Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1196:
Vừa dứt lời, anh ấy chỉ cảm thấy nhiệt độ của cả phòng khách đột nhiên hạ xuống.
Không chỉ anh ấy nhận ra điều này, mà đến Hoắc Trầm Huy ở bên cạnh cũng cảm nhận được.
Cho nên tối nay đến nhà là muốn đến tận cửa để hại người sao?
Điều này phải to gan đến mức nào đây?
Họ biết có những thứ không phải người đang sống trong trang viên nhà họ Hoắc sao?
Hai anh em theo bản năng nhìn nhau, sau đó trao đổi ánh mắt.
Sắc mặt của Hoắc Trầm Huy đột nhiên thay đổi, nhanh chóng nhìn sang người đàn ông trung niên với vẻ sợ sệt.
“Ông đã làm gì?”
Sắc mặt của Hoắc Trầm Vân cũng trắng bệch, như thể đang sợ hãi điều gì đó.
Lam Duyệt Khả thấy vậy thì vô cùng vui mừng.
Nhà họ Hoắc quả nhiên có nuôi quỷ, nhưng thực lực chắc chắn không bằng con quỷ trong tay đại sư mà bà ta mang tới.
Người đàn ông trung niên có đôi mắt nhỏ và gương mặt u ám nham hiểm, trông không giống người tốt.
Nếp nhăn trên trán rất nhiều và đường cười cũng rất sâu.
Khi Hoắc Trầm Huy lên tiếng thì ông ta nhìn Hoắc Trầm Huy như thể đang nhìn người chết vậy.
Lúc này Lam Duyệt Khả mới cười híp mắt giới thiệu.
“Đây là sư phụ Mick đến từ nước T!”
Mick hất cằm lên, ánh mắt càng thêm lạnh lùng.
Ông ta chỉ khẽ liếc nhìn Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân, sau đó rời mắt đi nhìn khắp căn phòng khách.
Ông ta không thấy có gì bất thường cả!
Nhưng trang viên nhà họ Hoắc có yêu khí nồng nặc và cả âm khí nhàn nhạt.
Có cả yêu quái và quỷ sao?
Đó đúng là nguyên liệu tốt cho ông ta tu luyện!
Mick giống như chủ của cả trang viên vậy, ông ta chậm rãi dạo quanh khắp phòng khách, thậm chí còn đến phòng khách nhỏ, phòng bếp và phòng dành cho khách ở lầu một.
Sau khi dạo quanh lầu một thì ông ta chuẩn bị lên lầu hai.
Hoắc Trầm Vân mỉa mai nói: “Ông Mick đang coi nhà họ Hoắc của chúng tôi như nhà của mình sao? Ông phải biết đây là Hoa Quốc, không có sự cho phép của chủ nhà mà đi loanh quanh trong nhà người ta, không chỉ bất lịch sự mà còn dễ dàng…”
Giọng nói trẻ con ngây ngô của Tể Tể từ cửa vang lên.
“Bị đòn!”
Lam Duyệt Khả như thể nghe thấy một trò cười lớn vậy, bà ta che miệng cười khúc khích.
Nhưng ánh mắt bà ta nhìn Tể Tể lại như thể chứa đầy chất độc, vô cùng hung ác.
“Minh Tể Tể về rồi, vậy thì đúng là tuyệt quá!”
Lần trước, con trai út của bà ta bị Minh Tể Tể đá xuống hồ bơi, nếu không phải con trai út mạng lớn thì e rằng đã bị chết đuối mất rồi.
Khi nghe thấy ba từ “Minh Tể Tể” thì ngón tay của Mick khẽ cử động.
Một tấm bùa màu đen bay ra khỏi tay ông ta, bay thẳng đến trước mặt Minh Tể Tể.
Tể Tể liếc nhìn rồi ngây ngô hừ một tiếng.
“Đáng lý ra bổn Tể Tể nên mang chảo dầu từ trên núi xuống!”
Lam Duyệt Khả không biết Minh Tể Tể đang nói chảo dầu gì, bà ta chỉ coi cô bé là một đứa con nít hoàn toàn không biết nguy hiểm sắp ập đến, hơn nữa còn là loại nguy hiểm chết người.
Bà ta bước nhanh đến bên cạnh Mick rồi hạ thấp giọng.
“Chết đuối!”
Mick làm động tác tay OK, tấm bùa màu đen đã dính ở giữa trán Minh Tể Tể.
Ngay khi Mick và Lam Duyệt Khả tưởng rằng Minh Tể Tể sẽ bị tấm bùa dẫn đi nhấn chìm trong hồ bơi thì tấm bùa màu đen chợt bốc cháy ở giữa trán của Minh Tể Tể.
Vụt một cái hiện lên ngọn lửa màu xanh, khiến Lam Duyệt Khả sợ đến mức theo bản năng trốn sau lưng Mick.
Mick thấy vậy, sắc mặt đột nhiên thay đổi.
“Cửu U Minh Hỏa!”
Lam Duyệt Khả: “Sư phụ Mick, Cửu U Minh Hỏa là gì?”
Tương Tư Hoành cũng đến nơi rồi.
“Cửu U Minh Hỏa chính là ngọn lửa có thể tiêu diệt được tên sư phụ xấu xa này!”
Kế Nguyên Tu là người thứ ba đến nơi.
“Vừa nãy là các người đã làm gì đó với trang viên sao?”
Hoắc Trầm Vân lập tức mách lẻo: “Đúng vậy! Vừa nãy trong phòng khách bỗng nhiên lạnh đến không chịu được, chú và anh cả cũng lạnh đến mức suýt run cầm cập!”
Ánh mắt của Kế Nguyên Tu rơi vào khuôn mặt trắng bệch của Mick.
“Tà ma ngoại đạo! Đáng diệt!”
Tấm bùa màu đen đang bốc cháy với ngọn lửa màu xanh bỗng nhiên rời khỏi giữa trán của Tể Tể, biến thành một thanh trường kiếm màu xanh chĩa thẳng vào giữa trán của Mick.
Mick vội vàng dùng hai tay kết ấn, đồng thời triệu hồi ra pháp khí cứu mạng.
Một cây dù la màu đen mang theo hơi thở xui xẻo.
Vào khoảnh khắc dù la mở ra, Kế Nguyên Tu và Tương Tư Hoành cùng lúc bảo vệ Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân, còn Tể Tể thì hung dữ lên tiếng.
“Quỷ dù la!”
Mick lòng thắt lại khi thấy Minh Tể Tể có thể gọi thẳng tên pháp khí cứu mạng của mình.
Ông ta không ngờ một đứa trẻ trông khoảng ba bốn tuổi lại lợi hại đến vậy.
Nhóc con mà nhà họ Hoắc đang nuôi này mạnh hơn rất nhiều so với con quỷ tóc vàng mà ông ta đã thả ra trước đó.
Mệnh bài của con quỷ tóc vàng đã biến mất, chắc chắn là đã thất bại trong tay Minh Tể Tể rồi.
Để xác nhận và kéo dài thời gian, Mick chợt lên tiếng.
“Cô bé có từng thấy qua một con quỷ nước T không?”
Tể Tể chớp đôi mắt to lạnh như băng, rồi vỗ nhẹ vào cái bụng bầu bĩnh căng phồng của mình.
“Ở trong bụng của bổn Tể Tể!”
Mick: “…”
Trận pháp mà Mick giấu dưới dù la đã hoàn thành, vào khoảnh khắc dù la mở ra, vô số ác quỷ gào thét thảm thiết, phòng khách lạnh lẽo như hầm băng.