Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1183:
Hoắc Trầm Vân lập tức nhớ tới lúc Mick triệu hồi quỷ dù la ra, những con ác quỷ công kích bừa bãi không biết phân biệt đó thì anh ấy không nhịn được híp mắt lại, bỗng nhiên bật cười.
"Số trời đã định, kệ bà ta thôi!"
Bạn nhỏ Tương Tư Hoành vô thức nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
Ánh trăng tối nay vô cùng sáng, rất thích hợp để tu luyện.
"Chú ba, mặt trăng vừa lớn vừa tròn, trời sẽ không mưa đâu."
Hoắc Trầm Huy: "..."
Kế Nguyên Tu: "..."
Hoắc Trầm Huy hạ giọng: "Tiểu Tương, chú ba của con đang ví von chứ không phải muốn trời mưa thật."
Bạn nhỏ Tương Tư Hoành: "..."
Kế Nguyên Tu tiện tay lấy sách giáo khoa môn ngữ văn của lớp một từ trong túi càn khôn ra.
"Tiểu Tương, nhân lúc không ngủ cũng không tu luyện, thì đọc thêm sách đi."
Bạn nhỏ Tương Tư Hoành: "..."
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân ở bên cạnh thấy thế thì cùng nhau cười phá lên.
Bạn nhỏ Tương Tư Hoành xụ mặt nhìn về phía bọn họ, Hoắc Trầm Huy vội cúi đầu uống cà phê, còn Hoắc Trầm Vân cúi đầu tách hạt dưa, cứ ngó trời ngó đất rồi lại dòm trên bàn trà chứ nhất quyết không nhìn cậu ấy.
Bạn nhỏ Tương Tư Hoành: "..."
Kế Nguyên Tu còn ân cần dạy bảo thêm.
"Tiểu Tương, cháu và Tể Tể chơi với nhau, cháu là anh trai, phải làm gương, phải bày Tể Tể học tập cho giỏi, cho nên nhất định cháu phải học giỏi trước mới được."
Bạn nhỏ Tương Tư Hoành dựa vào lí lẽ mà biện luận: "Nhưng mà chú nhỏ ơi, chúng ta vẫn chỉ là học sinh lớp mầm của trường mẫu giáo thôi ạ."
Bé rồng Kế Nguyên Tu: "Nói như thế cũng không sai, nhưng cháu có muốn đến khi Tể Tể hỏi đến thành ngữ nào mà con bé không biết thì cháu cũng có thể nhắc không?"
Bạn nhỏ Tương Tư Hoành bỗng nhiên bị lung lay rồi.
"Muốn!"
Kế Nguyên Tu tiếp tục dẫn dắt: "Cho nên mỗi ngày phải học tập thật giỏi, mặc dù cháu và Tể Tể cũng chỉ mới học lớp mầm của trường mẫu giáo nhưng kiểu gì hai đứa cũng phải lớn lên mà."
Bạn nhỏ Tương Tư Hoành: "Đúng vậy."
Kế Nguyên Tu đưa sách giáo khoa lớp một cho cậu ấy: "Thế nên bắt đầu đọc sách đi."
Bạn nhỏ Tương Tư Hoành: "... Được thôi."
Hoắc Trầm Huy với Hoắc Trầm Vân ngồi ở bên cạnh thấy thế thì trợn mắt hốc mồm.
Kế Nguyên Tu lại không chú ý tới vẻ mặt của bọn họ, chỉ tự lấy sách giáo khoa ngữ văn của lớp ba ra rồi ung dung đọc.
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân: "..."
Ôi!
Đây là bé rồng học sinh giỏi!
Vừa nghĩ đến đây, trong phòng khách bỗng nhiên truyền đến tiếng kêu cứu sợ hãi của Lam Duyệt khả.
"Cứu tôi! Cứu tôi với!"
Kế Nguyên Tu nhanh chóng ngẩng đầu lên, ngón tay khẽ giơ lên trên không trung, một phát bắt được con quỷ ở bên đùi phải Lam Duyệt Khả sắp sửa nuốt chửng lấy bà ta, nó lập tức tiêu tan.
Lam Duyệt Khả ngã sõng soài, co ro trên mặt đất, thở từng ngụm một.
Tương Tư Hoành: "Chú nhỏ, chú cứu bà ta làm cái gì ạ?"
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân cùng lúc lên tiếng: "Tiểu Tương, Lam Duyệt Khả không phải là quỷ quái, không thể chết trong trang viên của nhà họ Hoắc chúng ta được!"
Tương Tư Hoành nhanh chóng đứng lên: "Vậy để con ném bà ta ra xa một chút!"
Kế Nguyên Tu: "Không cần đâu! Bà ta cõng theo mạng người, nhân quả báo ứng, sẽ không được chết tử tế đâu!"
Không chỉ sẽ không được chết tử tế, mà thậm chí bởi vì lần này bà ta đưa thuật sĩ nước ngoài tu luyện tà thuật tới hại người nhà họ Hoắc, còn bị mấy con quỷ do thuật sĩ nước ngoài đó nuôi dưỡng tấn công nhầm nên trên người đã nhiễm âm khí.
Nếu âm khí không được loại bỏ, trong thời gian ngắn sẽ xảy ra chuyện.
Kế Nguyên Tu vừa dứt câu, trong phòng khách lại vang lên tiếng gào thét đầy đau khổ một lần nữa.
Mick đang kết ấn bằng hai tay để điều khiển quỷ dù la bỗng nhiên bay ra ngoài ngoài như miếng vải rách, đám đầu lâu cũng biến mất không thấy tăm hơi, ánh đèn sáng ngời trong phòng khách cũng lập tức được khôi phục lại.
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân nhanh chóng đứng lên.
"Tể Tể ăn xong rồi à?"
Kế Nguyên Tu và Tương Tư Hoành lại đồng thời bảo vệ bọn họ.
"Cẩn thận!"
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân: "..."
Không phải âm khí đã biến mất hoàn toàn à?
Đến lúc bọn họ nhìn về phía bãi cỏ bên ngoài cửa chính, nhờ có máu Minh Vương mà bọn họ trông thấy một đầu lâu máu cực lớn bỗng nhiên xuất hiện trên đồng cỏ.
Mick bị quăng xuống mặt đất không biết rạch động mạch ở cổ tay ông ta từ lúc nào, rót vô số máu tươi vào cái miệng đỏ lòm đang ngoác ra vô cùng đáng sợ của đầu lâu máu.
Ông ta nghiêng đầu nhìn về phía đám người Hoắc Trầm Huy trong phòng khách, trên gương mặt xám trắng lộ ra nụ cười dữ tợn.
"Tất cả... chúng mày đều phải chết!"
****
Bên trong trang viên, dù trời không có gió nhưng hoa cỏ, cây cối ở bên ngoài vẫn tung bay phấp phơ, vô số oán khí hình như đang tập hợp lại từ đằng xa, rồi lại nhanh chóng lao về phía trang viên một cách mãnh liệt.
Trong âm trạch sau núi, Minh Vương đang ngồi trên ghế chợp mắt bỗng nhiên mở hai mắt đen kịt ra.
"Tà thuật nước T!"
Cửu Phượng vẫn còn đang vá cái đầu tả tơi của mình lại.
Mặc dù bị đánh rất thảm, nhưng vẫn không làm khó được nó chọc ngoáy Minh Vương.
"Đúng thế! Đường đường là đang ở Hoa Quốc nhưng lại có tà thuật triệu hồi oán khí của nước T xuất hiện, Phong Đô anh làm người nắm quyền của địa phủ kiểu gì thế?"