Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1219:
A Vong: “…”
Theo như lời đồn nhà họ Hoắc sủng cô chủ Tể Tể tận trời, tạm thời không đề cập tới chuyện ăn uống thì chỉ cần cô chủ Tể Tể đề cập tới chủ đề chìa khóa thôi mà A Vong đã nghĩ tới siêu xe, biệt thự lớn, trang viên lớn, thậm chí cả lâu đài cổ ở nước ngoài nữa.
Cho nên… hình như bảy mươi triệu ít thật.
Nhưng anh ấy lại thấy đấy là giá trên trời đối với gameshow này rồi.
Nếu đã không thể bàn bạc về giá cả thì hình như không thể nào khuyên được nữa.
A Vong mất mát.
Tể Tể cũng mất mát.
Hoắc Trầm Vân chịu đau vuốt mông đưa Hứa Liệt ra ngoài.
Tìm một vòng mà không thấy A Vong đâu lại không thể đi nơi nơi tìm người.
Sau đó anh ấy tìm thấy A Vong ngồi ở hoa viên, còn có quản gia La cùng với đám Tể Tể.
A Vong nhìn thấy Hứa Liệt như nhìn thấy cứu tinh,
“Không biết là gameshow cha và con của công ty chúng ta có thể trả cho diễn viên nhí mức catxe cao nhất là bao nhiêu?”
Húa Liệt vừa nhìn thấy biểu cảm của A Vong, theo bản năng nhìn về phía ba đứa nhỏ Tể Tể, Tương Tư Hoành cùng với Kế Nguyên Tu.
Cười chết.
Chủ đầu tư lớn nhất cho gameshow này tất nhiên là nhà họ Hoắc!
A Vong lại muốn mấy đứa nhỏ này tham gia gameshow của nhà họ Hoắc hay sao?
Kiếm tiền từ chính người nhà mình hay sao?
Trước đó anh ấy cũng tính làm như thế rồi, mấu chốt là giám đốc Hoắc chắc chắn sẽ không đồng ý đâu.
Nhìn thấy A Vong mắt sáng như sao nhìn mình, Hứa Liệt cười nói.
“Tùy theo người nhé.”
A Vong: “Hả?”
Hứa Liệt cười tủm tỉm gật đầu với đám Tể Tể rồi giải thích cho A Vong: “Nếu như là mấy đứa trẻ bình thường thì nhiều nhất là bảy chữ số. Nếu như là ngôi sao nhí có chút danh tiếng thì tất nhiên là giá cả sẽ không giống nhau.”
A Vong: “Nếu là ngôi sao nhí có hơn ba mươi triệu fans thì sao? Ông chủ Hoắc!”
Khóe miệng Hoắc Trầm Vân nhếch lên: “A Vong, cậu muốn để cho Tể Tể tham gia hả?”
A Vong: “Không! Là cô chủ Tể Tể, cậu chủ Tiểu Hoành cùng với cậu chủ Nguyên Tu muốn làm! Ba người ạ!”
Hoắc Trầm Vân sắp tức đến bật cười: “Tối hôm qua cậu uống bao nhiêu rồi hả?”
A Vong vội lắc đầu nói: “Không đâu anh Trầm Vân. Tối qua tôi không uống rượu mà dạo này cũng không hề uống rượu.”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Hứa Liệt ngồi xổm trước mặt Tể Tể hỏi: “Tể Tể cháu có muốn tham gia không?”
****
Hoắc Trầm Vân nói: “Tể Tể, Tiểu Tương và em trai Nguyên Tu của tôi còn phải đi học mẫu giáo nữa.”
Hứa Liệt không thèm để ý đến Hoắc Trầm Vân, anh ấy cười tủm tỉm nhìn Tể Tể: “Tể Tể muốn đi không?”
Tể Tể đáp: “Nhưng bảy chục triệu thì ít quá! Một thỏi vàng của chú nhỏ đã có giá hai ba trăm triệu rồi đó.
”
Hứa Liệt nhìn thoáng qua Kế Nguyên Tu - người sở hữu số thỏi vàng trị giá hai ba trăm triệu kia, sau đó yên lặng tự nhủ với mình, có người nào trong nhà họ Hoắc mà số tài sản của họ không dùng đơn vị trăm triệu để tính đâu cơ chứ!
Tôi ơi, mày không cần phải giật mình đâu!
Chỉ cần Tể Tể có ý muốn tham gia, như vậy chương trình giải trí giữa các thành viên trong gia đình lần này nhất định sẽ nổi như cồn luôn!
“Tể Tể, giá cả không phải là vấn đề đâu cháu!”
Tể Tể nghĩ đến mấy thỏi vàng của chú nhỏ, sau đó ngoan ngoãn giơ ba ngón tay mũm mĩm ra.
Hứa Liệt thấy được, nụ cười trên mặt càng thêm dịu dàng: “Ba trăm triệu hả? Không thành vấn đề.”
Tể Tể lại lắc đầu, ngọt ngào nói với anh ấy: “Dạ không, là ba tỷ á chú Hứa!”
Hứa Liệt: “...”
Hoắc Trầm Vân vốn còn đang lo lắng lập tức tỉnh lại liền.
Ha ha ha!
Ba tỷ!
Vốn đầu tư cho toàn bộ chương trình giải trí giữa các thành viên trong gia đình chỉ có sáu trăm triệu mà thôi, nhưng đây đã là chương trình giải trí có vốn đầu tư lớn nhất trong những năm gần đây rồi, trong đó tập đoàn nhà họ Hoắc của bọn họ đầu tư năm trăm triệu, một trăm triệu còn lại là của mấy công ty khác.
Ba tỷ!
Với dàn khách quý hiện tại, đến cuối chương trình mà không lỗ thì đã được xem là giỏi lắm rồi.
Tuy rằng Hoắc Trầm Vân cũng là người nhà họ Hoắc, nhưng anh ấy chỉ mới về nhà không được bao lâu.
Cho dù có sẵn “độ hot” từ nhà họ Hoắc nhưng anh ấy cũng không dám hy vọng quá nhiều.
Nào biết sau vài giây ngẩn người, Hứa Liệt lại đồng ý ngay tắp lự.
“Tể Tể, chỉ cần cháu chịu tham gia thì ba tỷ không phải là vấn đề!”
Hoắc Trầm Vân lập tức nghĩ ngay tới tập đoàn Hoắc Thị, anh ấy vội nhìn về phía Hứa Liệt: “Anh đừng có nghĩ tới chuyện vòi tiền của anh hai tôi đấy nhé!”
Hứa Liệt cười ngoác mang tai: “Không không không! Không bao giờ có chuyện đó đâu. Với độ nổi tiếng của Tể Tể bây giờ, cho dù tập đoàn Hoắc Thị không đầu tư thì vẫn sẽ có hằng hà sa số các công ty khác chịu bỏ vốn mà.”
Hoắc Trầm Vân cười lạnh: “Anh hai của tôi sẽ không đồng ý đâu.”
Tể Tể ngẩng đầu nhìn về phía Hoắc Trầm Vân, vô cùng khó hiểu hỏi: “Chú ba, vì sao cha lại không đồng ý ạ?”
Hoắc Trầm Vân ngồi xổm xuống vuốt ve gương mặt nhỏ của Tể Tể: “Tể Tể, cháu không có tiền xài hả, vậy để chú ba cho cháu nhé.”
Kế Nguyên Tu lập tức bổ sung: “Chú nhỏ cũng cho cháu hết số thỏi vàng của chú.”
Bạn nhỏ Tương Tư Hoành cũng nhanh nhảu: “Anh sẽ cho em nắp quan tài của anh, à, cho em nắp quan tài của cha anh luôn!”