bởi một lớp sương mù, trông âm u, có thể thấy loáng thoáng hình dạng của những những mái nhà bị tầng tầng lớp lớp âm khí bao trùm từ xa. Âm khí dày đặc như thế, anh ấy nhìn thấy mà tê hết cả da đầu.
"Nơi này..."
Bách Minh Tư và Bạch Nam Khê đi từ phía sau tới, vẻ mặt họ vẫn luôn khá nặng nề. Hai người họ liếc mắt nhìn những mái nhà ở đằng xa bị âm khí bao vây.
"Ma quỷ lộng hành đã lâu rồi!"
Hoắc Trầm Vân: "..."
Hoắc Trầm Vân rất muốn banh đầu mấy người đạo diễn Mạc ra xem thử bên trong chứa bã đậu hay gì.
"Chỗ này bị ma quỷ quậy phá nhiều năm như thế, sao đạo diễn Mạc còn muốn muốn đến đây quay chương trình thám hiểm chứ?"
Bách Minh Tư vốn không biết giám đốc Hoắc đã sử dụng quyền lực tiền tài, cậu ấy cau mày lại.
"Hàng năm đều có những người thích thám hiểm đến đây để khám phá, cũng có không ít các blogger làm về chủ đề thám hiểm phát trực tiếp ở đây để kiếm tiền."
Bạch Nam Khê: "Mọi người cẩn thận một chút, Kỷ sư thúc đã đến đền thờ phía bên kia, đang bày trận pháp rồi."
Hoắc Trầm Vân và hai đứa nhóc cùng nhau kinh ngạc nhìn về phía Bạch Nam Khê.
"Kỷ sư thúc? Là ai?"
Lúc này, Bạch Nam Khê mới nhớ anh ta quên chưa nói với nhóm người Hoắc Trầm Vân về Kỷ Lăng.
"Là một người của nhà họ Kỷ, biết lại có ekip chương trình muốn đến đây quay chương trình thám hiểm nên cùng theo ekip đến đây, mục đích chính là để phòng chuyện không may xảy ra."
Hai bạn nhỏ Tể Tể và Tương Tư Hoành cười tủm tỉm lên tiếng.
"Không có, sẽ không có chuyện không may."
Bách Minh Tư biết thân phận của Tể Tể và Tương Tư Hoành nhưng Bạch Nam Khê thì không.
Thấy Nam Khê buồn cười nhìn xem hai đứa nhỏ, Bách Minh Tư cũng chỉ đành cười cười, lại vỗ vào bờ vai của anh ta.
"Tể Tể và Tiểu Tương đều có mắt Âm Dương, có thể nhìn thấy ma quỷ, nếu như lỡ có chuyện gì xảy ra thật, đến lúc đó hãy bảo vệ bản thân mình thật tốt."
Bạch Nam Khê nhớ đến cảnh con trai ông cụ Mặc gọi Tể Tể là bà cô nhỏ ngay trước mặt vô số phóng viên ở bệnh viện thì không khỏi tò mò về thân phận của Tể Tể.
"Cho nên... Tể Tể và Tiểu Tương thật ra cũng là người của Huyền Môn?”
Bách Minh Tư: "..."
Hoắc Trầm Vân nhanh chóng lên tiếng: "Chuyện này không quan trọng, quan trọng chính là nếu nơi này thật sự nguy hiểm, thì không thích hợp để tiến hành quay chương trình thám hiểm đâu."
"Đi! Chúng ta quay về nói lại với đạo diễn Mạc một tiếng rồi thay đổi địa điểm ghi hình."
Hoắc Trầm Vân bế Tể Tể và nắm tay Tương Tư Hoành chuẩn bị đi chưa được mấy bước, một nhóm năm người của đạo diễn Mạc thở hồng hộc chạy đến.
Nhìn thấy bọn họ, đạo diễn Mạc vội vàng nhấc nhấc tay.
"Chậm một chút, mọi người chậm một chút."
Nhà sản xuất đi theo bổ sung: "Đúng! Thôn này đã bị bỏ hoang rất nhiều năm rồi, hơn nữa... hộc... cỏ dại mọc um tùm, chỉ không để ý một chút thôi là có thể đi lạc liền, khi đó... Đừng tách nhau ra!"
Phó đạo diễn, Hứa Liệt và A Vong cũng gật đầu liên tục không ngừng nghỉ.
"Đúng đúng đúng đúng!"
Hoắc Trầm Vân: "..."
Hoắc Trầm Vân hít một hơi, bỗng nhiên nhìn về phía đạo diễn Mạc.
"Đạo diễn Mạc, chỗ này có tà khí, chúng ta dời đến nơi khác để quay đi."
Nhóm năm người đạo diễn Mạc đồng thời lên tiếng: "Không! Phải quay ở đây!"
Năm trăm triệu đó!
Đâu phải lúc nào bọn họ cũng có thể kiếm được một trăm triệu trong một lần đâu?
Sợ là tới khi chết vẫn chưa đạt được đâu.
Nhưng bây giờ cơ hội đang ở ngay trước mặt, hơn nữa giám đốc Hoắc đã nói luôn rồi, chỉ cần bám chắc vào hai sếp nhỏ thì chắc chắn sẽ không có chuyện gì xảy ra.
Năm người này vô cùng gan dạ, cũng rất tò mò với câu chuyện quỷ thần.
Cho nên chẳng cần trao đổi với nhau, năm người đều từ chối như nhau.
Hoắc Trầm Vân: "..."
Hoắc Trầm Vân không nói năng gì mà nhìn cả năm người, cảm thấy năm người này chưa nhận thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc này.
"Đạo diễn Mạc, tôi nói chuyện này có thể các anh không tin nhưng các anh phải tin, chỗ này không sạch sẽ, không thích hợp để quay chương trình đâu, nếu không để ý thì có thể bỏ mạng lấy đấy!"