Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1205:
Vương Anh Đông: “Đi, chúng ta qua đó xem thử.”
Vương Anh Kỳ gật đầu, nhanh chóng chạy qua.
Tể Tể đã bắt đầu tập hợp mười con quỷ nước ngoài lại.
Lúc Vương Anh Đông và Vương Anh Kỳ tới thì đúng lúc thấy Tể Tể đang tập hợp mấy con quỷ lại.
Mà Thỏ Đen và Hổ Nhỏ và quỷ nam trung niên thì đang đau khổ dọn dẹp đống thịt nát be bét tởm không thể nào chịu được.
Quỷ nam trung niên vừa dọn vừa thở dài.
“Ôi! Trông còn thảm hơn lúc tôi chết nữa, ít nhiều gì thì tôi cũng còn có một nửa là nguyên vẹn.”
Vương Anh Đông và Vương Anh Kỳ: “…”
Mặt hai anh em họ lập tức trắng bệch, có điều khi nhìn thấy Lam Duyệt Khả ngã nằm ở dưới đất thì đều cùng híp mắt lại.
Vương Anh Kỳ thì bị dọa sợ lập tức trốn vào sau lưng Vương Anh Đông, còn trong mắt Vương Anh Đông thì tràn đầy sự căm hận.
Như vậy thì tiếng động tối giờ là do Lam Duyệt Khả làm?
Vương Anh Đông nhanh chóng nhìn bốn phía xung quanh, nhưng không thấy được Vương Bác Minh ở đâu.
Chẳng lẽ Lam Duyệt Khả dám tới trang viên của nhà họ Hoắc một mình sao?
Không thể nào.
Vương Anh Đông nhanh chóng nhìn kỹ xung quanh một lần nữa.
Mà lần này thì vừa đúng lúc chạm vào ánh mắt của Tể Tể đang bận vo tròn mấy con quỷ nước ngoài lại.
Mười con quỷ nước ngoài bị Tể Tể kéo lại vo tròn thành một cục còn nhỏ hơn cả bàn tay cô bé, bây giờ đang bị cô bé vo tròn ở trong tay.
Tể Tể: "..."
Vương Anh Đông: "..."
Tròng mắt của Tương Tư Hoành vẫn còn giữ màu đỏ tươi chưa kịp thu hồi, lúc này cậu ấy cũng đang nhìn về phía Vương Anh Đông.
Vương Anh Đông nhanh chóng giải thích: “Bọn chú nghe được có tiếng gì đó ở đây, sợ có chuyện gì xảy ra nên chạy qua đây xem thử. Bọn chú không có cố ý.”
Vương Anh Kỳ nghe thế thì lập tức gật đầu lia lịa.
“Đúng vậy, Tể Tể, Tiểu Tương, bọn chú định tới đây giúp thật đó.”
Anh trai đã nói mạng sống của bọn họ giờ đều là của nhà họ Hoắc.
Chỉ cần người nhà họ Hoắc cần thì dù có phải trả giá bằng tính mạng, bọn họ cũng sẽ không do dự.
Nhưng Vương Anh Kỳ nhìn thấy ba con yêu quái cùng với một con quỷ còn chưa kịp rời đi, cùng với cục tròn trong tay Tể Tể thì…
Vương Anh Kỳ: “Tể Tể, cháu đang cầm hình nộm hả?”
Tể Tể mím môi, thấy Vương Anh Đông rất bình thường, Vương Anh Kỳ cũng không hề tỏ ra sợ hãi nên lắc đầu.
“Không phải! Đây là quỷ thật á chú Anh Kỳ.”
Đôi mắt Vương Anh Kỳ trợn trừng lớn ra.
Tể Tể nhanh chóng giải thích.
“Chỉ là mấy con quỷ bình thường, rất rất bình thường, không hại người được đâu.”
Kế Nguyên Tu nhìn về bọn họ: “Hai người các anh thấy được cái gì?”
Vương Anh Kỳ há hốc mồm, còn chưa kịp nói thì Vương Anh Đông đã nói.
“Chúng tôi đều thấy được, nhưng mà chúng tôi sẽ không nói cho bất kì ai biết cả, nếu không thì chúng tôi sẽ chết không nhắm mắt, sau khi chết sẽ bị đày xuống tầng mười tám địa ngục.”
Tể Tể nhìn bọn họ một chút rồi bật cười.
“Không sao đâu, chú Anh Đông và chú Anh Kỳ đều là người tốt, sau khi chết hai chú sẽ không bị đày xuống mười tám tầng địa ngục đâu.”
Trên mặt Vương Anh Đông không có vẻ gì nhưng trong lòng thì lại giật mình.
Rốt cuộc thì Tể Tể là ai?
Không, không được, không được.
Không cần phải biết.
Chỉ cần xem bọn họ là những đứa trẻ bình thường là được, dù sao thì bây giờ là thời đại mới mà.
“Cảm ơn Tể Tể đã thông báo.”
Tể Tể cười hì hì: “Không có gì, không có gì. Dù sao đây cũng không phải là bí mật gì cả.”
Nếu như đều biết thì Tể Tể cũng tiếp tục vo tròn con quỷ nước ngoài cuối cùng.
Sau đó Tể Tể nhìn Vương Anh Đông hỏi: “Chú Anh Đông, chú có muốn dẫn cái cô xấu xa này đi không?”
Vương Anh Đông đang suy nghĩ phải lựa lời như thế nào với người nhà họ Hoắc về chuyện này.
Dù sao thì hai người họ hận Vương Bác Minh và Lam Duyệt Khả tới tận xương tủy.
Nghe Tể Tể hỏi, tim Vương Anh Đông đập mạnh một cái, mắt bắt đầu đỏ lên và ướt át.
“Cảm ơn Tể Tể.”
Vương Anh Kỳ cũng vội vàng nói: “Cảm ơn Tể Tể.”
Tể Tể vui vẻ, cô bé cười tươi như hoa, đôi mắt cong lại như vầng trăng khuyết.
“Không có gì, làm chuyện xấu thì phải trả nghiệp thôi.”
Nhưng mà mấy con quỷ nước ngoài ở ngoài tường rào thì phải xử lý thế nào bây giờ ta.
Không được ăn làm cho Tể Tể có chút khó chịu.
À đúng rồi.
Còn có Cửu Phượng mà!
****
Cửu Phượng vừa mới thu bản thể lại xong thì đột nhiên quay qua nhìn về phía Minh Tể Tể.
Rõ ràng cả hai cách nhau rất xa, thậm chí nó còn đang đứng đằng sau ngôi âm trạch Tiểu Tam, thế mà tầm mắt của cả hai lại vẫn có thể chạm vào nhau.
Lông trên người Cửu Phượng lập tức dựng đứng hết cả lên.
Tể Tể nhe răng cười với nó: “Cửu Phượng ơi!”
Cửu Phượng: “...”
Không biết, không nghe, không thấy!
Chín cái đầu của nó đã nát bấy rồi đây nè, còn chưa kịp gắn lại nữa đó!
Tể Tể lại hô thêm một tiếng: “Cửu Phượng!”
Cửu Phượng nghiến răng ken két hỏi: “Công chúa nhỏ, ngài có chuyện gì muốn sai bảo tôi sao?”
Tể Tể cười rộ lên, tiếp tục dùng thần thức giao lưu với nó: “Cửu Phượng, mày là xe quỷ, ngoài trang viên đang có rất nhiều quỷ nước ngoài, phiền mày chở chúng nó đến địa phủ giúp bổn Tể Tể.”
Cửu Phượng: “...”
Nó đúng là xe quỷ thật, nhưng nó chỉ có một người thôi!