Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1204:
Lam Duyệt Khả kinh ngạc thét chói tai: “Á á á á!”
Đầu lâu máu biến trở về lại thành màu trắng, huyết chú oán cũng biến thành chú oán màu trắng.
Không, còn hơn thế nữa.
Đầu lâu mất đi tất cả sức mạnh thì nó cũng chỉ là một cái đầu lâu bình thường không có gì đặc biệt cả.
Bởi vì nó đã nuốt rất nhiều mạng sống, cộng thêm sức mạnh vô địch của bậc quân vương, cho nên mới bị bắn ngược lại nghiêm trọng nhất.
Nếu là đầu lâu khác thì nó sẽ rất cứng, có thể sờ bóp được.
Nhưng đầu lâu máu thì lại rất dễ vỡ.
Lệ khí xung quanh người Tương Tư Hoành thổi một hơi, đầu lâu máu yếu ớt nát vụn thành cát bụi, tro tàn bay theo gió mà biến mất.
Biến mất hoàn toàn không chừa lại một chút gì.
Hơn mười con quỷ nước ngoài: “…”
Mẹ ơi, sao mà mạnh dữ vậy?
Chẳng lẽ kết quả cuối cùng của chúng nó cũng sẽ biến thành cát bụi rồi tan biến theo làn gió như vậy luôn sao?
Hơn mười con quỷ nước ngoài sợ tới mức run cầm cập.
Tể Tể còn chưa kịp nghĩ ra phải xử lý mấy con quỷ nước ngoài này như thế nào thì đã nghe giọng của chú ba nhà mình.
“Tể Tể, cháu đừng che chắn nữa, làm gì có cảnh kinh dị khủng bố nào mà bác cả và chú ba của cháu chưa xem qua cơ chứ?”
Tể Tể nghiêng cái đầu nhỏ qua một bên, mấy sợi tóc trên đỉnh đầu bị gió cuốn lên, đung đưa một cách tinh nghịch.
“Chú ba, chú có chắc là chú muốn xem không?”
Hoắc Trầm Vân đương nhiên rất muốn xem rồi.
Anh ấy cảm thấy anh ấy có thể chịu đựng được.
Tất nhiên chủ yếu là vì anh ấy không biết được lúc nãy Lam Duyệt Khả đã dùng điện thoại chụp được cái gì, không biết Tể Tể có thể xóa được mấy tấm ảnh đó không nhỉ, anh ấy và anh cả có lo lắng thì cũng không biết phải làm sao bây giờ.
“Tất nhiên là phải nhìn rồi. Tể Tể, chú ba và bác cả của cháu là người lớn mà, mấy chuyện này cứ để cho người lớn bọn chú làm.”
Mặc dù bọn họ không đánh đấm gì được nhưng mà mấy việc dọn dẹp thì bọn họ có thể làm được.
Chứ chẳng lẽ để một đứa nhóc ba tuổi như Tể Tể phải làm mấy chuyện này hay sao chứ?
Thế thì người lớn bọn họ làm cái gì cơ chứ?
Tể Tể nhìn cái đống máu thịt nát bét nhão nhoẹt, lại nhắc nhở một lần cuối cùng.
“Nhưng mà… Bác cả, chú ba ơi, nó… ghê lắm á.”
Lúc cô bé hấp thụ âm khí sẽ không đánh quỷ thành ra như vậy bao giờ, như thể sẽ ảnh hưởng tới sự ngon miệng của cô bé.
Tương Tư Hoành: “…”
À thì…
Lúc nãy có chút hưng phấn quá cho nên mới đánh hơi ác tí, kết quả thì đúng là có hơi chút… ghê ghê.
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân cùng đồng thanh nói: “Tể Tể, cháu cứ yên tâm, có gì mà chúng ta chưa thấy qua cơ chứ.
”
Tể Tể nghĩ một chút thì thấy họ nói cũng đúng.
“Thế thì được ạ.”
Bàn tay nhỏ bé vung lên một cái, Tể Tể thu lại tấm chắn trước mặt Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân.
Bọn họ đứng không xa lắm, cộng thêm việc bây giờ âm khí đã tan hết rồi cho nên tầm nhìn vô cùng rõ.
Lại có thêm ánh sáng từ đèn ở trang viên cho nên Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân có thể nhìn thấy rõ đống máu thịt nát be bét ở trên mặt đất.
Đặc biệt là trong đầu lâu còn có một đống bầy nhầy màu trắng.
Hình như đó là…
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân: “…”
Hai anh em họ lập tức nghĩ ngay tới món tàu hủ thịt băm.
Có điều chắc từ giờ bọn họ không thể nhìn món tàu hủ thịt băm này một cách bình thường được nữa rồi.
Tể Tể thấy bọn họ nhìn đống thịt nát be bét không hề chớp mắt thì tưởng là bọn họ nhìn không rõ nên mới phải nhìn lâu như vậy, cho nên bập bẹ hỏi bọn họ.
“Bác cả, chú ba, có cần tới gần nữa không ạ? Hay là để Tể Tể kéo đống đó tới gần nhé?”
Tương Tư Hoành nghĩ tới đây là do cậu ấy làm, Tể Tể không thích nên lập tức xung phong.
“Để anh làm cho.”
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân còn chưa kịp bảo: “Không cần đâu.” Thì cái đống máu thịt nát bét kia đột nhiên dựng đứng dậy.
Sau đó dùng một tốc độ nhanh tới mức chóng mặt chạy tới ngay trước mắt bọn họ.
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân: “…”
Đệt mẹ!
Hoắc Trầm Huy: Giỏi lắm con trai.
Hoắc Trầm Vân: Giỏi lắm cháu trai.
Hai anh em lập tức nhắm mắt lại, dạ dày họ bắt đầu sôi trào.
Tương Tư Hoành lại còn dùng giọng nói non nớt hỏi bọn họ: “Cha, chú ba, hai người đã thấy rõ chưa ạ?”
Tương Tư Hoành còn sợ hai người họ thấy không rõ, dù sao thì bây giờ đang ở ngoài trời vào ban đêm, bóng đêm cũng có hơi mờ, nên cậu ấy còn đứng ra giảng giải.
“Cha, chú ba, hai người xem nè, đây là đầu, đây là cổ, còn đây là…”
Tương Tư Hoành vừa mới chỉ một chỗ vừa nói, Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân chỉ cảm thấy linh hồn bọn họ muốn bay đi rồi.
Hoắc Trầm Huy: “Cha đi vệ sinh một tí…”
Câu nói vừa dứt thì ông ấy đã cách xa nơi này ba bước chân.
Hoắc Trầm Vân lập tức đi theo sau: “Chú hơi khát, chú đi uống nước tí.”
Hai anh em họ chạy về phòng khách nhanh như một cơn gió.
Hai người nhìn nhau rồi cùng bịt miệng lại xông về phía phòng vệ sinh.
Tiếng động kỳ quái vào ban đêm làm hai anh em Vương Anh Đông và Vương Anh Kỳ vừa mới đi ra từ trong biệt thự chú ý tới, lại thấy Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân vội vã chạy về phía biệt thự, cả hai tưởng đã có chuyện gì lớn xảy ra, hai người lập tức biến sắc mặt.