Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1230:

Nhưng kết quả là, vừa mới bồng lên... ban đầu anh ấy không dùng sức gì mấy, thế là suýt chút nữa không bế nổi bé lên luôn.

Đệt!

Quá sơ suất!

Hứa Liệt theo bản năng nhìn về phía Mạc Khả, trong lòng nghĩ chắc bên đạo diễn Mạc nhẹ nhàng hơn, dù sao thì hai người đều đang tập gym, với thân hình nhỏ bé của Tương Tư Hoành, có lẽ nặng khoảng mười mấy ký thôi.

Kết quả anh ấy phát hiện đạo diễn Mạc nhìn anh ấy với ánh mắt rất đỗi kỳ lạ.

Hứa Liệt nghiêng đầu: “Hả?”

Đạo diễn Mạc: “...”

Không thể nói!

Suy cho cùng không bế thì không biết được.

Đạo diễn Mạc hít một hơi rồi bế "cục tạ" sếp nhỏ đi trước dẫn đường.

“Đi thôi!“

Hứa Liệt vội vàng bế một "cục tạ" sếp nhỏ khác đi theo.

Càng nhanh càng tốt, dù sao đường càng đi càng ngắn!

Còn "cục tạ" đang bế trong lòng thì... vô cùng nặng!

****

Ba giờ rưỡi chiều, nhóm người đạo diễn Mạc đã tới thôn Quỷ Khóc.

Đạo diễn Mạc mồ hôi nhễ nhại, thở hổn hển.

Hai người phó đạo diễn và nhà sản xuất đều hai tay chống nạnh, há miệng thở dốc.

Quay qua nhìn Hứa Liệt và A Vong, bọn họ cũng không tốt hơn đám người kia chút nào.

Một người dựa vào cây hòe lớn trăm năm trước cửa thôn Quỷ Khóc mà ngửa đầu uống nước, một người ngồi bệt xuống tảng đá bên dưới tán cây hòe.

“Coi như là tới rồi nhỉ!”

Nghe A Vong nói thế, Hứa Liệt đang uống nước vô thức gật đầu.

“Đúng vậy!”

Ba người đạo diễn Mạc gần như muốn ngẩng mặt lên trời hô to, con mẹ nó tới nơi rồi!

Quả nhiên đùi của sếp lớn không dễ ôm!

Nhìn xem, chuyện này khiến một đám bọn họ mệt mỏi… Ra mồ hôi còn nhiều hơn tập ở phòng tập thể hình cả ngày nữa.

Khi còn tầm hơn một trăm mét nữa là tới thôn Quỷ Khóc, hai sếp nhỏ đã lưu loát chui ra khỏi lòng bọn họ, những bước chân ngắn ngủn, nhỏ xíu dùng sức chạy vọt vào trong.

Hoắc Trầm Vân và Bách Minh Tư cùng với Bạch Nam Khê lo lắng hai đứa nhóc té ngã nên cũng đi theo.

Đạo diễn Mạc nghỉ ngơi một lúc, nhìn quanh vẫn không thấy người đâu cả thì vội vàng lấy điện thoại ra.

“Thầy Kỷ, chúng tôi đã tới cửa thôn của thôn Quỷ Khóc, mọi người tới chưa?”

“Tôi tới từ một tiếng trước rồi, đang ở nhà thờ tổ của thôn Quỷ Khóc.”

Đạo diễn Mạc trả lời một tiếng, hỏi thêm vài câu rồi nhanh chóng cúp máy.

Phó đạo diễn và nhà sản xuất nhìn về phía ông ấy: “Đạo diễn Mạc, thầy Kỷ chính là thầy pháp ông mời tới thăm dò hiện trường à?”

Đạo diễn Mạc gật đầu: “Ừ, vốn dĩ là tính mời người họ Mặc, nhưng nhà họ Mặc gần đây… Cho nên tôi mời thầy Kỷ của nhà họ Kỷ - một trong năm gia tộc Huyền Môn.”

Nhà sản xuất nghĩ tới nhà họ Mặc rồi lại nghĩ tới đám người Hoắc Trầm Vân.

“Cũng may là nhà họ Kỷ, nghe nói nhà họ Mặc và nhà họ Hoắc đang tranh đấu gay gắt.

Đạo diễn Mạc cười nói: “Cho nên mới mời thầy Kỷ.”

Phó đạo diễn thấy đám người Hoắc Trầm Vân sắp đi xa tới không thấy bóng dáng rồi, đồng thời còn cảm thấy bốn phía có chút âm trầm thì không nhịn được lên tiếng.

“Chúng ta đi vào trước đi, đừng để lạc mất đám người Trầm Vân.”

Đạo diễn Mạc gật đầu: “Đi thôi!”

Hứa Liệt và A Vong đi theo tới, nhóm năm người nhanh chóng đi vào trong thôn.

Bọn họ đi chưa được mấy bước, A Vong cảm thấy sau lưng hơi ngứa, nhịn không được sờ thử.

Tới khi A Vong nhìn một con nhện đen lớn tầm hơn nửa bàn tay treo lên góc áo mình từ lúc nào không biết thì giật bắn cả mình.

“Đờ mờ! Sao con nhện này lớn vậy?”

Một tay anh ấy dùng di động đánh bay con nhện đen đi, da gà nổi khắp toàn thân.

Đạo diễn Mạc bỗng nhiên nhìn về phía anh ấy nói: “A Vong, hay là cậu đợi bọn tôi ở ngoài cửa thôn đi.”

A Vong kiên quyết lắc đầu: “Vậy không được, tôi còn phải chăm sóc Tể Tể và Tiểu Tương mà.”

Đạo diễn Mạc nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng quyết định lật bài ngửa.

“Thế này… Hứa Liệt, A Vong, có một chuyện lúc nãy tôi quên không nói rõ với hai cậu.”

Hứa Liệt và A Vong khó hiểu nhìn về phía đạo diễn Mạc.

“Đạo diễn Mạc, sao thế?”

Đạo diễn Mạc nhìn qua nhà sản xuất và phó đạo diễn, sau đó quay qua nhìn Hứa Liệt và A Vong, khó khăn nói.

“Là thế này… Thật ra lần này chúng tôi đi quay phim nhưng không phải thật sự quay phim.”

Hứa Liệt và A Vong chẳng hiểu gì cả.

“Không phải ghi hình?”

Đạo diễn Mạc gật đầu: “Đúng, là một cuộc thám hiểm thật sự!”

A Vong chớp mắt một cái: “Vậy không có gì khác biệt, chúng ta đang làm chương trình thám hiểm mà, không phải chương trình giải trí giữa các thành viên trong gia đình, chúng tôi biết chuyện này rồi!”

Đạo diễn Mạc: “Có thể sẽ gặp phải những thứ tương đối kinh khủng!”

A Vong bật cười.

“Mặc dù đây là lần đầu tiên tôi tham gia chương trình thám hiểm, nhưng cũng biết chút mánh khóe trong đó, thật ra là…”

Đạo diễn Mạc cắt ngang lời anh ấy.

“Nói thật nhé, lần này là đi thám hiểm thật sự, chính là kiểu thật sự có tồn tại khả năng gặp nguy hiểm tới tính mạng.”

A Vong chăm chú nhìn sắc mặt của đạo diễn Mạc, rồi nhịn không được cười to.

“Đúng đúng đúng! Đạo diễn Mạc, dù gì cũng là chương trình thám hiểm, nhất định phải có chút nguy hiểm, nếu không làm sao thu hút người xem được chứ!”

Nhà sản xuất nhanh chóng giải thích: “Không! Khả năng tồn tại những thứ không phải người.”

Phó đạo diễn: “Ví dụ như ma quỷ chẳng hạn!”

A Vong: “…”

Hứa Liệt nhíu mày: “Đạo diễn Mạc, trên đời này căn bản không tồn tại ma quỷ, chúng ta phải tin tưởng vào khoa học.”

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free