Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1207:

“Các người tới tìm mấy con quỷ nước T của các người à?”

Mười lăm con quỷ quan nước T đồng thời quay đầu nhìn về phía người tới.

Ái chà chà!

Đó là một nhóc quỷ chừng ba bốn tuổi, dáng người mũm mĩm nhìn rất đáng yêu, nhưng vì thấy cô bé nói tiếng Hoa Quốc cho nên mười lăm con quỷ quan nước T lập tức đoán được Tể Tể là quỷ bản xứ ở Hoa Quốc, bởi vậy cả đám vô cùng phẫn nộ.

Phó lãnh đạo trong đám đó cười lạnh ra tiếng: “Thật không ngờ việc quản lý địa phủ của Hoa Quốc lại lơi lỏng như thế, thậm chí một con quỷ con cũng có thể chạy vào nơi nghị sự trong điện Minh Vương tỉnh bơ như vậy!”

Một con quỷ trợ thủ khác không hề nhiều lời, lập tức vung tay lên.

Một con quỷ quan khác vốn cũng tính ra tay, đáng tiếc không nhanh bằng cho nên đã thu tay lại.

Có điều tiếng hét thảm mà bọn nó chờ mong lại không hề xuất hiện, con nhóc quỷ kia vẫn đứng yên tại chỗ, thậm chí còn đang nhíu mày bất mãn nhìn chằm chằm nó.

Minh Vương ngồi yên trên chỗ ngồi nãy giờ đột nhiên mở bừng mắt, ánh mắt của ông ấy lạnh như băng, tà áo không gió tự bay lên, sát khí khủng bố ập về phía con quỷ nước T vừa ra tay.

Diêm Quân của mười điện đã có chuẩn bị từ lâu, bởi vậy đồng thời lui về phía sau.

Không ai trong mười lăm con quỷ quan nước T ngờ đến chuyện Minh Vương - người không nói gì nãy giờ - lại đột nhiên ra tay như vậy.

Sát khí dữ tợn xông thẳng về phía bọn họ, theo sau đó là một tiếng kêu to vô cùng thảm thiết.

Lúc nhìn lại, chỉ thấy con quỷ trợ thủ vừa ra tay ban nãy đã hóa thành một làn khói đen dần tan biến trong điện Minh Vương.

Mười bốn con quỷ quan nước T còn lại: “...”

Con quỷ quan cầm đầu vừa sợ vừa giận: “Phong Đô Đại Đế, ngài muốn tuyên chiến với địa phủ nước T của chúng tôi sao?”

Minh Vương dùng ánh mắt âm u nhìn về phía đối phương: “Không hề!”

Con quỷ quan cầm đầu của nước T giận dữ quát: “Vậy tại sao ngài lại ra tay giết hại quỷ sai trong đoàn của chúng tôi?”

Minh Vương cười lạnh một tiếng, giọng nói đầy lệ khí rét buốt vang lên khắp bốn phương tám hướng trong điện Minh Vương: “Là người của các người ra tay trước kia mà, rõ ràng là cấp dưới mà lại dám vô lễ với bề trên của mình, âm mưu làm hại trữ quân địa phủ của Hoa Quốc chúng tôi!”

Diêm Quân của mười điện gật đầu: “Đúng thế!”

Con quỷ quan cầm đầu của nước T không khỏi kinh ngạc hỏi lại: “Hả? Trữ quân địa phủ của Hoa Quốc ư?”

Diêm Quân của mười điện cạn lời, đồng loạt nhìn về phía công chúa nhỏ nhà mình.

Tể Tể kiêu ngạo ưỡn bộ ngực nhỏ, giọng nói tuy non nớt mềm mại nhưng lại ẩn chứa vô vàn sát khí: “Bổn Tể Tể đây là con gái của Phong Đô Đại Đế của Hoa Quốc, là trữ quân địa phủ của Hoa Quốc đó!”

Mười bốn con quỷ quan nước T: “...”

Lại một tiếng hét thảm khác vang lên, Minh Vương vừa nhấc tay, con quỷ quan ban nãy tính ra tay đánh Tể Tể nhưng không kịp cũng đã hóa thành sương đen biến mất.

Minh Vương dựa người ra phía sau, nửa híp mắt nhìn về phía mười ba con quỷ quan nước T còn lại.

“Còn có ai dám vô lễ với trữ quân địa phủ của Hoa Quốc nữa hay không!”

Mười ba con quỷ quan nước T cảm thấy cả người lạnh căm căm, đứa nào đứa nấy đều hoảng sợ gần chết!

****

Tể Tể liếc nhìn đám quỷ nước T đang lộ vẻ mặt đầy kinh hãi, cô bé kiêu ngạo lắc lư cái đầu nhỏ rồi vui sướng chạy về phía Minh Vương.

Cô bé chạy hì hục vài bước rồi lao vào vòng tay của Minh Vương, khen Minh Vương bằng giọng nói ngây ngô.

“Cha ngầu quá! Tể Tể yêu cha ~ mua!”

Minh Vương vào một giây trước còn nhìn địa phủ bằng nửa con mắt và coi thường mọi thứ, nhưng vào giây tiếp theo thì ông ấy lại mỉm cười một cách cưng chiều.

“Tể Tể đã về rồi.”

Tể Tể nép mình trong vòng tay của cha Minh Vương, thân mật cạ vào người ông ấy.

“Cha ơi, Tể Tể có chuyện này muốn nhờ cha.”

Minh Vương ôm lấy đứa con gái mũm mĩm, nắm lấy bàn tay nhỏ bé tròn trịa của cô bé, vô cùng yêu thương cô bé.

“Tể Tể nói đi, chỉ cần là điều cha làm được thì cha sẽ làm ngay!”

Tể Tể đột nhiên nghiêng đầu nhìn mười ba con quỷ nước T còn lại ở trung tâm đại điện.

Mười ba con quỷ quan nước T đồng thời lạnh sống lưng, ánh mắt vô thức tránh né, không dám nhìn thẳng Tể Tể.

Con quỷ quan cầm đầu nước T hít sâu một hơi, cố gắng đứng thẳng người và kìm nén nỗi sợ hãi lên tiếng.

“Phong Đô Đại Đế, Hoa Quốc các người có một câu nói xưa: Khi hai nước chiến tranh thì sẽ không giết sứ thần, nhưng những gì ngài làm hôm nay hoàn toàn trái ngược với điều này!”

Không cần Minh Vương lên tiếng, Diêm Quân Nhất Điện đã trả lời.

“Hoa Quốc của tôi quả thực có câu nói xưa này, nhưng điều kiện tiên quyết là đối phương không phải cố tình hãm hại trữ quân của chúng tôi khi chúng tôi thiếu chuẩn bị!”

Diêm Quân Nhị Điện nở nụ cười lạnh lùng.

“Những kẻ cố tình hãm hại trữ quân địa phủ Hoa Quốc của tôi, chết cũng không có gì đáng tiếc!”

Diêm Quân Tam Điện nhàn nhạt hỏi.

“Còn ai muốn ra tay nữa không? Bổn quân cũng thấy có chút ngứa tay rồi.”

Diêm Quân từ Tứ Điện đến Thập Điện: “Một đấu một hay muốn đánh tập thể, các người chọn đi! Đừng nói chúng tôi cậy thế bắt nạt người khác!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free