Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1199:
Minh Vương cũng không để ý đến nó, trong đôi mắt bóng loáng không có bất kỳ cái gì bỗng có có sự biến đổi từ lúc nào.
Từ từ toàn bộ trang viên của nhà họ Hoắc xuất hiện trong tầm mắt ông ấy.
Bao gồm cả đứa con gái cưng đã biến thành một đám khói dày và cả Mick - kẻ đã lợi dụng tà thuật nước T để hiến tế máu tươi và sinh mệnh của mình triệu hồi ra huyết chú oán.
Đương nhiên còn có đám người Hoắc Trầm Huy và tất cả những sinh linh khác như Thỏ Đen.
Huyết chú oán xuất hiện, bãi cỏ sân trước ở trang viên của nhà họ Hoắc cũng dần khô héo từng tấc một.
Ở phía xa, vô số những oán linh như một cơn sóng thần che phủ cả bầu trời bay về phía trang viên nhà họ Hoắc.
Ánh mắt Minh Vương đảo một lượt, nhìn về phía Cửu Phượng đang xem trò vui.
"Cậu làm à?"
Cái đầu vừa được sửa soạn lại của Cửu Phượng lập tức xù lông lên lại.
"Tôi có khùng đâu! Bộ đầu tôi chưa đủ nát à?"
Minh Vương nhìn nó chằm chằm đầy ý tứ, không biết có nên tin chuyện hoang đường của nó không!
"Đừng để bổn tọa bắt được đằng chuôi, nếu không thì..."
Cửu Phượng đã quá quen rồi.
"Nếu không thì để cho Minh Tể Tể vặt đầu chim của tôi! Sau đó lại quăng vào trong chảo dầu để chiên nhỉ! Tôi biết hết rồi! Nhanh đi điều tra đi, nếu anh không đi thì với số lượng oán linh này, cho dù anh có kết quả, cũng đã đủ một bình cho anh uống rồi!"
Minh Vương hừ lạnh một tiếng, thân hình biến mất trong nháy mắt, bay thẳng đến địa phủ.
Giọng nói trầm thấp lạnh lùng truyền đến từ trong cơn gió lạnh.
"Nếu như trang viên nhà họ Hoắc xảy ra bất kỳ sơ suất nào, người đầu tiên bổn tọa quay về tìm chính là cậu đó!"
Cái đầu chắp vá của Cửu Phượng: "..."
Má nó chứ!
Má nó, nó thật muốn bốc cái đầu lâu của tên Phong Đô chó chết này lên để xem thử bên trong có phải là toàn là phân hay không!
Nó đã ra nông nổi này rồi, lại còn bị chảo dầu nổ tung tóe một lần nữa, Cửu U Minh Hỏa đốt cháy tim, gan, lá lách, phổi, thận của nó thành cứng ngắc hết rồi mà còn bắt nó phải bảo vệ toàn bộ trang viên nhà họ Hoắc?
Tưởng trang viên nhà họ Hoắc thật sự là một mảnh ruộng nước nhỏ chỉ có diện tích một phần ba mẫu* à!
Má nó hơn ba ngàn mẫu lận đó!
*Mẫu là một đơn vị đo diện tích đất, thường dùng cho đất nông nghiệp.
Cửu Phượng bị đổ oan, bị đánh cũng không nhịn được mà cáu kỉnh.
Nói kháy, chửi mát đủ kiểu!
Cho dù như thế, nhưng đến khi phát hiện huyết chú oán sắp thành hình, nó cũng bất chấp cơ thể tả tơi của mình mà nhanh chóng kết ấn triệu hồi sức mạnh.
Trong bóng đêm vang lên một tiếng chim hót nặng nề, kèm theo đó là sức mạnh do Cửu Phượng tạo ra, bản thể vô hình của Chim Chín Đầu đứng sừng sững ở trên không trung của trang viên nhà họ Hoắc.
Đôi cánh giang ra, ngăn cản đám oán linh nước T ở bên ngoài bức tường cao của trang viên nhà họ Hoắc.
Tể Tể đang là một đám khói đen đặc phát hiện ra hành động của Cửu Phượng, trong lòng cô bé kinh ngạc.
Nhưng mà cô bé cũng không có thì giờ để đi tìm hiểu tình huống của Cửu Phượng bởi vì huyết oán chú trước mặt có sức mạnh khủng khiếp, cho dù vẫn chưa thành hình hoàn toàn nhưng mùi máu tươi nồng nặc vẫn khiến cô bé cảm thấy buồn nôn.
Vì sao ở trong Hoa Quốc lại có những oán linh của nước T như vậy?
Cha Minh Vương đã từng nói địa phủ cũng có cửa khẩu xuất nhập cảnh giống như trần gian, cho dù người của nước T chết ở Hoa Quốc, sau khi trở thành quỷ thì cũng được nhân viên công tác liên hệ trước với địa phủ của nước T để bọn họ đưa quỷ của nước mình về.
Vậy thì xảy ra vấn đề ở đâu chứ?
Có Cửu Phượng lấy bản thể để bảo vệ toàn bộ trang viên nhà họ Hoắc, Tể Tể còn chưa tiêu hóa hết đám quỷ dù la lập tức nhắm mắt lại.
Trong bóng đêm vẫn còn làn khói dày đặc nên cô bé không phải tốn công dựng lên kết giới nữa, nguồn sức mạnh dồi dào từ từ lan ra khắp bốn phương tám hướng của trang viên nhà họ Hoắc.
"Nhân danh Trữ quân địa phủ, bổn Tể Tể tuyên bố: Bất kỳ một ma quỷ ngoại quốc nào không tuân thủ pháp luật địa phủ Hoa Quốc đều phải mất đi sức mạnh mà một ma quỷ nên có!"
Thấy mình không tạo ra chút ảnh hưởng nào, Tể Tể lại lập tức lạnh lùng bổ sung thêm.
"Kẻ có sức mạnh càng lớn thì bị nghiệp quật càng nặng!"
Đám người Hoắc Trầm Huy nghe lời Tể Tể nói, vô thức ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời đêm.
Âm khí che lấp bầu trời, mặt trăng tròn như cái mâm dần dần chuyển sang màu đỏ như máu.
Tương Tư Hoành bỗng nhiên gào rú một tiếng, sau khi chắc chắn cha nuôi và chú ba không gặp nguy hiểm gì thì lập tức xông vào trong âm khí đen đặc như mực.
Trăng máu!
Ngàn năm mới có một lần, nhất định phải nhân cơ hội này để tu luyện!
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân lo lắng cho Tương Tư Hoành, vừa định đi ra ngoài thì bị Kế Nguyên Tu lên tiếng cản lại.
"Anh cả, anh ba không cần lo lắng đâu ạ, Tiểu Tương chỉ đang đi tu luyện thôi."
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân: "Hả?"
Kế Nguyên Tu: "Trăng máu ngàn năm hiếm có, nếu những thi thể mới được ở nơi âm khí hội tụ, còn có thêm trận pháp hỗ trợ thì có thể biến thành cương thi ngay lập tức, với những cương thi thuộc vương tộc như Tiểu Tương thì chính là thứ bổ dưỡng nhất."