Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1223:
Thậm chí trong thoáng chốc, Hoắc Trầm Vân còn quên mất mục đích đến tìm mẹ của mình, anh ấy tò mò hỏi bà cụ Hoắc: “Mẹ, sao tự dưng mẹ lại bắt chuyện với Cửu Phượng vậy ạ?”
[Về vấn đề tham gia chương trình, tôi khẳng định là không có vụ phát sóng trực tiếp đâu nhé, nói thẳng ra thì đúng là sẽ có quá trình “quay phim”, nhưng cuối cùng chương trình có được lên sóng hay không thì... Hì hì hì... Mấu chốt nằm ở chỗ cha nuôi Hoắc á, cho nên mấy tình yêu không cần sốt ruột đâu ha.]
****
Bà cụ Hoắc cau mày bất mãn nhìn con trai.
“Sao mẹ không thể nói chuyện với Cửu Phượng? Chẳng phải cậu ta chỉ là một thứ không phải con người thôi sao, bộ trong trang viên của chúng ta còn ít thứ không phải con người à?”
Hoắc Trầm Vân: “Nhưng mà, mẹ à, Cửu Phượng thì khác.”
Bà cụ Hoắc điềm tĩnh gật đầu.
“Đúng! Cậu ta đương nhiên khác rồi, cậu ta có đến chín cái đầu và chín cái đầu đều có thể suy nghĩ riêng biệt, làm chín việc trong cùng một lúc!”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Đây là vấn đề trọng tâm sao?
Điều quan trọng là Cửu Phượng luôn muốn giết chết cha ruột của Tể Tể.
“Mẹ à, Cửu Phượng rất nguy hiểm, anh ta khác với những thứ không phải con người khác, không chỉ vì anh ta có thêm tám cái đầu.”
Bà cụ Hoắc lắc đầu không đồng ý.
“Không! Thật ra cậu ta cũng giống như đám Thỏ Đen. Nhưng vì cậu ta có thêm tám cái đầu, đầu nhiều hơn thì suy nghĩ cũng sẽ nhiều hơn, cho nên tâm tư chắc chắn cũng sẽ nhiều hơn. Mẹ có thể hiểu được vấn đề này!”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Bà cụ Hoắc nhàn nhạt nói: “Thật ra cũng không có gì, cậu ta chỉ là muốn làm người cầm quyền của địa phủ thôi!”
Hoắc Trầm Vân lộ vẻ mặt sợ hãi.
“Ngay cả chuyện này mà anh ta cũng nói sao?”
Bà cụ Hoắc trông thật bình tĩnh.
“Chuyện này còn cần cậu ta nói ra sao? Dẫu sao cậu ta cũng từng tuổi này rồi, lão chim vạn năm nên việc muốn trèo lên chỗ cao cũng là chuyện dễ hiểu mà!”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Bà cụ Hoắc cảm khái: “Thật ra thì vẫn là câu nói kia thôi, độc thân rảnh rỗi không có gì làm nên kiếm chuyện!”
“Con thử nghĩ xem, nếu cậu ta cưới vợ, tình cảm ngọt ngào thắm thiết, chín cái đầu của cậu ta đều nghĩ đến vợ thôi thì cậu ta sao mà nghĩ đến chuyện khác nữa?”
Hoắc Trầm Vân vô thức hỏi tiếp theo lời của bà cụ Hoắc: “Nếu kết hôn xong mà không hòa thuận thì sao?”
Bà cụ Hoắc: “Nếu kết hôn xong mà không hòa thuận à, người vợ mà cậu ta đồng ý cưới chắc chắn cũng không phải là người đơn giản, liệu một người vợ không đơn giản có thể để mình bị uất ức sao?”
“Chẳng phải sẽ đánh đến bay lên trời sao? Nếu họ thực sự đánh nhau thì chín cái đầu của cậu ta cũng không đủ để nghĩ đến thứ khác!”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Tuyệt vời!
Đúng là mẹ của anh ấy!
Tư duy này ngay lập tức được mở ra!
Bà cụ Hoắc vẫn thấy con trai mình chướng mắt.
“Con nói xem khi nào con đến không được? Tại sao phải đến vào lúc này, vừa hay mẹ đang hỏi Cửu Phượng tại sao vẫn chưa kết hôn.”
Hoắc Trầm Vân buột miệng nói.
“Tộc Chim Chín Đầu chỉ còn lại một mình anh ta, thế anh ta kết hôn với ai?”
Bà cụ Hoắc bó tay.
“Bây giờ đã là thời đại gì rồi? Chẳng phải mỗi ngày trong phim truyền hình cũng sắp xếp đủ các mối tình như thần với yêu quái, người với yêu quái, và có cả người máy nữa sao?”
“À, đúng rồi! Con nhìn lại cuộc sống hiện giờ đi, ở trong nước có lấy chồng xa hoặc gả ra nước ngoài, còn nước ngoài thì đến kết hôn ở trong nước! Có đầy kìa! Giới tính cũng không còn là vấn đề nữa! Mà còn ở đây quan tâm đến chủng tộc à?”
Khóe miệng của Hoắc Trầm Vân co giật đến sắp tê liệt rồi.
“Mẹ ơi! Mẹ không hiểu đâu, lão chim Cửu Phượng đó rất kén chọn! Điều quan trọng nhất là anh ta không có ý định đó, anh ta đã đặt hết toàn bộ suy nghĩ vào việc làm thế nào để lật đổ cha ruột của Tể Tể.”
Bà cụ Hoắc: “Mẹ đã nói rồi mà, đó là do cậu ta không có vợ! Không có con!”
Hoắc Trầm Vân: “Không có con ư?”
Bà cụ Hoắc bật cười: “Đúng vậy! Vợ và con đều quan trọng, mấu chốt là cậu ta không có cả hai, vì vậy ngoài việc nảy ra những suy nghĩ xấu xa ra thì cậu ta còn có thể làm gì chứ? Làm thế nào cũng không thể lấy chín cái đầu của mình ra chơi chứ đúng không?”
Hoắc Trầm Vân: “Chuyện này…”
Bà cụ Hoắc: “Nếu cậu ta thực sự quá xấu xa thì liệu cha ruột của Tể Tể có thể để cậu ta ở trên trần gian sao? Vẫn ở cùng với Tể Tể sao?”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Hoắc Trầm Vân bị mẹ già nói đến câm lặng.
Nghĩ kỹ lại thì Cửu Phượng thật ra cũng không xấu xa đến thế.
Không, không, không!
Đó là do anh ta bị sức mạnh của Tể Tể áp chế nên buộc phải phục tùng!
Anh ấy không thể để mẹ già dẫn lệch hướng được!
Bà cụ Hoắc đột nhiên nhắc tới chủ đề cưới vợ.
“Đúng rồi! Nói đến Cửu Phượng chưa có vợ thì bốn anh em các con… à không, ba anh em mới đúng, Nguyên Tu còn nhỏ, chỉ mới năm tuổi.”
Hoắc Trầm Vân có một dự cảm chẳng lành.
“Mẹ ơi, con còn có việc, con…”
“Cho dù có việc thì con cũng phải đứng đây nghe mẹ nói hết đã!”
Bà cụ Hoắc đứng lên: “Vấn đề cá nhân của ba anh em các con định khi nào mới giải quyết? Tạm thời không nói đến chuyện anh cả và anh hai của con, suy cho cùng thì hai đứa đó cũng đã có con rồi. Còn con thì sao, chẳng lẽ còn là trai tân sao?”