Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1216:
Trái lại, Tể Tể, Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu đều vô cùng ung dung.
Vừa lúc đến băng ghế dài, thấy bà cụ Hoắc thở hổn hển, Tể Tể dừng lại.
“Bà nội ơi, bà mệt rồi sao?”
Bà cụ Hoắc cười ha hả.
“Ừ, bà nội mệt rồi. Nguyên Tu, con là chú, con dẫn Tể Tể và Tiểu Tương đi vòng vòng chơi đi.”
Kế Nguyên Tu gật đầu: “Dạ.”
Đợi khi Kế Nguyên Tu đưa Tể Tể và Tương Tư Hoành đi xa, bà cụ Hoắc ngồi xuống băng ghế dài nghỉ ngơi và nhìn ngắm xung quanh.
Bỗng có một cậu trai trẻ trông rất điển trai, nhưng khuôn mặt u ám đột ngột xuất hiện trước mặt bà ấy.
Cửu Phượng vừa mới từ địa phủ trở về: “...”
Bà cụ Hoắc: “...”
[Cửu Phượng:...Tôi thật sự không muốn hù dọa người khác đâu! Mấy bạn thử đoán xem phản ứng của bà cụ Hoắc sẽ như thế nhé, he he he!]
****
Tể Tể đang cùng Kế Nguyên Tu và Tương Tư Hoành vui chơi chạy nhảy khắp nơi trong trang viên hình như nhận ra chuyện gì đó, cô bé nhanh chóng nhìn về hướng bà nội đang đứng.
Tể Tể phát hiện có âm khí xuất hiện, ánh mắt cô bé nhìn xuyên qua tầng tầng lớp lớp cành lá, cây cối, vách tường để nhìn thấy bà nội.
Khi nhìn thấy Cửu Phượng, Tể Tể nhướn hàng lông mày nhỏ lên.
Tương Tư Hoành đi lại gần cô bé.
“Tể Tể, em đang nhìn gì thế.”
Tể Tể không nhìn nữa, cười híp mắt, giọng nói ngọt ngào giải thích: “Cửu Phượng từ Địa phủ về, đang nói chuyện phiếm với bà nội.”
Tương Tư Hoành à lên một tiếng, cũng chẳng quan tâm lắm.
Dẫu gì bà nội cũng đã biết bọn họ không phải người, còn từng nhìn thấy cơ thể lành lạnh không có hơi thở của Tể Tể.
Cậu ấy nắm tay nhỏ của Tể Tể, giọng nói non nớt:
“Tể Tể, trong vườn hoa bên kia có bàn đu dây, chúng ta và chú nhỏ cùng tới đó ngồi bàn đu dây đi!”
Tể Tể nghĩ Cửu Phượng đánh không lại cô bé, đây còn là trang viên, cô bé cũng đang ở trong trang viên, giữa ban ngày ban mặt thế này, Cửu Phượng không dám làm chuyện gì hù dọa bà nội đâu, nếu không thì cô bé sẽ lại túm rớt chín cái đầu của nó.
Thế là cô bé hô vang đồng ý: “Vâng!”
Kế Nguyên Tu được mời đi cùng: “…”
Cậu ấy đã gần hai ngàn tuổi không có hứng thú gì với nhảy dây.
Nhưng so với Tể Tể và Tương Tư Hoành, một ba tuổi rưỡi và một bốn tuổi, cậu bé là người lớn duy nhất ở đây, thế nên không thể không đuổi theo.
Ba đứa nhỏ cùng tới chỗ bàn đu dây trong vườn hoa.
Bàn đu dây nằm ở giữa vườn hoa và hồ nhân tạo, bên trong còn có một cái đình bát giác bằng gỗ trăm phần trăm, trong đình được trang trí rất ấm áp, thậm chí còn được trải thảm màu hồng.
Trên thảm có bày một cái bàn nhỏ, trên bàn có một bộ tách ấm trà.
Tương Tư Hoành nhìn nhìn, quay đầu nhìn về phía nào đó của hoa viên rồi la to một tiếng: “Thỏ Đen!”
Không tới ba giây đồng hồ, Thỏ Đen cầm theo thùng nước nhanh chóng vọt từ trong hoa viên ra.
Nó nhìn cái thảm màu hồng thì không dám vào trong đình bác giác mà đứng ở bên ngoài đình.
“Cậu Tiểu Tương.”
Tương Tư Hoành với chất giọng con nít nói chuyện với nó: “Mày đi chuẩn bị ít đồ ăn đồ uống đi.”
Thỏ Đen: “…”
Bây giờ là ban ngày ban mặt!
Tương Tư Hoành thấy nó không trả lời, cậu ấy nhíu mày, khí thế quanh người đột nhiên thay đổi.
“Sao rồi, không tình nguyện?”
Cảm giác khủng bố bỗng nhiên đập vào mặt khiến lông toàn thân Thỏ Đen như muốn bùng nổ.
“Không có… Không có… Nhưng mà cậu Tiểu Tương, bây giờ là ban ngày!”
Tương Tư Hoành sửng sốt, lúc này cậu ấy mới hiểu được vì sao Thỏ Đen lại không nhận lời.
“Vậy…”
Kế Nguyên Tu thấy vậy nói: “Thỏ Đen, mày chăm sóc Tể Tể và Tiểu Tương một lúc, bổn tọa sẽ đi lấy đồ ăn đồ uống.”
Tương Tư Hoành cười hì hì: “Cảm ơn chú nhỏ.”
Tể Tể cũng nói lời cảm ơn: “Cảm ơn chú nhỏ.”
Thỏ Đen nhỏ như quả dưa đang xách theo thùng nước đứng trên mặt đất: “Hầy!!!”
Hầy!
Cuộc sống của thỏ thật gian khổ!
Bảo nó chăm sóc hai ông trời con này sao. Chỉ e nó không để ý một chút là hai ông trời con này sẽ muốn ăn món đầu thỏ tê cay.
Thỏ Đen muốn đi chăm hoa, bón phân, nhổ cỏ, diệt sâu…
Nhưng nó còn chưa kịp nói, Tương Tư Hoành đã kéo Tể Tể đi ra chỗ bàn đu dây.
Vốn là Tể Tể ngồi trên bàn đu dây, Tương Tư Hoành ở đằng sau đẩy.
Tể Tể thấy như vậy chỉ mình cô bé được chơi, anh Tiểu Tương không được chơi.
Thế là cô bé nhìn quanh một chút, vừ hay nhìn thấy Thỏ Đen đang đứng ngoài đình bát giác.
“Thỏ Đen, mày quay đây đẩy bàn đu dây đi.”
Thỏ Đen: “…”
Nó ngó ngó bản thân mình, cho dù nó đứng thẳng lên, hai chân trước nhấc lên khỏi mặt đất cũng không với tới được!
Khi Thỏ Đen còn đang buồn rầu, đôi mắt như hạt nhãn đảo loạn, bỗng nhiên sáng lên.
“Cô chủ, vóc dáng tôi nhỏ quá, không với tới bàn đu dây. Hay là cô chủ biến tôi to lên một chút đi?”
Tể Tể nhìn nó, so với con thỏ bình thường còn nhỏ hơn một chút.
Biến nó lớn hơn một chút sao?
Tể Tể nhíu mày.
“Vậy mày gọi Hổ Nhỏ tới đi.”
Tâm Thỏ Đen lạnh đi một nửa, nhưng nó vẫn chưa từng bỏ ý định, không ngừng cố gắng.
“Nhưng mà cô chủ, Hổ Nhỏ và tôi cũng không hơn kém nhau là bao, cũng không với tới.”
Tể Tể: “…”
Tương Tư Hoành: “Vậy gọi lão yêu quái đi, ba đứa đồng loạt đứng chồng lên nhau chắc chắn sẽ với tới.”