Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1217:

Thỏ Đen: “…”

Chồng lên nhau cái quần què!

Tưởng bọn nó là động vật trong đoàn xiếc chắc!

Ánh mắt Tể Tể sáng lên, nghiêm túc gật đầu.

“Đúng đó, Thỏ Đen, mày gọi Hổ Nhỏ và lão yêu quái tới đi, đứng chồng lên nhau rồi đẩy bổn Tể Tể và anh Tiểu Tương!”

Phổi Thỏ Đen muốn nổ tung luôn.

Tương Tư Hoành hối nói: “Nhanh lên một chút.”

Chân sau của Thỏ Đen đạp một cái, một mảnh vụn cỏ bay lên, đầu ngay lập tức đâm vào ngay bên cạnh vườn hoa.

Tức giận quá lớn, dùng sức quá mạnh, thế là đầu nó đâm thẳng vào trong đất bùn, trong miệng toàn là bùn.

Thỏ Đen tức giận tới suýt khóc.

Con mẹ nó, ngay cả đám bùn cũng ăn hiếp nó!

Tốt xấu gì nó cũng là yêu quái gần một ngàn năm rồi.

Thỏ Đen che miệng, đôi mắt thỏ thật to ngập nước.

Sau lưng không ngừng truyền tới tiếng thúc giục của nhóc cương thi.

“Thỏ Đen, nhanh lên chút đi.”

Thỏ Đen: “…”

Lúc trước rốt cuộc đầu óc nó nghĩ gì mà lại muốn đi đường ngang ngõ tắt để hại người.

Mặc dù không thành công, nhưng nếu khi đó nó không có ý đồ xấu thì bây giờ cũng không tới nông nỗi thế này.

Thỏ Đen hối hận rồi!

Đôi mắt Thỏ Đen đỏ lên, nó đi tìm các đồng nghiệp.

Một phút sau, Thỏ Đen, Hổ Nhỏ và lão yêu quái cùng tới.

Tương Tư Hoành vốn đang bận rộn đẩy bàn đu dây dừng lại, dùng sức bò lên trên bàn đu dây, ngồi bên cạnh Tể Tể rồi quay đầu nhìn về ba con yêu quái.

“Nhanh đẩy đi nào!”

Hổ Nhỏ và lão yêu quái cùng dù ánh mắt ai oán nhìn Thỏ Đen.

Thỏ Đen chỉ muốn đào hố chôn bản thân mà thôi!

Quả nhiên, trước mặt cô chủ không thể có ý đồ xấu xa, nhìn đi, ý xấu vừa lóe lên thì nhất định sẽ bị cô chủ đào hố chôn.

Bây giờ ngay cả đồng nghiệp của nó cũng bị chôn chung một hố!

Đầu của Hổ Nhỏ lớn nhất trong đám cho nên đứng ở dưới cùng, sau đó là Thỏ Đen có đầu lớn thứ hai, còn lại là lão yêu quái là con chuột bình thường.

Ba con yêu quái chồng lên nhau, hò dô hò dô đẩy bàn đu dây.

Hình ảnh này thật là…

Khi Kế Nguyên Tu mang đồ ăn đồ uống tới, nhìn thấy ba con yêu quái đứng chồng lên nhau cùng đẩy bàn đu dây, khóe miệng cậu ấy mím lại.

Cậu ấy đang tính bảo ba con yêu quái quay về thì quản gia La thở hồng hộc chạy tới.

“Cậu chủ Nguyên Tu, cậu chủ Nguyên Tu.”

Kế Nguyên Tu vội vàng xoay người, vô thức muốn che ba con yêu quái lại.

Tể Tể nhỏ giọng nói: “Thỏ Đen, bọn mày nhanh rút lui đi!”

Thỏ Đen, Hổ Nhỏ và lão yêu quái âm thầm cảm tạ trời đất, nhanh như chớp chui về phía bụi hoa.

Đột nhiên có người hét lên: “A a a! Bên kia có ba con thú nhỏ, nhanh nhanh chụp hình đi!”

“Xoạt xoạt xoạt xoạt!”

Thỏ Đen, Hổ Nhỏ và lão yêu quái đồng thời quay đầu lại, suýt nữa là bị ánh đèn máy ảnh làm cho mù mắt.

Bọn nó lắc đầu, nhanh chóng chui vào trong bụi hoa.

Tể Tể và Tương Tư Hoành: “…”

Hai đứa liếc mắt nhìn nhau, trong ánh mắt đều như đang hỏi đối phương: “Chắc là không bị phát hiện đâu nhỉ?”

Kế Nguyên Tu nhíu mày.

Quản gia La nôn nóng, nhanh chóng giải thích.

“Cậu chủ Nguyên Tu, đó là trợ lý A Vong của cậu ba.”

Kế Nguyên Tu vẫn nhíu mày, gương mặt vô cùng nghiêm túc.

“Trong trang viên, khi chưa được chủ trang viên cho phép thì không được phép chụp ảnh, bảo anh ta xóa ảnh đã chụp đi.”

Quản gia La không ngờ cậu chủ nhỏ nghiêm túc như thế, ông ấy ngẩn người một chút rồi nhanh chóng gật đầu: “Vâng, vâng, tôi làm ngay đây.”

Quản gia La nhanh chóng đi tới nói vài câu với A Vong.

Vẻ mặt A Vong rất tiếc nuối nhưng vẫn xóa ảnh.

Quản gia La thở phào, sao đó dẫn A Vong đi lại chỗ Kế Nguyên Tu.

“A Vong, đây là cậu tư, còn đây là cô chủ Tể Tể và cậu chủ Tiểu Tương.”

A Vong là một chàng trai tầm hai mươi tuổi, tính tình năng động hoạt bát.

Nhìn thấy ba đứa nhỏ, anh ấy lập tức mở to mắt, sau đó kêu lên “A a a a a!”

Tương Tư Hoành, Tể Tể và Kế Nguyên Tu: “…”

Ba đứa nhỏ không phải người đều ngây đơ hết cả.

Bọn họ vô thức tôi nhìn anh, anh nhìn tôi, ngó ngó xem thử bản thân và đối phương có phải đã để lộ bản thể rồi không!

****

Ai cũng bình thường, đều là hình thái của người bình thường mà nhỉ.

Thậm chí Tể Tể còn nhìn chằm chằm vào miệng cùng với mắt của Tương Tư Hoành xem xem cậu ấy có lộ răng cương thi không, xem mắt có phải màu nâu nhạt bình thường hay không.

Tại vì thực lực của Tương Tư Hoành đã tăng lên nên bây giờ cậu ấy không cần phải đeo lens để che màu mắt nữa rồi. Chỉ cần cậu muốn thì mắt có thể tự động thay đổi màu sắc.

Ba bạn nhỏ quay qua nhìn về phía A Vong đang gào to với ánh mắt u oán.

“Chú à, chú đang kêu cái gì vậy?”

A Vong đang gào thét: “...”

Quản gia La không hiểu chuyện gì, ngay sau đó đen hết cả mặt vào: “A Vong, cậu làm cho các cô chủ, cậu chủ sợ rồi kia kìa.”

A Vong phục hồi tinh thần thì vội xin lỗi.

“Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, tôi không hề cố ý… Chỉ là… Tôi có thể gặp được mọi người trong hiện thực làm cho tôi kích động quá. Thật sự đó! Tin tôi đi!”

Tể Tể, Tương Tư Hoành cùng với Kế Nguyên Tu: “…”

Quản gia La cũng không biết nên nói gì cho phải, nhưng sau đó lại không nhịn được mà ngẩng đầu, ra vẻ vô cùng tự hào: “A Vong, có phải cậu từng nhìn thấy các cô chủ, cậu chủ đây qua phòng phát sóng trực tiếp của cô Bàng - Bàng Lê Chi đúng không?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free