Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1228:

Đường núi ngoằn ngoèo mười tám khúc, khi đến thị trấn Vân Đài, chỉ có Hoắc Trầm Vân và Hứa Liệt vẫn ổn, còn A Vong, Tể Tể và Tương Tư Hoành thì đều gục ngã.

Hoắc Trầm Vân lo chết đi được.

Trong đầu anh ấy toàn nghĩ đến việc nếu anh hai biết được mình đã khiến Tể Tể và Tương Tư Hoành nôn mửa suốt chặng đường thì anh ấy chắc chắn sẽ bị đánh thêm hai trận tơi bời.

Nhưng họ không ngờ rằng lại gặp được người quen khi xuống xe.

Bách Minh Tư nhanh chóng bước đến bên cạnh xe.

“Chú Trầm Vân.”

Hoắc Trầm Vân kinh ngạc nhìn cậu ấy.

“Minh Tư, sao cháu lại ở đây?”

Bách Minh Tư cười: “Cháu theo anh Nam Khê đến đây ạ.”

Bạch Nam Khê ở ngay bên cạnh, mỉm cười chào Hoắc Trầm Vân.

“Cậu ba Hoắc, tôi là Bạch Nam Khê.”

Hoắc Trầm Vân biết cậu ta, nghe nói cậu ta là thành viên duy nhất và cuối cùng của nhà họ Bạch trong năm gia tộc lớn của Huyền Môn, cậu của cậu ta là Trần Kiến Đào, đội trưởng của bộ môn đặc biệt.

Mí mắt của Hoắc Trầm Vân giật giật khi hai người này xuất hiện ở đây.

“Hai người…”

Bạch Nam Khê giải thích với Hoắc Trầm Vân, Bách Minh Tư bước nhanh đến mở cửa xe ra, nhìn thấy Tể Tể và Tương Tư Hoành như thể đã ngủ thiếp đi ở hàng ghế sau.

Tương Tư Hoành ngồi ở bên ngoài nên Bách Minh Tư bế Tương Tư Hoành xuống trước.

Hoắc Trầm Vân thấy vậy thì vội vàng nhận lấy đứa bé, Bách Minh Tư lại đi bế Tể Tể ở bên trong xuống.

Tể Tể đầu óc choáng váng, cảm thấy cả người khó chịu.

Khi được bế xuống, cô bé uể oải nhấc mí mắt lên nhìn.

Ngay khi nhìn thấy Bách Minh Tư thì đứa bé uể oải hiếm có trở nên sung sức hơn, nhưng giọng nói ngây ngô vẫn còn rất yếu ớt.

“Anh Minh Tư, sao anh ở đây vậy?”

Bách Minh Tư đau lòng nhìn cô bé, sờ trán của cô bé để xác nhận cô bé không bị sốt rồi cậu ấy mới thở phào nhẹ nhõm.

“Anh theo anh Nam Khê của nhà họ Bạch đến đây, anh Nam Khê nói rằng tổ làm phim lo lắng thôn đó đã không có người ở trong thời gian dài, sợ có thứ bẩn thỉu gì đó nên nhờ bọn anh qua coi trước, sau đó tổ làm phim mới vào đó quay phim.”

Tể Tể chớp đôi mắt to và ngây ngô hừ vài tiếng.

“Anh Minh Tư, Tể Tể đi cùng các anh nhé. Có Tể Tể ở đây, nếu thật sự có quỷ thì chúng chắc chắn sẽ không dám làm điều xấu.”

Bách Minh Tư nhìn đứa bé héo hon, cảm thấy không thích hợp lắm.

“Không sao, ngày mai mới đi mà, anh bế em vào trong nghỉ ngơi trước.”

Không cần phải ngồi xe nữa, Tể Tể yên tâm nép mình vào trong vòng tay của Bách Minh Tư và ngáp một cái.

“Tể Tể nghe lời anh Minh Tư.”

Dứt lời, Tể Tể cảm thấy mí mắt nặng trĩu và bắt đầu ngáy khò khò trong vòng chưa tới một phút.

Bách Minh Tư cúi đầu xuống nhìn, cậu ấy vừa thấy đau lòng vừa thấy dở khóc dở cười.

Tể Tể vẫn có thể chìm vào giấc ngủ chỉ trong giây lát.

****

Ngủ một giấc đến trưa trời trưa trật ngày hôm sau, ánh sáng mặt trời chiếu rọi ngoài cửa sổ.

Tể Tể nằm trên chiếc giường lớn mềm mại, chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh nhưng không lập tức rời giường ngay.

Thính lực của bé cực kỳ tốt, có thể nghe thấy tiếng chim hót líu lo và cả tiếng gió nhè nhẹ.

Tể Tể xoay cái đầu nhỏ, từ trên giường đứng dậy, đúng lúc cửa bị đẩy ra, Bách Minh Tư cùng Tương Tư Hoành bước vào.

“Tể Tể, em dậy rồi à.”

Tể Tể gật đầu mỉm cười.

Mái tóc rối bù của bé cũng theo đó mà đung đưa, trông giống như một cục bông xù lông.

Giọng nói non nớt, êm dịu và vô cùng ngọt ngào.

“Anh Minh Tư, anh Tiểu Tương, chào buổi sáng.”

Tương Tư Hoành cười khà khà.

“Tể Tể à, sắp đến trưa luôn rồi. Phải là chào buổi trưa chứ.”

Tể Tể lập tức sửa lại.

“Anh Minh Tư, anh Tiểu Tương, chào buổi trưa.”

Bách Minh Tư đã đi tới, nhìn mái tóc rối bời, xù như cục bông của Tể Tể, cậu ấy muốn xoa cái đầu nhỏ của bé, nhưng nhất thời không biết nên bắt đầu từ đâu.

“Tể Tể, em ngủ đủ giấc rồi chứ?”

Tể Tể không nghĩ ngợi nhiều, chỉ gật đầu đáp.

“Ngủ đủ rồi, bây giờ người của Tể Tể tràn trề năng lượng luôn!”

Tương Tư Hoành bi bô nhắc nhở bé.

“Tể Tể, vậy em mau đi rửa mặt súc miệng, sau đó đi ăn đồ ăn ngon rồi cùng chú ba, anh Minh Tư và anh Nam Khê đi đến thôn cổ.”

“Dạ!”

Bách Minh Tư nhìn Tể Tể nhanh chóng lùi xuống giường thì dở khóc dở cười.

“Tể Tể à, em không cần gấp vậy đâu, chúng ta còn thời gian mà.”

Bên họ là người hẹn thời gian đi đến thôn cổ. Nếu họ không xuất phát thì người của đội ekip sẽ không rời đi trước.

Tể Tể đã vào phòng tắm để vệ sinh cá nhân.

Tiếng nói non nớt của Tể Tể từ sau lớp cửa vang lên, hình như đã bắt đầu đánh răng.

“Gấp... Tể Tể gấp chứ... Tể Tể muốn đi... thám hiểm ngay!”

Nghe thấy giọng nói mơ hồ không rõ của bé, Bách Minh Tư cười càng thêm dịu dàng.

“Được, vậy em phải cẩn thận, đừng để bị ngã đó.”

Tể Tể ồm ồm đáp lại.

“Không ngã, không ngã! Tể Tể vững lắm!”

Bách Minh Tư lại lần nữa phì cười.

Sau khi súc miệng rửa mặt, thay quần áo xong, Tể Tể với mái tóc rối bù lôi kéo Bách Minh Tư và Tương Tư Hoành đi xuống lầu.

Đây là lần đầu tiên đạo diễn Mạc Khả gặp cô công chúa nhỏ trong lời đồn của nhà họ Hoắc, thoáng chốc ông ấy đã bị mái tóc đen dày xù lên như cục bông của cô công chúa nhỏ thu hút.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free