Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1231:

Phó đạo diễn: “Không, có lẽ nó thật sự tồn tại. Nếu không vì như thế thì đạo diễn Mạc sau khi tìm người tính toán xong sẽ không đặc biệt mời thầy Kỷ tới thôn Quỷ Khóc một chuyến, chính là vì sợ có chuyện gì ngoài ý muốn!”

Hứa Liệt: “Đạo diễn Mạc, tôi nhớ trước kia cũng không ít người xác nhận đã từng tới thôn Quỷ Khóc này thám hiểm rồi mà!"

Đạo diễn Mạc gật đầu: “Đúng vậy, nhưng đó là chuyện của mấy năm trước rồi, hơn nữa cũng không ai dám đi vào trong. Nghe nói lần nào cũng có người mất tích, tới bây giờ vẫn không tìm được.”

Sắc mặt Hứa Liệt thay đổi.

“Vậy Tể Tể và Tiểu Tương, hai đứa…”

Đạo diễn Mạc nhanh chóng trấn an mọi người: “Trước đó khi giám đốc Hoắc gọi điện thoại cho tôi hỏi thăm về chương trình thám hiểm cũng có nhắc tới thôn Quỷ Khóc, tôi đã thẳng thắn từ chối. Dù sao tôi cũng biết chuyện có người đi thám hiểm rồi mất tích nên cũng sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”

Phó đạo diễn: “Nhưng mà giám đốc Hoắc chi nhiều lắm!”

Nhà sản xuất: “Ngài ấy nói chỉ cần chúng tôi tới đây, dù là đứng ở cửa thôn hoặc là đợi ở một thôn khác thì đều cho chúng tôi mỗi người một trăm triệu!”

Hứa Liệt và A Vong: “…”

A Vong trợn mắt há mồm, anh ấy bị năng lực tiền tài của giám đốc Hoắc làm cho sợ tới ngây người.

Ngược lại Hứa Liệt phản ứng rất nhanh, khó khăn nói: “Thế nhưng nếu thật sự xảy ra chuyện gì…”

Ánh mắt đạo diễn Mạc có hơi mờ mịt, nhưng vẫn nhanh chóng giải thích.

“Ý của giám đốc Hoắc là, chỉ cần chúng ta theo sát Tể Tể và Tiểu Tương thì chúng ta tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện gì!”

Lần này đến lượt trong đầu Hứa Liệt đầy dấu chấm hỏi.

“Tại sao vậy?”

A Vong: “Chẳng lẽ bởi vì bọn họ nhìn có vẻ nhẹ nhưng thật ra đặc biệt nặng à?”

Hứa Liệt lườm nguýt anh ấy một cái.

A Vong: “…”

Hứa Liệt: “Nếu chúng tôi cũng tham gia thì có phải mỗi người cũng được một trăm triệu không?”

Đạo diễn Mạc, phó đạo diễn và nhà sản xuất cùng nhau gật đầu.

“Đúng! Chỉ cần tham dự thì sẽ được một trăm triệu!”

Hứa Liệt và A Vong đồng thanh nói: “Vậy còn chờ gì nữa, nhanh đi nào!”

Đạo diễn Mạc: “Nhưng mà, nguy hiểm…”

Hứa Liệt và A Vong lại cùng nhau nói: “Đạo diễn Mạc, người ta nói cầu phú quý trong nguy hiểm còn gì! Hơn nữa hai sếp nhỏ đều đã vào rồi, nếu thật sự có gì nguy hiểm thì kiểu gì giám đốc Hoắc cũng không đồng ý, đúng không?”

Đạo diễn Mạc, phó đạo diễn và nhà sản xuất: “… Các cậu nghĩ kỹ chưa? Lỡ như có chuyện gì…”

Hứa Liệt và A Vong: “Nếu thật sự xảy ra chuyện, chúng tôi gặp phải nguy hiểm ngoài ý muốn nào đó thì mấy triệu cũng không chạy thoát được, đáng giá!”

Đạo diễn Mạc, phó đạo diễn và nhà sản xuất còn muốn nói thêm nữa, nhưng Hứa Liệt và A Vong đã xông vào trong như một cơn gió.

Đạo diễn Mạc, phó đạo diễn và nhà sản xuất thấy thế cũng nhanh chóng chạy nhanh vào theo.

Không sợ nhất vạn nhưng sợ vạn nhất!

Năm người nhanh chóng xông vào trong thôn.

Không ai để ý tới, bắt đầu từ khi bọn họ chạm vào cây hòe trăm năm ở cửa thôn, trên mặt đất của thôn Quỷ Khóc mọc đầy cỏ dại thỉnh thoảng xuất hiện dấu chân, đôi khi còn có một nửa cánh tay, cánh chân bị gãy.

Bên dưới cây hòe, một con quỷ giấu mình trong cây hòe, tham lam nhìn những sinh mệnh tươi sống, hết người này tới người khác đi vào trong thôn.

“Chẹp chẹp… Lại tới thám hiểm, lại là vì tiền… Chẹp chẹp chẹp… Chỉ sợ kiếm được tiền nhưng không còn mạng xài đó!”

“Con người tham lam ngu dốt… Ha ha ha… Mở ra hành trình kinh dị của mấy người đi!”

“Bọn bây càng sợ hãi thì tư vị khi ăn vào mới càng ngon! Chẹp chẹp…”

Một con quỷ khác bỗng nhiên xuất hiện từ chỗ sâu bên trong cái rễ lớn của cây hòe.

“Cẩn thận một chút, lần này thật sự có người có năng lực mạnh mẽ đó! Vương bảo chúng ta không nên hành động thiếu suy nghĩ!”

Con quỷ thứ ba lại xông ra.

“Vương bảo tất cả quỷ đều phải quay về phần mộ, nhất định phải chú ý tránh xa hai đứa bé kia đi!”

Hai con quỷ khác hỏi: “Tại sao? Sao phải thế?”

Con quỷ thứ ba vô cùng sầu não, đôi mắt hung ác nham hiểm không cam lòng, nghiến răng nghiến lợi nói: “Không biết!”

****

Hai bạn nhỏ Tể Tể và Tương Tư Hoành bị đám quỷ kiêng kị đi vào thôn Quỷ Khóc, mặc kệ đôi chân nhỏ ngắn cũn của mình mà chạy.

Tương Tư Hoành: "Tể Tể, bên này hẳn là có rất nhiều đồ ăn!"

Tể Tể cũng đã nghe thấy cậu ấy nói.

Mặc dù những con quỷ này chạy rất nhanh nhưng cô bé là ai chứ?

Cô bé chính là công chúa nhỏ của địa phủ đó.

Tất cả những con quỷ này đầu không trốn khỏi tầm mắt cô bé, cho dù có núp kĩ cỡ nào rồi cũng không thể thoát khỏi mũi cô bé được.

Tể Tể hít sâu một cái, đột nhiên cảm thấy bản thân thật đói bụng.

"Anh Tiểu Tương, mùi những thứ đồ ăn ở đây thơm quá!"

Tương Tư Hoành không ăn đám quỷ nhưng nhìn gương mặt hưởng thụ của Tể Tể khi ngửi mùi vị thì cũng vui vẻ theo.

"Tể Tể ơi, đã đến lúc ăn tất cả rồi!"

Tể Tể: "Nhất định phải ăn hết!"

Quỷ trong thôn này, chẳng có con nào là vô tội cả!

Đang chạy, Tể Tể cẩn thận cảm nhận phía bên dưới,

"Anh Tiểu Tương, bên này có một con quỷ tương đối ghê gớm."

Nếu như mấy con quỷ lẩn trốn thì để Tương Tư Hoành phát hiện được cũng tương đối khó.

Đạo hạnh của quỷ càng cao thì cậu ấy càng khó phát hiện.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free