Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1222:
Hoắc Trầm Lệnh: “Không cần giải thích, anh không nghe!”
Hoắc Trầm Vân sốt ruột: “Ơ kìa anh hai, sao anh lại không nói lý lẽ như vậy chứ.”
Hoắc Trầm Lệnh: “Chờ em ngồi lên vị trí của anh hiện tại thì em cũng có thể không nói lý lẽ giống anh.”
Hoắc Trầm Vân: “...À dạ thôi... Anh hai à, anh biết em không thông minh được như anh mà.”
Hoắc Trầm Lệnh lạnh lùng nói: “Cho nên em cứ chờ đó cho anh!”
Trong nháy mắt, Hoắc Trầm Vân cảm thấy cơn đau do bị mẹ ruột đét mông đột nhiên tăng lên gấp hai mươi lần, hơn nữa không chỉ đau mông mà toàn thân cũng bắt đầu đau.
“Anh hai, em...”
Tút tút tút…
Hoắc Trầm Vân: “...”
Rồi rồi, đời tôi xong thật rồi!
Anh ấy bị anh hai ghi thù rồi!
Hoắc Trầm Vân sờ đầu, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, thế là vội vàng đi về phía biệt thự.
Chạy một hồi, anh ấy đột nhiên nhìn thấy bóng người của mẹ mình.
Cái mông của Hoắc Trầm Vân lại bắt đầu hơi nhói nhói.
Nhưng so với anh hai mặt lạnh thì mẹ mình vẫn nhân từ chán.
Thế là Hoắc Trầm Vân bất chấp cơn đau mông, dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới.
“Mẹ ơi, mẹ...”
Còn chưa nói hết câu, Hoắc Trầm Vân đã thấy được một con chim vô cùng kỳ quái.
Đúng vậy!
Anh ấy xác định, con vật kia đúng thật là một con chim.
Nhưng mà khác với chim bình thường ở chỗ là, con chim trước mặt có cái đầu lớn cực kỳ luôn.
Hơn nữa nó còn có tận chín cái đầu!
Chim bình thường làm gì có con nào mọc ra chín cái đầu cơ chứ?
Hoắc Trầm Vân chưa từng gặp qua bản thể của Cửu Phượng, hơn nữa bởi vì sốt ruột muốn bảo vệ mẹ, cho nên phản ứng đầu tiên của anh ấy là nhanh chóng chạy tới che ở trước mặt của mẹ mình.
“Nhà mày là yêu quái phương nào, sao lại dám tới trang viên của nhà họ Hoắc để làm bậy thế hả!”
Cửu Phượng: “...”
May quá, cuối cùng cũng có người tới rồi.
Nó mừng đến mức không thèm so đo việc bị đối phương kêu là yêu quái.
Biết làm sao được, ai bảo bà cụ Hoắc đáng sợ quá trời quá đất luôn làm chi!
Thân hình của Cửu Phượng nhoáng lên một cái, sau đó hóa thành hình người.
Bà cụ Hoắc có hơi bất mãn trừng mắt nhìn con trai của mình một cái: “Sao con lại tới đây?”
Đôi mắt của Hoắc Trầm Vân trừng lớn, lập tức tỉnh táo lại ngay.
“Mọe nó chứ! Là Cửu Phượng đó hả!”
Cửu Phượng: “Đúng vậy, là tôi đây!”
Không đợi Hoắc Trầm Vân nói chuyện, Cửu Phượng đã nhanh chóng mở miệng.
“Tôi còn có việc nên về trước nhé, Trầm Vân cậu qua trò chuyện với bà cụ đi.”
Vừa dứt câu, Cửu Phượng đã nhanh chóng bỏ của chạy lấy người.
Tốc độ của nó nhanh tới mức như thể có ác quỷ đang đuổi theo vậy.
Bà cụ Hoắc còn không quên gọi với theo bóng lưng của nó: “Cửu Phượng, cậu còn chưa nói cho tôi biết lý do vì sao cậu vẫn độc thân dù đã hơn chục ngàn tuổi mà!”
Cửu Phượng lảo đảo một cái, sau đó vắt giò lên cổ vòng qua một bụi cây, cuối cùng biến mất sau một gốc cổ thụ.
So với áp lực tinh thần như thế này, nó đột nhiên cảm thấy việc bị Minh Tể Tể túm đầu đánh túi bụi hình như cũng không đến nỗi nào.
Bởi vì từ sau khi ngoài ý muốn gặp được bà cụ Hoắc xong, bà cụ hoàn toàn không sợ nó một chút nào cả.
Nếu chỉ vậy thì không nói làm gì, đằng này bà ấy còn tới bắt chuyện với nó nữa chứ!
Cửu Phượng còn có thể làm gì đây, nó chỉ có thể cắn răng chịu đựng thôi, bởi vì nó biết đây là bà nội trên nhân gian của Minh Tể Tể.
Huống chi Minh Tể Tể cũng đang có mặt ở trang viên, cho nên nó tuyệt đối không được ra tay.
Nếu không nhất định sẽ…
Nhưng khổ một cái là bà cụ lại nói nhiều quá.
Từ việc vì sao Cửu Phượng lại ở trang viên cho đến việc bà ấy muốn xem bản thể của nó, bà ấy còn nói nếu không đồng ý thì sẽ mách với Minh Tể Tể.
Muốn thì chiều, cho bà sợ chết khiếp luôn!
Kết quả bà cụ lại bình tĩnh đến mức không thể bình tĩnh hơn, thậm chí còn chăm chú nghiên cứu chín cái đầu của nó nữa.
Cửu Phượng bị làm phiền tới mức xù hết cả lông trên chín cái đầu lên, nhưng khi vừa tính giơ tay “dạy dỗ” bà cụ Hoắc thì nó lại bất ngờ nhìn thấy ánh sáng công đức sáng rực trên người của bà ấy.
Lửa giận lập tức tắt ngúm!
Nếu bị ánh sáng công đức cắn trả thì bản thể của anh ta sẽ bỏng cháy như bị Cửu U Minh Hỏa thiêu đốt, nỗi đau đó không khác gì đang bị xẻ thịt róc xương cả.
Nó không muốn phải chịu đựng nỗi đau đó nữa đâu.
Cả hai cứ thế trò chuyện một hồi, chủ đề dần dần chuyển sang những vấn đề cá nhân.
Cửu Phượng - con chim một lòng chỉ muốn tập trung vào sự nghiệp - lập tức xù lông.
Nếu không nhờ Hoắc Trầm Vân kịp thời tới nơi, chỉ sợ nó đã cắn răng bỏ chạy từ đời tám hoánh rồi.
Sự xuất hiện của Hoắc Trầm Vân giúp nó có lý do chính đáng để bỏ đi mà không làm phật lòng bà cụ Hoắc, sau này cho dù Minh Tể Tể có hỏi tới thì cũng không liên quan gì tới nó hết.
Ha ha, chạy nhanh thôi!
Chỉ cần chậm nửa giây thôi là đã thấy có lỗi với bản thân lắm rồi đấy!
Hoắc Trầm Vân trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh này.
Bình thường con chim già Cửu Phượng này luôn thích hếch cái mũi lên trời, hơn nữa còn có bệnh sạch sẽ và thích chải chuốt nữa chứ!
Ấy thế mà hôm nay nó lại cắm đầu chạy thục mạng, hoàn toàn không màng tới hình tượng của bản thân, thật đúng là chuyện lạ hiếm có mà.