Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1200:
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân: "..."
Được thôi.
Đã hiểu rồi.
Trong nhà càng ngày càng có nhiều người không phải là con người, đồ ăn cũng ngày càng kỳ lạ.
Thuốc bổ cũng là thứ vô cùng kỳ lạ.
Nhìn thoáng qua Lam Duyệt Khả không biết hôn mê từ khi nào trong phòng khách, hai anh em Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân lại nhanh chóng nhìn ra phía bên ngoài, sợ Tể Tể xảy ra chuyện gì.
Mệnh lệnh Hoàng quyền tuyệt đối được đưa ra, lại đang ở địa bàn Hoa Quốc, Tể Tể là Trữ quân địa phủ nên hoàn toàn có quyền lên tiếng và kiểm soát mọi việc.
Mick - kẻ đầy tự tin, hy sinh mạng mình để triệu hồi huyết chú oán nhận ra có gì đó không đúng nên vô thức nhìn xung quanh.
Đúng lúc sức mạnh Hoàng quyền tuyệt đối lan đến chỗ ông ta.
Mick chỉ cảm thấy có thứ gì đó xuyên qua lồng ngực mình, sau đó là một cơn đau nhói trong tim ập đến, ông ta không kiềm được mà nôn ra một ngụm máu tươi.
Máu tươi bị nửa đầu lâu máu đã thành hình hơn bảy mươi phần trăm trên mặt đất hấp thu ngay lập tức.
Nhưng mà nhiêu đó là quá ít!
Căn bản chẳng thấm thía gì cho đầu lâu máu!
Nửa đầu lâu máu đã thành hình khoảng bảy mươi phần trăm đã có ý thức của chính mình, nó không thể chờ đợi thêm được nữa mà càng muốn có nhiều máu mới hơn.
Còn có vô số oán linh cũng là chất dinh dưỡng của nó!
Nuốt chửng được hết đám oán linh kia thì nó chính là sự tồn tại tối cao nhất!
Nhận ra Minh Tể Tể đang ngăn cản nó xuất thế nên đầu lâu máu nhanh chóng lùi lại, có ý định ra khỏi phạm vi của sức mạnh Hoàng quyền tuyệt đối.
Tốc độ của nó đã nhanh, nhưng sức mạnh Hoàng quyền tuyệt đối mở rộng còn nhanh hơn nhiều.
Đến khi đầu lâu máu lùi đến bên bờ tường bao quanh trang viên nhà họ Hoắc, Hoàng quyền tuyệt đối đã bao phủ khắp bốn phương tám hướng trang viên nhà họ Hoắc rồi.
Sau khi nhận được chiếu lệnh, những oán linh của nước T từ khắp mọi nơi kéo đến đột nhiên bối rối.
Trước đó bọn nó có thể bay vọt đến mà chân không chạm đất nhưng từ lúc luồng sức mạnh xa lạ kia xuất hiện, bọn nó lại lần lượt rơi từ trên không xuống như cái sủi cảo.
Từng con rơi trên đất mà bởi vì số lượng quá nhiều, lại tập trung với nhau.
Lúc rớt xuống đất lại vô cùng chen chúc.
Cuối cùng thì chất đống như ngọn núi!
Nhất là đến khi Tể Tể bổ sung mệnh lệnh: kẻ có sức mạnh càng lớn thì bị nghiệp quật càng nặng.
Trong số bọn nó có hơn trăm con Quỷ Vương, những con Quỷ Vương này là con quỷ từ trên không ngã xuống đầu tiên.
Rõ ràng chỉ cách trang viên nhà họ Hoắc có một bước, nhưng bức tường cao hai mét giống như một vực sâu thẳm.
Cố lắm cũng có khoảng mười mấy con quỷ vượt qua được nhưng cuối cùng bọn nó lại phát hiện hoàn toàn không có sức mạnh.
Vậy bọn nó tới đây làm gì?
Để làm thức ăn sao?
Mười mấy con Quỷ Vương theo bản năng định bỏ chạy.
Đầu lâu máu bị dồn đến bên bờ tường lại hút chúng nó vào như miếng giác hút.
Đến lúc chuẩn bị nuốt chửng bọn nó, đầu lâu máu bỗng nhiên bất động.
****
Không chỉ bất động mà cái đầu lâu máu to đùng đoàng vốn đang chiếm cứ vài mẫu cỏ bắt đầu nhanh chóng thu nhỏ lại, rồi lại nhỏ hơn nữa.
Đầu lâu máu: “…”
Chuyện này không thích hợp!
Tình huống này là thế nào?
Vẻ mặt Mick cũng vô cùng kinh hãi.
Ông ta không có thời gian lo lắng cho cơ thể đang mất máu nghiêm trọng, hai chân nện bước, nhanh chóng chạy về hướng đầu lâu máu, sau đó nhét cổ tay đang không ngừng chảy máu tươi vào trong miệng của đầu lâu máu.
Đầu lâu máu đã biến thành một cái xương sọ bình thường, khi Mick nhét cổ tay đầy máu vào trong miệng nó, vành mắt đen của đầu lâu máu sáng bừng lên.
Một giây sau, đầu lâu máu và Mick đều cứng đờ.
Đầu lâu máu giống như không quen với khí hậu nơi này, nó vừa hút vào rất nhiều máu tươi ngon, kết quả một giây sau, những máu tươi bị nó hút vào không chịu khống chế của nó mà phun ra khỏi miệng.
Mick đang quỳ một chân trên mặt đất ngay bên cạnh nó, máu tươi bị phun ra trong chớp mắt bắn lên hết mặt mũi ông ta.
Máu đỏ tươi theo mái tóc nâu của Mick nhỏ xuống, ông ta cảm thấy đôi mắt mình nhói lên, sau đó trước mặt là một mảng đỏ hồng rồi không thấy được gì nữa.
Không chỉ không nhìn thấy, Mick còn bị đầu lâu máu đang không ngừng phun ra máu tươi phun tới nỗi biến thành người máu.
Đầu lâu máu điên cuồng gầm thét, vừa gào rống vừa điên cuồng phun máu ra bên cạnh.
“Mick! Mày hại tao!”
Mick vô thức giải thích: “Mày là vũ khí lợi hại nhất của tao, sao tao có thể hại mày được chứ? Là do con nhóc lúc nãy, đều là do nó! Huyết chú oán, nhanh nuốt lấy nó!”
Đầu lâu máu nhanh chóng bay lên, nhưng không phải bay như trong tưởng tượng của nó, mà là xương hàm dưới ngã dập trên mặt đất, nhảy tưng tưng một chút, toàn bộ cái đầu lâu máu đâm vào tường rào gần đó, rồi bị văng tới bên cạnh bắp chân của một con Quỷ Vương, tới lúc này nó mới có thể dừng lại.
Đầu lâu máu vẫn điên cuồng phun máu.
“A a a a! Vì sao lại như thế?”
Nó là huyết chú oán, là sự tồn tại gần như không có gì sánh được trong giới quỷ!
Nó vừa mới thành hình, thậm chí còn chưa mọc ra thân thể, kết quả… Bỗng nhiên mất đi toàn bộ sức mạnh, lại còn bị co lại vô hạn.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ