Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1229:

Ông ấy sờ cái đầu trọc lóc của mình, trong lòng đầy hâm mộ.

“Quả là lượng tóc khiến người ta phải ghen tị!”

Hoắc Trầm Vân đứng bên cạnh ông ấy, thấy thế nhanh chóng đứng dậy đi qua.

“Tể Tể, mau lại đây, chú ba cột tóc giúp cháu.”

Mọi người kinh ngạc nhìn về phía Hoắc Trầm Vân, gương mặt điển trai của anh ấy bỗng chốc đỏ bừng, xấu hổ cười giải thích.

“Để chú thử xem sao.”

Tể Tể cũng không chê bai, cất giọng nói ngây ngô chào hỏi mọi người rồi ngoan ngoãn ngồi vào vòng tay của Hoắc Trầm Vân.

Hoắc Trầm Vân lấy những thứ như thun, kẹp tóc, lược,… mà anh ấy đã sớm chuẩn bị ra và bắt đầu vào việc.

Năm phút sau, Hứa Liệt không thể nhìn nổi nữa.

“Trầm Vân, để tôi làm cho nhé.”

Mạc Khả cũng gật đầu, đau lòng nhất là mấy sợi tóc mà Hoắc Trầm Vân đã làm rụng từ trên đầu của Tể Tể.

Nếu là tóc của ông ấy thì ông ấy đã liều mạng với Hoắc Trầm Vân lâu rồi!

“Để Hứa Liệt làm đi. Cậu ấy giỏi cột tóc đấy.”

Hoắc Trầm Vân: “...”

Hứa Liệt khéo tay, thắt cho Tể Tể hai bím tóc.

Hai bím tóc từ đỉnh đầu thắt xuống, bởi vì Tể Tể có khá nhiều tóc nhưng độ dài không đều nhau.

Thắt đến cuối, ở phần đuôi của cả hai bím tóc đều được uốn cong và bẻ vểnh lên.

Hứa Liệt còn thắt thêm dây màu vào hai bím tóc của bé, thoạt nhìn vô cùng tinh tế và dễ thương.

Đặc biệt là Tể Tể vừa trắng vừa múp, tóc đen tuyền, bím tóc đầy màu sắc hếch lên, đôi mắt to xoay tròn khiến bé trông khá hoạt bát vui tươi.

Nhân viên trong đội ekip đều yêu thich không thôi.

Hoắc Trầm Vân vô cùng che chở cho cháu mình, gần như luôn để Tể Tể và Tương Tư Hoành ở bên người.

“Tể Tể, Tiểu Tương, nhớ kỹ là ra ngoài phải theo sát bên cạnh chú ba, không được chạy lung tung, có biết chưa?”

Suy cho cùng tai vách mạch rừng, tuy họ không có lòng hại người, nhưng cũng không thể không đề phòng người khác được.

Hai bạn nhỏ Tể Tể và Tương Tư Hoành nghiêm túc gật đầu, đồng thanh đáp.

“Cháu biết rồi ạ, chú ba.”

Nhìn hai đứa nhỏ, một xinh xắn dễ thương, một trắng trẻo tinh xảo, hơn nữa cả hai đều rất ngoan ngoãn khiến nhiều nhân viên nữ trong đội ekip càng yêu thích hơn.

Sau bữa trưa, một đoàn khoảng mười người đi ba chiếc xe hơi xuất phát đến thôn cổ.

Sáu mươi phần trăm các ngôi nhà ở thị trấn Vân Đài đều là nhà gỗ cũ, thường có hai hoặc ba tầng.

Vì là vùng núi nên hầu hết nhà cửa của người dân địa phương đều dựa theo thế núi mà xây dựng và họ khá chú trọng hướng cửa chính.

Tầng dưới của ngôi nhà là để chăn nuôi gia cầm, gia súc, còn tầng giữa là chỗ để ở.

Người dân thường có những kho thóc chuyên dụng bằng gỗ, ngoài ra cũng có một số người sẽ cất giữ lương thực trên tầng cao nhất để dễ thông gió hơn.

Bên dưới thị trấn Vân Đài có hơn hai mươi thôn, vì là vùng núi cho nên mỗi thôn đều cách nhau khá xa, mỗi hộ gia đình cũng không nhất định là ở sát bên nhau.

Nhìn từ xa, trông giống như nơi này một tòa nhà, nơi đó một tòa nhà.

Thỉnh thoảng cũng có một khúc có vài hộ gia đình nằm san sát nhau tạo thành hình chữ lõm (凹), ở giữa có chừa một không gian rộng rãi để phơi lương thực.

Thôn cổ là thôn xa nhất trong thị trấn Vân Đài, vì có tuổi đời lâu năm và gần như nằm kế bên mặt sau của khu rừng nguyên thủy, cho nên từ đó đến nay người ta gọi nó là thôn cổ.

Theo lời của những người già ở các thôn lân cận thì nó còn có một cái tên khác là thôn Quỷ Khóc.

Bởi vì cả thôn Quỷ Khóc đã lâu không có người sinh sống, đường núi không thông.

Cách thôn Quỷ Khóc còn hai mươi dặm, xe không thể chạy vào được, mọi người chỉ có thể tự mình đi bộ.

Mạc Khả nhìn về phía hai sếp nhỏ trong đội, xung phong nhận nhiệm vụ bế một bé.

A Vong và Hứa Liệt đồng thời lên tiếng: “Đạo diễn Mạc, vậy để chúng tôi ẵm Tể Tể cho.”

Tể Tể và Tương Tư Hoành vội từ chối.

“Không cần, không cần đâu, chúng cháu có thể tự mình đi được.”

Hoắc Trầm Vân sợ đám người này phát hiện ra điểm bất thường của hai đứa nhỏ nên trực tiếp quyết định.

“Không sao đâu, Tể Tể, Tiểu Tương, để mấy chú đó bế đi. Dù sao đường núi cũng rất khó đi, hai đứa lại còn quá nhỏ, cẩn thận té đó.”

Mạc Khả và những người khác gật đầu: “Đúng vậy!”

Tể Tể và Tương Tư Hoành: “...”

Được rồi, chú ba nói gì thì là cái đó, hai bé đã đồng ý với ông bà nội là ra ngoài phải nghe theo lời của chú ba rồi.

Vì thế Mạc Khả bế Tương Tư Hoành, Hứa Liệt bế Tể Tể.

Bế hai đứa bé, ôi má ơi, cả hai người cùng lúc hít một hơi thật sâu.

Đặc biệt là Mạc Khả, nhìn Tương Tư Hoành trong lòng rồi lại nhìn sang cánh tay to lớn cứng cáp của bản thân, nhất thời có hơi hoài nghi nhân sinh.

Tương Tư Hoành mới bốn tuổi, vả lại cậu nhóc rất gầy, trông có vẻ chỉ nặng cỡ mười, hai mươi ký.

Nhưng sau khi bế cậu nhóc lên thì ông ấy mới phát hiện sếp nhỏ ước chừng nặng hơn ba bốn chục ký.

Điều này cũng quá là…

Hứa Liệt cũng có cùng nghi vấn, nhưng lại ngại ngùng không dám nói ra.

Dù sao Tể Tể trông khá mũm mĩm, hơn nữa anh ấy đã nói rằng anh ấy và A Vong sẽ bế bé rồi.

Cũng không thể vừa mới bồng lên đã nói bé béo quá nên anh ấy bế có hơi khó khăn?

Anh ấy nghĩ một cô bé ba tuổi rưỡi tròn trĩnh nặng nhất cũng chừng hai mươi ký.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free