Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1203:

Hơn nữa cô bé còn giúp người nhà họ Hoắc bọn họ mở mang tầm mắt, trải nghiệm những việc mà trước giờ thậm chí còn không dám nghĩ tới.

“Tể Tể, cháu cảm thấy sao rồi?”

Tể Tể xoa xoa cái bụng nhỏ tròn vo của mình, nhoẻn miệng cười làm lộ ra mấy cái răng sữa.

“No lắm ạ!”

Không đợi Hoắc Trầm Vân kịp hỏi thêm, Tể Tể đã mềm giọng bổ sung.

“Nếu không phải mấy con quỷ bên ngoài đều là quỷ nước ngoài thì Tể Tể đã ăn sạch bọn nó rồi!”

Hoắc Trầm Vân theo bản năng hỏi: “Cháu còn ăn nổi hả?”

Tể Tể kiêu ngạo lúc lắc thân thể tròn quay của mình.

“Đương nhiên là còn rồi! Cháu có thể ăn sạch đám quỷ bên ngoài luôn đó!”

Hoắc Trầm Vân: “...”

Nghĩ đến mấy chục ngàn con oán linh nước ngoài mình vừa thấy ban nãy, lại nhìn Tể Tể đang ưỡn cái bụng tròn ủm của mình, khóe miệng của Hoắc Trầm Vân không khỏi run rẩy.

Thân thể của cô bé chỉ có bấy nhiêu thôi, sao cái bụng nhỏ kia lại chứa được nhiều dữ vậy?

Trong lúc Hoắc Trầm Vân cảm thấy vô cùng chấn động, Tể Tể đã cất giọng non nớt hỏi Hoắc Trầm Huy: “Bác cả ơi, bọn quỷ đó đang nói gì với thứ xấu xí màu đỏ kia vậy ạ?”

Hình như đầu lâu máu nghe được lời cô bé nói, nó dùng đôi mắt long sòng sọc nhìn về phía bên này, cái miệng đang trào máu không ngừng lảm nhảm gì đó.

Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân theo bản năng đứng chắn trước mặt để che cho Tể Tể, chỉ có Kế Nguyên Tu là không nhúc nhích.

Bởi vì cậu ấy biết đầu lâu máu đã như nỏ mạnh hết đà.

Về phần Tể Tể…

Ngay cả Kế Nguyên Tu cũng không khỏi tán thán trước sức mạnh khiến người khác cực kỳ hâm mộ đó của cô bé!

Tể Tể dùng sức chui ra từ khe hở giữa hai người Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân, sau đó ngửa cái đầu nhỏ hỏi Hoắc Trầm Huy: “Bác cả ơi, thứ xấu xí kia đang nói gì vậy ạ? Có phải nó đang mắng Tể Tể không?”

Hoắc Trầm Huy dùng ánh mắt tức giận nhìn về phía đầu lâu máu.

Ỷ vào việc Tể Tể nghe không hiểu, cho dù đang bị các yêu quái và bọn quỷ đánh hội đồng thì đầu lâu máu vẫn không ngừng rủa xả bằng những từ ngữ tục tĩu nhất.

Thậm chí trong đôi mắt thấm đẫm máu tươi của nó còn lộ ra vẻ tự hào nữa chứ!

Tể Tể ngứa tay kinh khủng!

Hoắc Trầm Huy đột nhiên hô to về phía đám bọn Thỏ Đen.

“Thỏ Đen, Hổ Nhỏ, lão yêu quái, thằng năm, đánh nó gần chết cho tôi nhé!”

Thỏ Đen, Hổ Nhỏ, lão yêu quái và thằng năm: “...”

Tụi tôi đã cố hết sức rồi đó!

Nhưng không sao, vẫn có thể cố thêm một chút nữa.

Ba con yêu quái hợp lực, bắt đầu ngưng tụ sức mạnh ra bên ngoài thân thể như lời Tể Tể nói, sau đó đổ dồn nó về phía quỷ nam trung niên.

Quỷ nam trung niên vừa sợ lại vừa hưng phấn, cuối cùng sự hưng phấn đã át qua tất cả, bắt đầu dựa vào sức mạnh của ba con yêu quái nhào thẳng về phía của đầu lâu máu.

Những con quỷ nước ngoài khác thấy thế thì không khỏi buồn bực lầm bầm.

“...R#”

“&*&&*¥...”

Phiên dịch ra đại khái là: Đều là quỷ như nhau, sao nó vẫn còn giữ được sức mạnh của mình hay vậy?

Yêu quái thì không nói, bởi vì chúng nó không phải đồng loại, nhưng một đồng loại quỷ khác lại có sức mạnh mà bọn nó thì không có, cho nên bọn nó không thể “rỉa bớt” huyết chú oán được, mấy người nói xem có tức hay không?

Bởi vì quá tức, bảy tám con quỷ nước ngoài bỗng nhiên nhìn về phía Mick - kẻ đã bị đánh tới mức bầm dập te tua, sau đó…

Nhào lên đánh tiếp!

Mick: “&*&*¥#!!!!”

“*&¥@...*&”

Mick không ngừng mắng chửi và uy hiếp, nhưng không có cái nào có tác dụng cả, thế là ông ta nhân cơ hội quay qua cầu cứu với đám người Hoắc Trầm Huy: “Cứu... Cứu tôi! Nếu tôi mà chết thì... thì không một ai trong số các người... thoát… thoát được đâu!”

Tương Tư Hoành vừa được tăng sức mạnh nhảy xuống từ giữa không trung, màu máu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là màu trắng ngà sáng tỏ như ban đầu.

Theo sự xuất hiện của cậu ấy, những kẻ không phải con người ở đây lập tức nín thinh, hai anh em Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân đột nhiên cảm thấy có một hơi thở khủng bố ập vào mặt.

Cũng may đối phương là Tương Tư Hoành, tuy sau lưng đã ướt đẫm nhưng trên mặt hai anh em vẫn bình thản như cũ.

Giọng nói của Tương Tư Hoành chưa từng lạnh lùng và tanh máu như vậy bao giờ: “Đã chết đến nơi mà còn dám uy hiếp chúng tôi à! Vậy tôi sẽ cho nhà ông chết đến mức không thể chết hơn!”

Vừa dứt lời, Tương Tư Hoành đã hóa thành một tia chớp lao thẳng về phía Mick.

Tể Tể nhìn, theo bản năng giơ tay vẽ một tấm chắn che tầm mắt của Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân đi.

Ngay khoảnh khắc Tương Tư Hoành tới gần Mick, cô bé dùng ngón tay túm lấy linh hồn của Mick sau đó vo tròn nó và bỏ vào trong túi quần.

Làm xong những chuyện này, Tể Tể vừa hay nhìn tới Lam Duyệt Khả - người không biết đã tới đây từ lúc nào - hiện giờ đang cầm điện thoại chụp ảnh.

Tể Tể chớp chớp đôi mắt to, giơ tay phất nhẹ về phía khoảng không giữa Lam Duyệt Khả và anh Tiểu Tương.

Lam Duyệt Khả giật mình hô lên một tiếng, bà ta bị Tể Tể đứng từ xa lôi tới một vị trí cách Tương Tư Hoành chừng ba mét.

Sau đó, dưới đầu ngón tay bén ngót như lưỡi dao của Tương Tư Hoành, thân thể của Mick đã biến thành một vũng máu thịt nhầy nhụa!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free