Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1220:

Hứa Liệt, A Vong và quản gia La nghe được câu “nắp quan tài” của Tương Tư Hoành thì đều cười ngặt nghẽo.

Trẻ con bốn tuổi nói chuyện ngây thơ và đáng yêu thế đó, chắc hẳn Tiểu Tương cũng không biết nắp quan tài là gì, chỉ nghe được ai nói nên học lỏm theo mà thôi.

Tể Tể vội lắc đầu, vẫn kiên trì như cũ: “Nhưng mà Tể Tể muốn tự kiếm tiền cho mọi người xài cơ.”

Hoắc Trầm Vân: “...”

Thì ra đây mới là lý do thật sự mà Tể Tể muốn tham gia chương trình giải trí đó ư.

Anh ấy lập tức nghẹn lời.

Tương Tư Hoành lập tức bổ sung: “Chú ba, nếu Tể Tể tham gia thì cháu cũng muốn tham gia, cháu cũng muốn kiếm tiền cho mọi người xài.”

Kế Nguyên Tu vừa định bắt chước theo thì lại bị Tể Tể và Tương Tư Hoành nhìn chằm chằm.

“Chú nhỏ, chú không cần tham gia đâu, chú nhỏ có nhiều tiền lắm rồi.”

Kế Nguyên Tu: “...”

Hứa Liệt nghe thấy Tương Tư Hoành nói cũng muốn tham gia thì mừng tới mức cười không thấy con mắt.

“Được chứ, bao nhiêu người muốn tham gia cũng được hết.”

Đâu có quy định nào bắt chỉ được dẫn theo một đứa đâu, cho nên một đứa, hai đứa hay ba đứa gì cũng không thành vấn đề.

Mặt Hoắc Trầm Vân đen như đáy nồi.

Nhìn Hứa Liệt đang cười ngoác miệng ở bên kia, anh ấy quyết định gọi thẳng cho anh hai của mình.

Hoắc Trầm Lệnh còn ở nước ngoài, lúc này ông đang ngủ say, nhưng mỗi người trong nhà đều được ông cài chuông điện thoại riêng, cho nên tiếng chuông vừa vang lên là ông đã nhanh chóng mở mắt ra, sau đó nghiêng đầu cầm chiếc điện thoại đang đặt trên tủ đầu giường lên.

“Có chuyện gì sao Trầm Vân?”

Không chờ Hoắc Trầm Vân kịp nói gì, Tể Tể nghe được giọng nói của cha nuôi thì vội hô to: “Cha ơi, Tể Tể nhớ cha.”

Tương Tư Hoành cũng thò qua: “Chào chú hai, cháu cũng nhớ chú ạ.”

Kế Nguyên Tu nghẹn đến mức đỏ cả mặt, mới đầu cậu ấy cũng tính tham gia vào cuộc chào hỏi này, nhưng mà... thật sự là quá xấu hổ, cậu ấy không tài nào nói ra lời.

Nghĩ lại thì, Tể Tể và Tiểu Tương rất muốn tham gia chương trình này, nhưng cậu ấy thì không đến mức đó.

Vậy thôi chắc cậu ấy cứ ở nhà cho rồi, khỏi tham gia làm gì.

Nghe được giọng nói của Tể Tể và Tiểu Tương, sự mệt mỏi của Hoắc Trầm Lệnh chợt hóa thành hư không.

Ông chậm rãi ngồi dậy, giọng nói dịu dàng khôn xiết.

“Cha cũng nhớ Tể Tể, chú hai cũng nhớ Tiểu Tương lắm.”

Thính lực của Tể Tể rất nhạy, cô bé lập tức nhận ra sự mệt mỏi ẩn trong giọng nói của cha nuôi, bởi vậy lập tức mềm giọng hỏi: “Cha ơi, có phải Tể Tể đã quấy rầy giấc ngủ của cha rồi không?”

Hoắc Trầm Lệnh kinh ngạc trước sự nhạy bén của Tể Tể, sau đó lập tức cười phủ nhận.

“Không có, cha dậy được một lúc rồi.

Hoắc Trầm Vân ngước mặt nhìn bầu trời trong xanh trên đỉnh đầu.

Giỏi cho một câu “dậy được một lúc rồi”!

Anh ỷ Tể Tể không biết cái gì gọi là lệch múi giờ cho nên mới dám nói nhăng nói cuội như vậy đúng không!

Tể Tể tin là thật, vì thế nghiêm túc hỏi cha nuôi: “Cha ơi, Tể Tể có thể tham gia chương trình giải trí giữa các thành viên trong gia đình với chú ba và anh Tiểu Tương không ạ?”

Hoắc Trầm Lệnh ở đầu dây bên kia lập tức hết cười nổi.

“Chương trình giải trí giữa các thành viên trong gia đình ư?”

Tể Tể gật đầu, nhưng nhớ tới cha nuôi không nhìn thấy, cô bé lại chuyển qua “ừ” một tiếng rõ to: “Vâng! Chú A Vong và chú Hứa nói là chú ba cũng tham gia nữa.”

Hoắc Trầm Vân sợ mình nằm không cũng trúng đạn, thế là vội gân cổ lên hét về phía điện thoại: “Anh hai, em còn chưa ký hợp đồng, không phải em nói cho Tể Tể đâu.”

Giọng nói của Hoắc Trầm Lệnh lạnh đi vài phần: “Ồ, vậy ai là người nói cho Tể Tể biết?”

Hoắc Trầm Vân dứt khoát đẩy tội cho người khác: “Là quản lý Hứa Liệt và trợ lý A Vong của em.”

Hoắc Trầm Lệnh cười khẩy: “Thì đều là người của em còn gì!!!”

Hoắc Trầm Vân: “...”

Tể Tể không quan tâm đến mấy thứ này, cũng không hiểu ý ngầm trong lời nói của cha nuôi, cô bé chỉ ngoan ngoãn hỏi tiếp: “Cha ơi, vậy Tể Tể và anh Tiểu Tương có được tham gia không ạ?”

Hoắc Trầm Lệnh nhíu mày, ông rũ mắt xuống, giọng nói lại trở nên dịu dàng: “Tể Tể, con có thể nói cho cha biết vì sao con lại muốn tham gia vào chương trình này không?”

Tể Tể lập tức giải thích: “Bởi vì Tể Tể muốn kiếm tiền mua đồ ăn đồ uống ngon, còn có các loại chìa khóa cho cha, ông nội, bà nội, bác cả, chú ba, chú nhỏ và cả các anh trai nữa!”

Sự lạnh lẽo trong mắt của Hoắc Trầm Lệnh lập tức biến mất, khóe miệng của ông không nhịn được hơi nhếch lên.

“Nhưng Tể Tể à, cha, ông nội, bà nội và mọi người đâu có thiếu những thứ đó đâu con.”

Lần này đến phiên Tể Tể đực mặt ra.

“Ơ?”

Hoắc Trầm Lệnh thấy có hy vọng nên bắt đầu giải thích: “Cha, ông nội, bà nội và mọi người đều có rất nhiều tiền, có thể mua vô vàn những món ăn ngon, thậm chí là các loại chìa khóa mà Tể Tể thích.”

Hứa Liệt, A Vong: “...”

Nhiều tiền quá!

Giàu có quá!

Đôi mắt to của Tể Tể tràn ngập hoang mang, nhưng nghe một hồi, ánh mắt của cô bé dần sáng trở lại.

“Nhưng mà cha ơi, Tể Tể muốn tự kiếm tiền mua cho mọi người mà, Tể Tể muốn sau này nếu cha và mọi người có muốn mua cái gì thì Tể Tể đều có thể mua được hết, cho dù mọi người muốn chìa khóa kiểu gì cũng không thành vấn đề. Không phải tiền cha cho, mà là tiền do Tể Tể tự kiếm được!”

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free