Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1225:
Mạc Khả: “Không cần biết có yêu cầu gì, chỉ cần không phải yêu cầu lố bịch như lên trời hái trăng thì mọi thứ đều được!”
Nhà sản xuất: “Thế thì không có lố bịch như vậy, chỉ là thêm ba thành viên vào thôi.”
Đạo diễn và trợ lý đạo diễn đều bất ngờ: “Chỉ đơn giản như vậy sao?”
Nhà sản xuất ho khan một tiếng và cảm thấy cũng không đơn giản đến vậy.
“Tổng cộng có ba người, một người lớn và hai đứa nhỏ, về người lớn thì có lẽ hai người cũng biết, chính là Hoắc Trầm Vân, đứa con trai út được nhà họ Hoắc tìm về, còn hai đứa nhỏ thì…”
Ngay khi nghe thấy nhà họ Hoắc thì đạo diễn và trợ lý đạo diễn ngay lập tức không còn thấy lo lắng gì nữa, họ cười đến thấy răng không thấy mắt.
“Không sao, không sao, hai đứa nhỏ đó thì không cần phải nói đâu, cho dù Hoắc Trầm Vân có dẫn hai đứa nhỏ nào tới cũng được!”
Trợ lý đạo diễn cũng vui tươi hớn hở hùa theo.
“Đúng đúng đúng! Với sự tham gia của cậu ba Hoắc, tỉ lệ người xem chương trình của chúng ta chắc chắn sẽ rất cao!”
Đạo diễn: “Với số tiền mười tỷ được đầu tư vào, lần này chúng ta có thể đổi hết toàn bộ thiết bị rồi! Sắp xếp chỗ ở các kiểu, nhất định phải là năm sao!”
Trợ lý đạo diễn tiếp tục hùa theo: “Đúng vậy!”
Nhà sản xuất: “…”
Thôi kệ!
Tạm thời khoan nói.
Dù sao cũng chỉ là hai đứa trẻ mẫu giáo mà thôi, cũng không có gì đáng nói.
Nếu thực sự không được thì đến lúc đó họ sẽ sắp xếp thêm vài nhân viên để đặc biệt chăm sóc là được.
Đối với những yêu cầu nhỏ mà Tương Uyên đã nói như “không được làm chậm trễ việc học của hai đứa trẻ”, họ kiếm bừa một nhân viên cũng có thể trực tiếp làm giáo viên cho hai đứa trẻ mẫu giáo.
Hoàn toàn không có vấn đề gì cả.
Không!
Với số tiền đầu tư mười tỷ này, họ nhất định phải tuyển hai giáo viên mầm non có huy chương vàng chuyên nghiệp đến đây.
Tuy họ keo kiệt, nhưng đối mặt với đứa con trai của nhà tài phiệt thì họ nhất định phải rộng rãi thoải mái!
Cứ làm như vậy đi!
Sau khi ký kết hợp đồng, đạo diễn Mạc Khả và những người khác bắt đầu chuẩn bị mọi thứ một cách thành thạo.
Địa điểm đã chọn vẫn không thay đổi, một ngôi làng cổ nằm trong rừng núi sâu thẳm ở phía Nam.
Tại nhà họ Vương.
Vương Bác Minh nở ra nụ cười nham hiểm khi biết được Hoắc Trầm Vân sẽ dẫn Minh Tể Tể và Tương Tư Hoành đi tham gia chương trình phiêu lưu ngôi làng cổ bí ẩn vào cuối tuần.
Lam Duyệt Khả đã mất tích, còn ông ta thì luôn bị quấy rầy bởi tin nhắn hay cuộc gọi của hai đứa con trai bất hiếu.
Dự án Vịnh Lan Kỳ của tập đoàn nhà họ Hoắc vẫn tiến hành đâu vào đấy, hoàn toàn không có sự hỗn loạn nào như mong đợi của ông ta.
Mỗi một việc đều khiến ông ta cảm thấy mọi chuyện đang dần mất kiểm soát.
“Thầy Kỷ, đây có phải là cơ hội mà thầy nhắc đến không?”
Kỷ Lăng đã ngoài bốn mươi đang ngồi trên ghế sofa đối diện ông ta, trông rất nho nhã và toát ra khí chất nồng nặc của một người trí thức.
Anh ta đang chơi với hai quả óc chó đen láy ánh đỏ trên tay, anh ta vừa xoay chúng vừa mỉm cười gật đầu.
“Đúng vậy!”
“Thầy Kỷ, nếu có thể loại bỏ được ba người này thì Vương Bác Minh tôi đây chắc chắn sẽ làm lại một cái kim thân cho sư tổ nhà họ Kỷ!”
Nghe vậy, Kỷ Lăng cười càng dịu dàng hơn.
Lời nói cũng rất khách sáo lịch sự.
“Chuyện làm lại kim thân thì chúng ta để sau đi, để tôi bói một quẻ trước.”
Tuy Vương Bác Minh rất nóng lòng nhưng ông ta vẫn buộc phải kiên nhẫn chờ đợi.
Kỷ Lăng lấy ra ba cái đồng tiền và bắt đầu bói.
Động tác của anh ta trông có vẻ chậm rãi nhưng thực ra là nhanh cực kỳ.
Sau khi nhìn thấy quẻ, Kỷ Lăng nho nhã ôn hòa từ từ cau mày lại.
Vương Bác Minh thấy vậy thì tim đập thình thịch.
“Thầy Kỷ, sao vậy?”
Kỷ Lăng lập tức cất đi vẻ mặt tối sầm của mình, anh ta mỉm cười lắc đầu.
“Không có gì cả, đây là điềm dữ!”
Vương Bác Minh lập tức bật cười.
“Thầy Kỷ, tôi sẽ cho người chuẩn bị số tiền để làm lại kim thân cho sư tổ nhà họ Kỷ ngay lập tức.”
Kỷ Lăng cười nhạt, không chấp nhận cũng không từ chối.
Anh ta đứng dậy nhàn nhạt nói: “Tôi về chuẩn bị rồi sẽ cùng họ đến tổ làm phim.”
“Làm phiền thầy Kỷ, thầy Kỷ vất vả rồi.”
Kỷ Lăng vẫn cười nhạt rồi nhanh chóng rời đi.
Sau khi trở về nhà họ Kỷ, Kỷ Lăng đi thẳng đến tìm ông cụ Kỷ.
“Cha ơi, chúng ta nhất định phải giúp nhà họ Vương sao?”
Ông cụ Kỷ thắc mắc nhìn anh ta: “Sao đột nhiên con lại hỏi vậy?”
Thế là Kỷ Lăng kể về điềm dữ cho ông ta biết. Sau đó ông cụ Kỷ nhướng mày nhìn anh ta có sắc mặt nghiêm trọng.
“Nếu là quẻ điềm dữ thì lần này con chắc chắn sẽ thành công, tại sao con lại có nỗi lo ngại này?”
Hơn nữa, anh ta trông vô cùng nghiêm nghị, như thể người sẽ xảy ra chuyện không phải là đối phương, mà là bản thân anh ta vậy.
Nghĩ đến đây, con ngươi của ông cụ Kỷ khẽ trợn to.
“Ý của con là… điềm dữ này là của con sao?”
Kỷ Lăng mím môi và gật đầu với vẻ mặt nghiêm nghị.
Ông cụ Kỷ: “…”
Ông cụ Kỷ im lặng một hồi rồi chợt nhớ tới Bạch Nam Khê.
“Nếu thực sự không ổn thì con dẫn thằng nhóc Bạch Nam Khê đó đi cùng. Tuy nhà họ Bạch đã sụp đổ, nhưng số phận của thằng nhóc Nam Khê đó lại khác. Nếu có gì thay đổi thì nói không chừng có thể chuyển nguy thành an.”