Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1224:

“Trai tân” Hoắc Trầm Vân: “…”

Hai bên má của Hoắc Trầm Vân lập tức đỏ bừng.

Bà cụ Hoắc thấy vậy thì lập tức vui mừng.

Bà ấy đi đến bên cạnh con trai, kiễng chân lên mới có thể vỗ vào vai của con trai.

“Tốt tốt tốt! Đúng là con của nhà họ Hoắc chúng ta, giữ mình trong sạch, không làm bậy ở bên ngoài! Rất tốt, rất tốt!”

Dứt lời, bà ấy lại không nhịn được hỏi thêm.

“Nhưng phương diện đó của con… ổn chứ?”

Hoắc Trầm Vân xấu hổ đến khuôn mặt điển trai đỏ bừng: “… Mẹ!”

Bà cụ Hoắc cười khúc khích: “Đừng kích động, bình tĩnh lại, chuyện này có gì phải xấu hổ cơ chứ, mẹ là mẹ của con mà, con có gì mà mẹ chưa thấy qua chứ?”

“Mẹ hỏi thêm câu này, chẳng phải cũng là vì hạnh phúc của con dâu tương lai sao? Nếu con thực sự có vấn đề gì thì chúng ta biết sớm, chữa trị sớm!”

Khuôn mặt của Hoắc Trầm Vân đỏ đến sắp bốc lửa rồi.

Anh ấy chợt hiểu ra tại sao Cửu Phượng lại bối rối bỏ chạy.

Bây giờ anh ấy chính là đang có tâm lý này đây.

Hoắc Trầm Vân chợt nghĩ đến một vấn đề, anh ấy không dám tin nhìn mẹ già của mình.

“Mẹ ơi, chẳng lẽ vừa nãy mẹ cũng hỏi Cửu Phượng vấn đề này sao?”

Bà cụ Hoắc: “Mẹ đang định hỏi thì con đã đến và cậu ta rời đi, thế nên mẹ mới hỏi con trước!”

Hoắc Trầm Vân: “…”

Khuôn mặt điển trai của Hoắc Trầm Vân đỏ bừng, hai bên tai sắp nhỏ máu, anh ấy vội vàng bỏ chạy.

Sau lưng vang lên giọng nói mạnh mẽ của bà cụ Hoắc.

“Trầm Vân ơi, trai lớn lấy vợ, gái lớn lấy chồng, âm dương hòa hợp, đây là luân lý thường tình của con người, có gì phải xấu hổ chứ? Con nhớ phải trò chuyện và dành nhiều tâm tư hơn với các cô gái trẻ khi đóng phim ở tổ làm phim đấy!”

Hoắc Trầm Vân ước gì mình có thể tìm một cái cây rồi dịch chuyển tức thời như Cửu Phượng.

Khi anh ấy lao một mạch về phòng khách trong biệt thự thì anh ấy nhìn thấy cha ruột của mình đang ngồi uống trà trên ghế sofa.

Nhìn thấy anh ấy trở về, ông cụ Hoắc đặt ly trà xuống.

“Ngồi đi!”

Hoắc Trầm Vân: “… Cha ơi, con đứng là được rồi.”

Mông của anh ấy vẫn còn đau.

Oan quá mà!

Nhìn xung quanh nhưng không thấy anh cả, thế là Hoắc Trầm Vân cau mày.

“Cha ơi, anh cả đâu rồi?”

Ông cụ Hoắc nhàn nhạt giải thích: “Nó đi gặp đám người Tể Tể rồi.”

Cảm giác bất ổn trong lòng Hoắc Trầm Vân đang dần dần dâng lên.

“Cha, vậy con cũng đi tìm đám người Tể Tể đây.”

Giọng nói của ông cụ Hoắc càng lạnh nhạt hơn.

“Không cần, con nói cho cha nghe trước đi, tại sao Tể Tể đột nhiên lại muốn tham gia chương trình giải trí giữa các thành viên trong gia đình gì đó của con?”

Rầm một tiếng, Hoắc Trầm Vân cảm thấy bầu trời sắp sụp đổ rồi.

Sao cha lại biết điều đó?

Ông cụ Hoắc không gánh tội giúp mà ném thẳng trách nhiệm cho đứa con trai thứ hai.

“Anh hai của con đã gọi cho cha.”

Hoắc Trầm Vân: “Con…”

Ông cụ Hoắc: “Trầm Vân, con đúng là đã cho cha được mở mang tầm mắt đấy! Dẫn con gái của Minh Vương đi tham gia chương trình giải trí giữa các thành viên trong gia đình, bộ con không sợ lúc đó trăm quỷ đi đêm (bách quỷ dạ hành) đến tìm con sao?”

Hoắc Trầm Vân oan ức đến muốn khóc.

“Cha, chuyện này thực sự không liên quan đến con, con đã cố hết sức ngăn cản rồi.”

Ông cụ Hoắc: “Hứa Liệt và A Vong không phải là quản lý và trợ lý của con sao?”

Hoắc Trầm Vân lập tức cứng họng.

Ông cụ Hoắc nhìn chằm chằm vào anh ấy bằng ánh mắt sắc bén.

“Nếu Tể Tể đã lựa chọn tham gia thì đến lúc đó con… tự cầu xin phước lành đi!”

Hoắc Trầm Vân: “Cha, tại sao phải tự cầu xin phước lành?”

Ông cụ Hoắc cười ha hả: “Anh hai của con nói rằng cha ruột của Tiểu Tương đột nhiên đầu tư mười tỷ vào sau khi biết Tể Tể và Tiểu Tương sắp tham gia chương trình giải trí giữa các thành viên trong gia đình!”

Hoắc Trầm Vân: “… Tương Uyên điên rồi sao?”

Ông cụ Hoắc nhìn anh ấy bằng vẻ mặt vô cảm.

“Cậu ấy có điên hay không thì cha không biết, nhưng… tổ đạo diễn đã chọn địa điểm quay là một ngôi làng miền núi bí ẩn! Chương trình không còn là chương trình giải trí giữa các thành viên trong gia đình nữa, mà là cuộc phiêu lưu ngôi làng miền núi bí ẩn! Anh hai của con và cha ruột của Tiểu Tương đều đã đồng ý!”

Hoắc Trầm Vân không thể tin được: “… Tại sao?”

Ông cụ Hoắc lộ vẻ mặt nghiêm túc: “Có lẽ muốn dọa chết con thôi!”

Hoắc Trầm Vân: “…”

****

Thực ra chương trình giải trí giữa các thành viên trong gia đình không hề thay đổi, chỉ là Hoắc Trầm Vân không còn tham gia nữa.

Thay vào đó, anh ấy đưa hai đứa nhỏ là Tể Tể và Tương Tư Hoành ra thẳng nước ngoài để quay một chương trình phiêu lưu của những người yêu thích thám hiểm.

Tỷ lệ công bố của chương trình không cao nên lượng khán giả vẫn còn ít.

Nhưng việc Tương Uyên đã đầu tư mười tỷ vào là sự thật!

Suy cho cùng vì Tương Uyên giàu có và uy nghiêm cuối cùng cũng có nơi tiêu tiền cho con trai ruột của mình, thế là anh ấy lập tức vung tay khiến cho ekip thám hiểm sửng sốt.

Đạo diễn Mạc Khả hỏi nhà sản xuất: “Đầu tư bao nhiêu vậy?”

Nhà sản xuất định thần lại nói: “Mười tỷ!”

Mạc Khả: “Mười tỷ?”

Nhà sản xuất: “Đúng vậy! Hơn nữa, còn là ảnh đế quốc dân Tương Uyên chuyển bằng tài khoản cá nhân đấy.”

Trợ lý đạo diễn: “Vậy đối phương có yêu cầu gì không?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free