Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1206:

Minh Tể Tể mù rồi sao, không thấy bên ngoài trang viên của nhà họ Hoắc có bao nhiêu quỷ à?

Cửu Phượng: “Nhiều quá, chở kh…”

Tể Tể giơ nắm tay béo múp lên.

Cửu Phượng lập tức sửa miệng: “Chở có hơi chậm, chắc phải đi đi về về mấy chuyến lận.”

Tể Tể hớn hở cười nói: “Vậy thôi mày ráng chạy nhiều mấy chuyến đi, nãy giờ bổn Tể Tể luôn bổ sung sức mạnh hoàng quyền vào, cho nên tuy là quỷ nhưng chúng nó chẳng còn sức mạnh gì, sẽ không quậy phá đâu.”

Cửu Phượng: “...”

Biết thế lúc thằng chó Phong Đô kia về địa phủ thì nó cũng đi theo cho rồi!

Nhìn đi, giờ nó biến thành xe ôm rồi nè!

Con mẹ nó chứ...

Cửu Phượng cố gắng nén cảm xúc tức giận của mình xuống, nó sửa sang lại thân thể và phần đầu, chờ nghỉ ngơi một lúc xong thì không thể không bắt đầu làm việc.

Tể Tể mềm giọng nhắc nhở nó: “Cửu Phượng, phải chuyển xong toàn bộ quỷ trước khi trời sáng nha, nếu không nhiều quỷ đi lang thang như thế sẽ làm người thường sợ hãi đó.”

Cửu Phượng: “...”

A a a a!

Vì sao mình lại thông minh đoán trúng được thân phận thật sự của Minh Tể Tể làm gì cơ chứ!

Chắc sống không nổi nữa quá, trời ơi...

Cửu Phượng vốn còn tính nhây nhớt kéo dài thời gian bây giờ lại vô cùng lo lắng bắt đầu làm việc!

Nhìn mặt đất sạch sẽ không còn chút vết máu nào, Kế Nguyên Tu ho nhẹ một tiếng.

“Tiểu Tương, Tể Tể, đi về ngủ thôi, chờ trời sáng còn phải đi học đấy.”

Tể Tể: “...”

Tương Tư Hoành: “...”

Không thèm nhìn biểu cảm trên gương mặt của hai đứa nhóc nữa, Kế Nguyên Tu quay qua nói với ba con yêu quái và một con quỷ ở bên kia: “Bốn đứa tụi mày.”

Thỏ Đen, Hổ Nhỏ, lão yêu quái và quỷ nam trung niên ngoan ngoãn đáp: “Xin ngài cứ yên tâm, trước khi trời sáng chúng tôi sẽ xử lý trang viên sạch sẽ từ trong ra ngoài, bảo đảm đám người quản gia La sẽ không phát hiện ra được bất kỳ dấu vết nào.”

Kế Nguyên Tu vừa lòng gật đầu: “Đi làm việc đi.”

Ba con yêu quái và một con quỷ vội vàng đi tìm dụng cụ để xới đất.

Bởi vì con huyết chú oán kia đã phun ra vô số máu tươi, bởi vậy bọn nó chỉ có thể đào sâu xuống ba thước rồi lấp đất lại, có như thế thì quản gia La mới không phát hiện được.

Ba con yêu quái và một con quỷ đột nhiên vô cùng hâm mộ Cự Sâm Nhiêm - kẻ bị Minh Vương kêu tới Vịnh Lan Kỳ.

Đương nhiên, chúng nó không biết là giờ phút này Cự Sâm Nhiêm cũng đang vô cùng hâm mộ chúng nó.

Hai anh em Vương Anh Đông và Vương Anh Kỳ khiêng Lam Duyệt Khả - người đã sợ tới mức ngất xỉu - rời đi.

Kế Nguyên Tu thì dẫn cháu trai và cháu gái về phòng nghỉ ngơi.

Bởi vì đã cắn nuốt quá nhiều sức mạnh trăng máu cho nên Tương Tư Hoành hoàn toàn không ngủ được, bởi vậy cậu ấy quyết định ngồi xếp bằng tu luyện.

Tể Tể cũng không ngủ được.

Rầu quá mà!

Sao lại có nhiều quỷ nước ngoài như thế ở trong lãnh thổ của Hoa Quốc cơ chứ?

Tà thuật sư nước ngoài như Mick chắc chắn không chỉ có một người, nếu mỗi một tà thuật sư nước ngoài đều dẫn quỷ nhập cảnh thì chắc Hoa Quốc sẽ biến thành đất nước của quỷ mất!

Không được!

Phải tìm cha Minh Vương hỏi thử thôi.

Cô bé kéo dài thần thức đến dạo một vòng quanh căn âm trạch ở sau núi, đáng tiếc lại không thấy cha Minh Vương.

Tể Tể nhíu cặp mày bé xinh, mím môi nằm trên giường sau đó dùng linh hồn bay thẳng về địa phủ.

Mới vừa bước vào cổng lớn của địa phủ, quả nhiên cô bé đã nhận ra hơi thở của cha Minh Vương.

“Cha ơi!”

Tể Tể non nớt kêu một tiếng, sau đó xông thẳng về phía điện Minh Vương.

Bên trong điện Minh Vương có hai phe phái đang đối chọi gay gắt.

Minh Vương ngồi trên vị trí cao nhất, hai mí mắt của ông ấy rũ xuống tựa như đang ngủ.

Diêm Quân của mười điện đang cãi nhau chí chóe với mười mấy con quỷ quan địa phủ của nước T.

Diêm Quân Nhất Điện: “Cái gì, các người nói Hoa Quốc chúng tôi cố ý giữ mấy con quỷ của nước T các người lại ấy hả? Nực cười! Binh lính cõi âm ở địa phủ Hoa Quốc chúng tôi ít nhất cũng phải tính hàng triệu, giữ mấy con quỷ bé như hạt mè của nước T các người lại làm gì? Để đánh chơi chắc? Các người nghĩ đi, chỉ có mấy con quỷ le que như thế có đủ cho binh lính cõi âm của chúng tôi đánh hay không?”

Diêm Quân Nhị Điện: “Đúng vậy! Đối với mỗi một người nước ngoài tử vong trong lãnh thổ Hoa Quốc, cục quản lý xuất nhập cảnh của chúng tôi đều sẽ ra mặt liên hệ với cục quản lý xuất nhập cảnh của nước đó, các thông tin như tên quỷ, ngày giờ chết, nguyên nhân chết,...”

Diêm Quân Tam Điện dứt khoát vứt một quyển sổ ghi chép ra: “Đều có ghi trong này này!”

Diêm Quân của bảy điện còn lại cũng mỉm cười, ánh mắt cực kỳ lạnh lẽo.

Mười lăm con quỷ quan nước T vẫn tức giận kì kèo.

“Ai biết bản ghi chép của mấy người là thật hay giả!”

“Phải đó! Đừng tưởng rằng nơi này là địa phủ của Hoa Quốc thì các người có thể ỷ thế hiếp người nhé! Tưởng địa phủ nước T của chúng tôi chỉ ăn mà không làm à?”

“Đúng thế!”

“%&...”

“¥#...%&”

...

Lúc Tể Tể tới vừa hay nghe được có quỷ quan địa phủ nước T không rành tiếng Hoa Quốc cho nên bô bô một tràng tiếng nước T, cũng nhờ đó mà cô bé lập tức hiểu ngay những người này tới đây để làm gì.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free