Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1215:
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân đều vô cùng cảm động.
Bà cụ Hoắc ngạc nhiên: “Nguyên Tu, con biết nấu ăn sao?”
Kế Nguyên Tu gật đầu.
“Biết ạ.”
Mười phút sau, các món ăn được bưng lên, ông cụ Hoắc, bà cụ Hoắc, Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân đều im lặng như tờ.
Ngược lại là hai bạn nhỏ Tể Tể và Tương Tư Hoành, nhìn đồ ăn bằng ánh mắt sáng lấp lánh.
“Wow! Con tôm này to quá, to hơn mặt của Tể Tể nữa.”
Tương Tư Hoành: “Con trai sông này bự hơn, thịt cũng nhiều nữa.”
Ông cụ Hoắc, bà cụ Hoắc, Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân đồng thời nhìn về phía Kế Nguyên Tu.
“Nguyên Tu, mấy nguyên liệu này con tìm ở đâu ra thế?”
Kế Nguyên Tu xấu hổ cười.
“Ở trong hồ phía đông trang viên.”
Tưởng họ lo không đủ ăn, Kế Nguyên Tu lập tức bổ sung.
“Nếu không đủ thì con đi bắt thêm.”
Ông cụ Hoắc, bà cụ Hoắc, Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân: “...”
Tể Tể đã nuốt huyết chú oán nên vẫn còn no. Nhưng bé vẫn vui vẻ ngồi xuống ăn cơm vì sợ ông bà nội, bác cả, chú ba sẽ lo lắng nếu mình không ăn.
Tương Tư Hoành cũng no không kém, ăn hay không ăn đều được.
Cơ mà Tể Tể ăn, đương nhiên cậu ấy cũng ăn rồi.
Tương Tư Hoành lập tức bóc vỏ tôm hùm, đút thịt tôm vào miệng của Tể Tể.
Tể Tể thấy vậy, nhanh chóng múc canh cho mọi người trong gia đình.
Ông cụ Hoắc, bà cụ Hoắc, Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân nhìn món canh trứng trước mặt, ngửi thấy một mùi tanh thoang thoảng.
Hoắc Trầm Vân nhìn về phía Kế Nguyên Tu: “Em trai à, đây là canh gì vậy?”
Kế Nguyên Tu nhìn Hoắc Trầm Vân với ánh mắt đầy mong đợi.
“Canh trứng đó anh, mà đây là lần đầu tiên em làm á, anh ba, anh mau nếm thử xem có ngon không.”
Tể Tể cũng mỉm cười thúc giục.
“Ông bà nội, bác cả, chú ba, mọi người uống lẹ đi, trông có vẻ ngon quá.”
Ông cụ Hoắc, bà cụ Hoắc, Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân: “...”
Mùi tanh này khiến dạ dày của họ quặn lên.
Lại nhìn bàn hải sản đầy ắp, ngoại trừ món canh trứng nóng hổi ra, các món còn lại ngoài cá hồi được cắt lát thì những món khác đều còn nguyên vỏ.
Hơn nữa để giữ hương vị nguyên bản của các nguyên liệu, cậu ấy chỉ sử dụng pháp thuật trụng chúng qua nước sôi, ngay cả nước xốt cũng không có.
Cái mùi tanh đó…
Ông cụ Hoắc, bà cụ Hoắc, Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân: “...”
Tể Tể và Tương Tư Hoàn ăn từng miếng một, trông rất vui vẻ.
“Tể Tể, thử con ốc bươu này đi, nhìn nó to đấy, chắc là nhiều thịt lắm.“
Tể Tể há miệng nuốt vào bụng.
Tiện tay đút một muỗng chứa đầy thịt cua mà Tương Tư Hoành đã bóc vào miệng của cậu ấy.
“Anh Tiểu Tương cũng ăn đi, thịt cua ngọt ngon lắm.
”
Ông cụ Hoắc, bà cụ Hoắc, Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân: “...”
Ông cụ Hoắc và bà cụ Hoắc đồng thời cất lời.
“Hồi sáng này ông bà ăn xong bữa sáng rồi mới tới đây, vì vậy vẫn còn no, Trầm Huy, Trầm Vân, hai con mau ăn đi.”
Dường như ông cụ Hoắc rất bất mãn chuyện hai đứa con trai lớn không biết nấu ăn nên nói thêm.
“Nguyên Tu vất vả lắm mới làm ra được mấy món này, hai con nhất định phải ăn, đừng phụ lòng em trai nghe chưa.”
Kế Nguyên Tu lại xấu hổ cười.
“Con không hề cực khổ, cũng không cần nấu, chỉ cần rửa sạch rồi trực tiếp ăn là được.”
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân: “...”
Em trai à, bọn anh là con người đấy, không có cái dạ dày sắt như Tể Tể và Tiểu Tương đâu!
Cơ mà ba bạn nhỏ lại rất nhiệt tình.
Tể Tể thúc giục họ uống canh.
“Bác cả, chú ba, canh phải uống lúc còn nóng mới ngon ạ.”
Tương Tư Hoành: “Cha, chú ba, con đã bóc rất nhiều ốc bươu và thịt trai sông, lươn và tôm cho hai người rồi nè... mau ăn thử đi ạ.”
Kế Nguyên Tu không lên tiếng, chỉ dùng đôi mắt to đen láy chứa đầy mong đợi nhìn họ.
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân: “...”
Đúng là tạo nghiệp mà!
Ngay lúc Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân chuẩn bị trốn đi Tiểu Tương, Tể Tể đã cầm mỗi tay một chiếc muỗng có canh trứng đưa đến bên miệng của hai người họ.
“Bác cả, chú ba, a~”
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân: “...”
Ông cụ Hoắc nhìn họ một cách vô cảm, còn bà cụ Hoắc thì cười ha hả.
Hai anh em Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân đồng thời nhắm mắt lại, há miệng uống muỗng canh trứng bốc ra tanh nồng nặc này!
Canh trứng vừa vào miệng, hai anh em cố chịu đựng khó chịu, cúi đầu ăn các món hải sản mà Tương Tư Hoành đưa tới.
Ăn thôi!
Không trốn được!
Nếu đã không trốn được, chi bằng chết sớm đầu thai sớm vậy!
Sau khi ăn xong, Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân buông đũa xuống, vội vã đứng dậy.
Một người chạy thẳng vào phòng ngủ, một người chạy thẳng vào phòng sách.
Bà cụ Hoắc thấy vậy, cười híp mắt nhìn về phía ba bạn nhỏ Tể Tể, Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu.
“Đi thôi, Nguyên Tu, Tiểu Tương, Tể Tể, chúng ta đi dạo nào!”
Ông cụ Hoắc nhấc chân định đi theo thì bà cụ Hoắc nhìn về phía ông ấy.
“Ông đi xem hai đứa nó đi!”
Ông cụ Hoắc: “...”
Tể Tể cực kỳ thắc mắc, đang tính hỏi hai đứa nào thì bà cụ Hoắc đã bế bé lên, rời khỏi phòng khách.
Ông cụ Hoắc xụ mặt đi lên lầu xem hai thằng con trai lớn không nấu cơm mà còn được ăn một bữa "thịnh soạn" kia!
Bà cụ Hoắc dẫn ba bạn nhỏ đi dạo trong trang viên rộng lớn, bà ấy mới đi một lúc thì đã mệt.