Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1195:
Chẳng phải cùng nhau chạy khi trao đổi ánh mắt sao?
Thấy nó không lên tiếng, Kế Nguyên Tu cau chặt mày hơn nữa.
“Mày đã làm chuyện xấu xa ư?”
Cự Sâm Nhiêm lạnh lùng kiêu ngạo theo bản năng giải thích.
“Tuyệt đối không có.”
Kế Nguyên Tu: “Vậy mày chạy cái gì?”
Cự Sâm Nhiêm: “… Tôi muốn đến biệt thự để nói với mọi người một tiếng, bảo mọi người đừng đợi ngài Cửu Phượng nữa, bởi vì ngài Cửu Phượng đã bị cô chủ ném vào chảo dầu rồi.”
Kế Nguyên Tu: “…”
“Mày đi lên cùng với bổn toạ!”
Dứt lời, Kế Nguyên Tu sải đôi chân ngắn ra, tiếp tục đi về phía sau núi.
Cự Sâm Nhiêm muốn chạy trốn: “…”
Cự Sâm Nhiêm không dám từ chối nên vùi đầu đi theo.
Chẳng mấy chốc đã đến cửa âm trạch Tiểu Tam, Tể Tể đang từ trong bước ra.
“Chú nhỏ, chú bắt con rắn này về rồi à!”
Kế Nguyên Tu: “Nó xuống núi không phải là…”
Cự Sâm Nhiêm giành trả lời:“Cô chủ, tôi nào dám bỏ chạy, tôi xuống núi để báo cho cậu ba Hoắc rằng đừng đợi nữa, ngài Cửu Phượng tạm thời chưa thể thay xong quần áo được.”
Tể Tể đứng trước cửa âm trạch Tiểu Tam, nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào nó bằng ánh mắt dò xét.
Tương Tư Hoành cũng từ bên trong chạy ra: “Mày có phải đang nói dối không?”
Cự Sâm Nhiêm: “Sao có thể chứ? Tôi không có nghĩ quẩn đến thế đâu!”
Giọng nói u ám trầm thấp của Minh Vương yếu ớt vang lên từ bên trong âm trạch Tiểu Tam.
“Có quá nhiều yêu quái nghĩ quẩn lắm, chẳng hạn như Cửu Phượng, nó có quá nhiều cái đầu nên sinh ra nhiều ý tưởng, nằm mơ các kiểu! Mày có cái đầu to như vậy, não cũng sẽ nhiều, có lẽ mày còn có nhiều ý tưởng hơn nữa!”
Cự Sâm Nhiêm: “…”
Đệt!
Sao nó lại quên mất Minh Vương cũng ở đây chứ!
Gạt Minh Tể Tể ba tuổi rưỡi thì không có vấn đề gì, nhưng gạt Minh Vương thì còn khó hơn lên trời!
Cự Sâm Nhiêm còn định nói thêm gì nữa, nhưng Tể Tể lập tức triệu hồi chiếc chảo sắt lớn của địa phủ từ trong âm trạch Tiểu Tam ra đây.
“Mày tự vào hay bổn Tể Tể vò mày rồi ném vào?”
Cự Sâm Nhiêm: “…”
Giọng nói lạnh lùng của Minh Vương lại từ trong nhà vang lên.
“Tể Tể, con khoan chiên nó, bên Vịnh Lan Kỳ có vùng nước phức tạp, con cho nó qua đó làm việc trước, đợi cha nuôi trần gian của con đặt nền móng vững chắc ở đó rồi con mới mang nó về!”
Tể Tể cười khúc khích.
“Tể Tể nghe lời cha Minh Vương!”
Cự Sâm Nhiêm: “…”
[Cự Sâm Nhiêm: Có ai hiểu được… cảm giác bị dao kề trên cổ đây?]
****
Khi đám người Tể Tể còn đang ở âm trạch, thì có hai người khách đến trang viên nhà họ Hoắc vào buổi tối, trong đó có một người mà Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân đều đã gặp qua.
Lam Duyệt Khả mặc một bộ đồ hàng hiệu cao cấp và trang điểm vô cùng tinh xảo.
Bà ta cầm một chiếc túi xách đắt tiền, bên cạnh là một người đàn ông trung niên trông hơi giống người nước T.
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân nhìn hai người này với vẻ mặt lạnh lùng.
Tâm trạng của Lam Duyệt Khả có vẻ rất tốt, như thể người phụ nữ bị dọa sợ ở trang viên nhà họ Hoắc lần trước không phải là bà ta vậy.
“Cậu cả Hoắc, cậu ba Hoắc, xin lỗi đã làm phiền khi đến thăm vào đêm khuya.”
Do Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân đã nhận được cuộc gọi của Hùng Kỳ nên họ mới cho hai người này đi vào.
Sắc mặt của Hoắc Trầm Huy càng lạnh lùng hơn: “Bà Vương có chuyện gì cứ nói thẳng đi, dù sao bà cũng không thể nào lại tới tự chuốc lấy bực bội chứ đúng không?”
Trong mắt của Lam Duyệt Khả lóe lên một tia căm hận, bà ta nhanh chóng liếc nhìn người đàn ông trung niên đang ngồi bên cạnh mình.
Người đàn ông trung niên luôn cười mỉm khẽ gật đầu.
Lam Duyệt Khả thấy vậy thì ưỡn lưng thẳng hơn, trông càng tự tin hơn.
“Cậu cả Hoắc, thật ra tôi vốn không muốn tranh cãi với ngài về chuyện lần trước, nhưng mà… ngài lại tự mình nhắc tới, nếu tôi không nói chút gì đó thì có vẻ không hợp lý lắm.”
Hoắc Trầm Huy liếc nhìn bà ta, xoa ly trà không lên tiếng.
Lam Duyệt Khả tối sầm mặt lại, lạnh lùng lên tiếng.
“Có phải có thứ dơ bẩn trong trang viên nhà họ Hoắc không? Nếu không phải tìm thứ dơ bẩn giúp đỡ thì chỉ là nhà họ Hoắc, dựa vào cái gì lại giữ vững vị trí gia tộc số một Hoa Quốc?”
“Hừ! Gia tộc số một ư? Nhà họ Hoắc đúng là tai to mặt lớn, đừng quên ở phía trên nhà họ Hoắc còn có nhà họ Mặc, nhà họ Kỷ, nhà họ Bạch, nhà họ Nghiêm và nhà họ Tôn!
Cho dù bây giờ nhà họ Mặc đang ở trong vòng xoáy, nhà họ Nghiêm cũng bị nhà họ Hoắc các ngài sử dụng tà thuật dày vò đến hầu như chẳng còn ai, nhưng lẽ nào nhà họ Hoắc các ngài xem nhà họ Kỷ, nhà họ Tôn và nhà họ Bạch chết hết rồi sao?”
Hoắc Trầm Huy nheo mắt lại: “Nhà họ Vương và năm gia tộc lớn trong Huyền Môn có quan hệ mật thiết, cho nên biết được khá nhiều tin tức nhỉ.”
Lam Duyệt Khả dường như không thèm để ý đến việc người của nhà họ Hoắc biết được mối quan hệ giữa nhà họ Vương với gia tộc Huyền Môn, bà ta mỉm cười khinh miệt và đầy đắc chí.
“Đúng vậy! So với nhà họ Hoắc chỉ qua lại với gia tộc thông linh nhà họ Bạch thì nhà họ Vương của chúng tôi quả thật không biết đã kết bạn với biết bao nhiêu gia tộc Huyền Môn!”
Hoắc Trầm Vân cười châm chọc: “Vậy tại sao lần này cùng bà Vương đến đây không phải là con em của năm gia tộc lớn trong Huyền Môn, mà là người nước T thế?”