Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1226:

Kỷ Lăng trân trọng mạng sống của mình: “Cha ơi, tại sao nhất định phải đi chứ?”

Ông cụ Kỷ bất mãn nhìn con trai: “Tại sao nhất định phải đi à? Bởi vì chúng ta và nhà họ Vương đã gắn liền với nhau suốt những năm gần đây, con tưởng muốn thoát ra là chuyện dễ dàng đến vậy sao?”

Trước khi Kỷ Lăng kịp lên tiếng thì ông cụ Kỷ lại nhanh chóng giải thích.

“Bây giờ viện trưởng Vương Tùng Cập của bệnh viện tâm thần Thái Hòa đã bị bắt, nếu bên Vương Bác Minh không phải trước đó đã mời thầy từ nước ngoài về làm người chịu tội thay thì con tưởng ông ta còn có thể bình an vô sự như vậy sao?”

Kỷ Lăng có vẻ không dám tin lắm.

“Bệnh viện Thái Hòa, Vương Bác Minh cũng có phần sao? Cha ơi, sao con không biết chuyện này?”

Ánh mắt của ông cụ Kỷ lóe lên rồi chợt nghiêm mặt lại, lạnh lùng nhìn chằm chằm Kỷ Lăng.

“Chuyện đó không liên quan đến con, con chỉ cần lo liệu lần này theo tổ làm phim đến ngôi làng cổ kia, sau đó nhân cơ hội trừ khử ba người của nhà họ Hoắc!”

Nghĩ đến vận mệnh của nhà họ Hoắc gần đây tốt vô cùng, ông cụ Kỷ cau chặt mày lại và căn dặn với vẻ mặt u ám.

“Nếu thực sự không được, thì con trừ khử một trong ba cũng ổn! Dù gì họ cũng là người đã có tên trong hộ khẩu của nhà họ Hoắc, không cần biết người chết là ai nhưng điều này cũng sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh của nhà họ Hoắc!”

Kỷ Lăng lo lắng: “Cha, chúng ta nhất định phải chống đối với nhà họ Hoắc sao?”

Vận mệnh của nhà họ Hoắc hiện nay không thể ngăn chặn được. Rõ ràng vào vài tháng trước, ông ta đã bói một quẻ rằng khí vận của nhà họ Hoắc sắp tàn và chẳng mấy chốc sẽ cửa nát nhà tan.

Sau đó Trương Ninh qua đời trong một vụ tai nạn xe cộ, điều này đủ để chứng minh quẻ mà ông ta đã bói là không sai.

Thế nhưng vào hôm trước, ông ta lại bói một quẻ khác, phát hiện vận mệnh của nhà họ Hoắc hiện giờ cao ngút trời, giống như rồng gặp được quý nhân khi mắc kẹt ở bãi cạn vậy. Họ đã một phát bay lên trời cao và không thể cản được.

Ông cụ Kỷ vô cảm nhìn anh ta.

“Kỷ Lăng, con hãy nhớ, không phải chúng ta chống đối nhà họ Hoắc, mà là nhà họ Hoắc… vươn tay quá dài! Con hiểu không?”

Ông ta cũng không muốn đối đầu với nhà họ Hoắc!

Nhưng tại sao nhà họ Hoắc lại phải nhúng tay vào chuyện của bệnh viện Thái Hòa?

Kỷ Lăng nghĩ đến những tin tức khủng khiếp bị vạch trần ở bệnh viện Thái Hòa, tất cả đều là đối với bên ngoài.

Để tránh gây ra khủng hoảng nên thực ra chỉ tiết lộ ra một phần mười thôi.

Thực ra số lượng “bệnh nhân tâm thần” tử vong còn nhiều hơn, đa phần thậm chí đã mất đi linh hồn.

Kỷ Lăng không nói nữa.

Ông cụ Kỷ lấy ra một miếng ngọc bội đưa cho anh ta.

“Cầm lấy đi, miếng ngọc bội này có thể bảo vệ được con vào lúc cần thiết.”

Kỷ Lăng gật đầu, im lặng nhận lấy miếng ngọc bội rồi quay người rời đi.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, chẳng mấy chốc đã đến cuối tuần.

Trời vừa sáng, tại trang viên nhà họ Hoắc, Hoắc Trầm Vân dẫn Tể Tể và Tương Tư Hoành lên chiếc xe đến tổ làm phim.

Hoắc Trầm Lệnh còn ba ngày nữa mới về nước, Hoắc Trầm Vân đột nhiên cảm thấy bây giờ đi thật là thích hợp.

Kẻo anh hai vừa về đã đánh đập anh ấy một trận tơi bời trước.

Hoắc Trầm Huy cau mày: “Hay là anh cũng đi cùng nhé.”

Ông cụ Hoắc ở bên cạnh liếc ông ấy, cái liếc này khiến Hoắc Trầm Huy thấy lạnh sống lưng.

“Sao nào, em hai của con đang ở nước ngoài làm việc mệt chết lên chết xuống, cha cũng bảy mươi mấy tám chục tuổi rồi, mà con còn muốn quẳng gánh cho cha đến công ty canh giữ à?”

Hoắc Trầm Huy: “…”

Bà cụ Hoắc nắm chặt tay lại, xương ngón tay kêu lên răng rắc.

“Thế nào, mẹ với cha của con đã từng tuổi này rồi mà không được nghỉ ngơi sao?”

Hoắc Trầm Huy: “… Được! Chắc chắn là được!”

Kế Nguyên Tu thấy vậy thì nhanh chóng lên tiếng.

“Anh cả đừng lo, có Tể Tể và Tiểu Tương bên cạnh chắc chắn sẽ bảo vệ anh ba thật tốt.”

Hoắc Trầm Huy: “…”

Người mà ông ấy lo lắng là em ba sao?

Người mà ông ấy lo lắng là hai đứa trẻ được em ba một mình dẫn ra ngoài cơ!

Còn những nhân viên trong tổ làm phim nữa!

Nếu thực sự xảy ra chuyện thì hy vọng họ đừng sợ chết khiếp!

****

Hai đứa trẻ được lo lắng đang vô cùng vui vẻ.

Tể Tể: “Anh Tiểu Tương, anh có biết chúng ta sẽ đi đâu không?”

Tương Tư Hoành suy nghĩ một hồi rồi nói: “Chú ba đã nói rồi, chúng ta sẽ đến tổ làm phim.”

Tể Tể hỏi tiếp: “Tổ làm phim ở đâu?”

Tương Tư Hoành không thể trả lời được.

A Vong đang lái xe vô cùng vui vẻ, suy cho cùng vì lời thuyết phục của anh ấy nên hai đứa trẻ nhà họ Hoắc mới chịu xuất hiện trên chương trình, thế là công ty lập tức tăng lương cho anh ấy lên gấp ba lần.

Cho nên lúc này A Vong rất nhiệt tình.

“Tể Tể, Tiểu Tương, tổ làm phim ở tỉnh G, chúng ta phải ra sân bay lên máy bay trước, sau đó ngồi máy bay đến tỉnh G.”

Hai đứa nhỏ vừa nghe thấy ngồi máy bay thì lập tức vui mừng reo hò.

“Wow! Bọn cháu chưa từng ngồi qua máy bay đó!”

A Vong cười ha hả: “Một lát nữa là được ngồi rồi! Chú đã mua vé khoang hạng nhất cho mọi người, đảm bảo sẽ vô cùng thoải mái.”

Hoắc Trầm Vân lạnh lùng nói.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free