Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1218:
A Vong vội vã gật đầu: “Đúng, Tiểu Hoành với Tể Tể đáng yêu vô cùng luôn! Còn có cả thiếu niên nhập cảnh cuối cùng kia trông qua có vẻ thanh lãnh tự phụ nhưng trông lại siêu đẹp trai!”
Quản gia La: “Đấy là cậu chủ Minh Tư.”
A Vong: “Quản gia La, cậu chủ Minh Tư kia cũng có mặt ở đây sao?”
Quản gia La lắc đầu: “Cậu chủ Minh Tư đã đi học cùng với cậu chủ Tư Tước rồi.”
A Vong lại vội nhìn về phía Kế Nguyên Tu: “Cho nên lần ra mắt trước đây là không có cậu chủ Nguyên Tu nhưng lại có cậu chủ Minh Tư đúng không? Nếu như cậu chủ Nguyên Tu cũng ra mắt thì còn nổi thêm nữa! Quản gia La, ông không biết là đám cô cậu chủ nổi tiếng trên mạng như thế nào đâu!”
Quản gia La lắc đầu nói: “Sao tôi lại không biết được? Tôi hiểu quá ấy chứ! Fan mama của cô chủ Tể Tể có tận ba mươi triệu người, cậu chủ Tiểu Hoành cũng có fan mama hơn ba mươi triệu, cậu chủ Minh Tư thì hơn hai mươi triệu fan mama đó nha!”
A Vong: “…”
Hai mắt A Vong sáng bừng, nhìn sang ba người Tể Tể thì lại càng sáng như đèn pha.
“Cô chủ Tể Tể, cậu chủ Nguyên Tu và cậu chủ Tiểu Hoành mau debut đi ạ!”
Tể Tể, Tương Tư Hoành cùng với Kế Nguyên Tu trăm miệng một lời: “Không đâu ạ!”
A Vong vẫn cố gắng không ngừng.
“Debut tốt mà, mọi người sẽ có thêm fans này. Tuy nhà họ Hoắc không thiếu chút tiền này nhưng mà cô chủ Tể Tể, cậu chủ Tiểu Hoành cùng với cậu chủ Nguyên Tu kiếm tiền bằng thực lực chẳng phải là tốt hơn hả?”
Tể Tể, Tương Tư Hoành cùng với Kế Nguyên Tu lại trăm miệng một lời: “Chúng tôi không thiếu tiền nha!”
A Vong vẫn tiếp tục kiên trì: “Nhưng mà đó toàn là tiền của người lớn trong nhà chứ đâu phải tiền các cô các cậu chủ kiếm được đâu, nhỡ ngày nào đó các cô các cậu chủ chọc cha tức giận, không cho tiền tiêu vặt nữa thì phải làm sao?”
Tể Tể cùng với bạn nhỏ Tương Tư Hoành nói: “Chúng cháu sẽ không chọc cha tức giận đâu!”
Thậm chí bạn nhỏ Tương Tư Hoành còn bổ sung: “Cho dù cha không cho tiền thì cháu cũng có tiền của mình mà.”
Quan tài cậu bán hơi bị có giá đấy nhá!
Kế Nguyên Tu: “Cháu cũng có tiền! Nhiều ơi là nhiều!”
Tể Tể: “…”
Hình như có mỗi cô bé là không có tiền thôi, toàn do cha Minh Vương hoặc là ông bà nội ở trên nhân gian cho tiền.
Tể Tể liếc mắt, khẽ hỏi A Vong: “Chú A Vong ơi, nếu như debut thì có thể kiếm được bao nhiêu tiền ạ?”
Sau đó Tể Tể lại quay qua hỏi Kế Nguyên Tu: “Chú ơi, một thỏi vàng của chú đáng giá bao nhiêu tiền thế ạ? Cái mà lần trước chú lấy ra ấy.”
Kế Nguyên Tu nghĩ ngợi rồi nói: “Hình như được nửa tấn hay sao ấy, hoặc là nhiều hơn.
”
Tể Tể lại quay qua hỏi A Vong: “Chú A Vong ơi, nửa tấn thỏi vàng là bao nhiêu tiền thế ạ?”
A Vong đờ ra luôn.
“Thỏi vàng là cái gì cơ?”
Tể Tể với Tương Tư Hoành trăm miệng một lời: “Màu vàng, thỏi vàng đó ạ!”
A Vong: “Hả?”
Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành lại tiếp tục bổ sung: “Nửa tấn vàng là bao nhiêu tiền thế ạ?”
A Vong hồi phục tinh thần, nuốt nước miếng: “Cái này…”
Quản gia La đứng bên cạnh giải thích: “Thưa cô chủ Tể Tể, nửa tấn vàng tương đương với năm trăm kilogam, dựa theo giá thị trường Hoa Quốc hiện tại thì khoảng 460 tệ/gram vàng, nửa tấn vàng thì chắc khoảng tầm hai trăm ba mươi triệu.”
Tể Tể mở to mắt, òa chú nhỏ nhiều tiền thế.
Tuy rằng không so được với cha Minh Vương nhưng đó là tiền của chú nhỏ đó nha.
Nhìn lại bản thân, nếu không phải do người khác cho thì cô bé chẳng có lấy một xu dính túi.
Tể Tể bắt đầu tự hỏi.
Tương Tư Hoành nhớ tới kho thỏi vàng của chú nhỏ thì không tự chủ mà nhớ tới quan tài của cha cương thi.
Đột nhiên Tể Tể quay sang hỏi A Vong.
“Chú A Vong, chúng cháu còn phải đi mẫu giáo nữa thì sao mà debut được ạ?”
Quản gia La nghe xong thì bị dọa nhảy ngược, vội cất lời ngăn cản: “Cô chủ Tể Tể, cái này…”
A Vong vội vàng cướp lời: “Đây không phải vấn đề nha. Anh Hứa cùng với cậu ba đang tham gia một gameshow dẫn bé con, quay chụp vào thứ bảy chủ nhật. Cô chủ Tể Tể có muốn thử không?”
Tể Tể động tâm.
Tể Tể cũng muốn tự kiếm tiền.
Nhưng mà kiếm được bao nhiêu mới được?
Tể Tể chớp đôi mắt to tròn hỏi A Vong: “Chú A Vong ơi, nếu cháu tham gia gameshow này thì cháu sẽ kiếm được bao nhiêu tiền ạ?”
A Vong nghĩ tới ba mươi triệu fan của cô chủ Tể Tể ở trên mạng, hơn nữa lần này gameshow còn mời khách quý nên báo giá trên trời: “Chắc tầm bảy mươi triệu đó!”
Tể Tể héo hon trong nháy mắt: “Mới được có bảy mươi triệu thôi!”
A Vong: “Mới… bảy mươi triệu?”
Tể Tể héo úa gật đầu: “Đúng thế ạ! Chú nhỏ có tận nửa tấn vàng tương đương với rất nhiều tiền, nếu là một, hai tấn thì nghĩa là rất rất nhiều đó.”
Kế Nguyên Tu vội xoa đầu Tể Tể.
“Vàng của chú nhỏ có thể cho Tể Tể được mà.”
Tể Tể vội lắc đầu: “Không, không, không! Tể Tể cũng có tiền, Tể Tể muốn tự mình kiếm tiền, dùng tiền mà mình kiếm được mua đồ ăn ngon mua đồ uống ngon cho các cha, các ông, các bà, các bác các chú cùng với các anh. Á, còn có đưa chìa khóa cho các bạn nữa, Tể Tể cũng muốn đưa chìa khóa cho các bạn ạ!”
Kế Nguyên Tu: “…”
Cái này… vàng của cậu ấy hình như không giúp được Tể Tể rồi.